Cách nhau 2 giờ bay

cach-nhau-hai-gio-bayTôi vừa trải qua một ngày dài đầy lo lắng. Sáng sớm nay, đi đón một đồng nghiệp từ Hà Nội vào công tác, tôi bất ngờ bắt gặp cô con gái 19 tuổi của mình đang đi vào sân bay.

Tôi tưởng cháu cũng đi tiễn hoặc đón bạn, nhưng không phải, cháu xếp hàng làm thủ tục lên máy bay và biến mất vào khu cách ly, tất cả hành lý của cháu chỉ là cái balô như khi đến trường. Tôi không dám gọi điện cho vợ tôi, sợ cô ấy lo lắng.

Tôi về văn phòng, nhờ một người bạn thân làm ở sân bay kiểm tra giùm, và biết là cháu bay ra Hà Nội, và sẽ trở về trong ngày vào lúc tối muộn, gần như sẽ có mặt ở nhà vào khoảng thời gian như mọi ngày.

Cả ngày tôi lo lắng. Không thể làm được việc gì. Cháu có điện thoại di động, quà tặng của chúng tôi khi cháu đỗ Đại học. Tên của cháu trong máy tôi là Bé út, cô bé út trong nhà, cô con gái hồn nhiên nhất, học hành rất chăm chỉ, vừa đỗ Đại học năm ngoái. Tôi tưởng như mình rất hiểu cháu, vậy mà hoá ra không hẳn.

Cả ngày, hàng ngàn lần tôi mở máy, nhìn vào cái tên Bé út, chỉ cần nhấn máy là có thể nghe được giọng cháu, nhưng tôi không gọi. Nếu cháu đã có một chuyến đi gấp gáp như vậy, thì đó hẳn nó là quan trọng với cháu đến từng phút giây, và tôi cảm thấy mình phải tôn trọng điều đó. Continue Reading

Nước mắt đàn ông

nuoc-mat-dan-ongNước mắt đàn ông đôi khi không liên quan mấy đến đạo đức, bởi nó là một bản năng cần thiết để tồn tại, để cân bằng của con người.

Trong hàng vạn thứ chất lỏng hiện hữu trên trái đất, có thể cho rằng dã man nhất là dầu lửa, vì nó loài người sẵn sàng đổ máu chiến tranh nhau quy mô cực lớn bằng bom đạn siêu hiện đại.

Lại có nhiều nhà “đạo đức” thì cho rằng cái chất lỏng đùng đục trắng trong cơ thể đàn ông cũng dã man không kém, không ít anh giở đủ trò lường gạt phụ nữ, dối trên lừa dưới chỉ để tìm chỗ “đổ” nó đi. “Mưu cao kế sâu” cuối cùng cũng chỉ đánh đổi bằng việc rùng mình vài giây, co giật tích tắc là xong. Tan vỡ một mối tình với một Sở Khanh, đàn bà thường tổn thương trái tim, còn hắn tổn thương hai cái đầu gối.

Tôi xin phép mở đầu bài viết như vậy để dễ thu hút, bởi nhiều anh chị chuyên nghề viết lách cho rằng, chữ nghĩa đương đại nếu có chút máu me, giới tính thì có thể thu hút người đọc. Sau đây, tôi xin phép chuyển sang nói chuyện về nước mắt đàn ông, cũng là một loại chất lỏng đáng lưu ý. Continue Reading

Ngưỡng đàn bà

nguong-dan-ba

Đời đàn bà sinh ra, dường như gắn liền với những cái ngưỡng.

Lúc còn nhỏ, cha mẹ dặn đi đâu cũng về sớm, con gái phải ở trong nhà, tề gia nội trợ, việc ngoài đường là của đàn ông. Ông bà xưa cũng dặn lại bốn chữ “Khuê môn bất xuất” thì mới được cho là thục nữ. Bởi vậy, đàn bà lúc nhỏ gắn liền với cái ngưỡng cửa nhà, muốn bước qua mà sao gian truân quá.

Lớn lên chút, đời đàn bà gắn với ngưỡng tài năng. Làm gì cũng ít khi được công nhận. Học hành, người ta cũng bảo học làm chi cho cao, đời con gái lấy chồng sinh con là giỏi lắm rồi, học cao quá đàn ông họ sợ, họ không dám đến gần. Mà đúng thật, đàn ông thường sợ đàn bà thông minh, bởi đàn bà thông minh thường ít khi tin vào đàn ông, họ thích tin bản thân mình hơn, vì vậy đàn ông thấy yếu thế trước đàn bà nên sợ. Continue Reading

Đừng vội buông bỏ …

dung-voi-buong-bo

Đàn ông dù có giàu có đến đâu, thành đạt tới cỡ nào, ăn chơi ra sao, đã từng đốn đổ và qua đêm với bao nhiêu người phụ nữ, thì cũng nên chọn cho mình một người đàn bà vì yêu thương mà ở lại bên cạnh lúc khó khăn. Bởi vì đời thì nhìu thứ phù du, hôm nay thành đạt đó, hôm nay giàu có đó, bạn bè đó, gái gú đó, nhưng ngày mai lỡ hai bàn tay trắng, thì còn lại được gì? Đời, chẳng ai học được chữ ngờ đâu. Khi bạn có tiền, bạn có thể mua được tất cả. Mua được bạn bè,mua được những mối quan hệ, mua được một con đàn bà đẹp đẽ đi bên cạnh mình, mua được cả những đêm giường chiếu thăng hoa. Nhưng bạn chẳng thể mua nỗi một người phụ nữ vì yêu thương mà hy sinh cả cuộc đời bên bạn, an ủi bạn lúc khó khăn, mỗi chiều chờ bạn về bên mâm cơm nóng hỗi. Con người ta, cần nhất trong cuộc đời là một người có thể nắm tay và đi đến cuối con đường, dù con đường đó gập ghềnh và lắm sỏi đá gian nan. Continue Reading

Dù thế nào tôi vẫn yêu

du-the-nao-toi-van-yeuBạn đừng nói hối tiếc khi yêu ai. Dẫu tình yêu đó vẫn còn hay đã hết, dẫu đẹp như truyện cổ tích hay khổ đau như trong những bộ phim Hàn. Bạn đã yêu một người dù sau đó người ta tốt đẹp hay trở lên xấu xa, một người đẹp như mộng hay xấu xí….bạn cũng đừng nói hối tiếc. Vì đó là từ không có trong tình yêu, đó là sự lựa chọn của trái tim ở một thời điểm nào đó, bản thân nó cũng không ý thức được tại sao nó chọn trái tim kia. Nó chọn ngẫu nhiên khi một trái tim khác làm nó rung động…Nói hối tiếc tức thừa nhận mình sai, có thể lắm chứ. Nhưng thử hỏi đã khi nào khối óc điều khiển được con tim? Vì thế làm gì có sai hay đúng trong tình yêu để bạn phải hối tiếc!

Giá trị của từng người. Có rất nhiều người đi qua cuộc sống của bạn, nhiều người ở lại, có người trở lại, có người chỉ qua có một lần. Tình yêu cũng vậy, có rất ít ai chỉ có một lần yêu, một lần trái tim rung động. Tình yêu có thể có nhiều nhưng có lẽ đây là thứ duy nhất ngươi ta không thể sở hữu nhiều hơn một trong cùng một thời điểm, bởi như vậy sẽ không có gì!

Có nhiều người từng là tình yêu của bạn, từng là hạnh phúc của bạn. Không ai muốn phải chia tay, phải xa rời một tình yêu nhưng nếu điều đó có đến cũng không phải mọi thứ đã sụp đổ, mọi thứ đã hết. Dù phải xa rời vì bất cứ lý do gì, lỗi lầm thuộc về ai, ai đau hơn ai thì đều đau cả, khó cân đo, phân giải rạch ròi lắm! Hờn giận để làm gì, căm ghét để làm chi? Có thể lấy lại được đâu! Sao không cảm ơn nhau vì đã mang lại cho nhau những tháng ngày hạnh phúc, còn nếu là khổ đau điều đó cũng giúp mình mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn và trân trọng hơn những hạnh phúc sau này! Ai đi qua đời bạn cũng để lại dấu chân chỉ là rõ nét hay mờ nhạt, ai đã là tình yêu của bạn cũng như vậy. Mỗi người có giá trị riêng của mình, bạn nên nghĩ thế. Continue Reading

Chuyện của đàn bà

chuyen-cua-dan-baĐàn bà biết không…

Chúng ta hay chê trách bọn đàn ông không chung thuỷ, nhưng thực ra, chính bản thân đàn bà cũng không chung thuỷ với lựa chọn của mình.

Tôi kể đàn bà nghe thử đúng không nhé.

Ngày mười lăm, chúng ta thích bọn đàn ông đẹp.Chỉ cần đẹp thôi, không cần bất cứ thứ gì khác. Mẫu hình lý tưởng lúc bấy giờ là những anh chàng ca sĩ bảnh bao, có khi hơi nữ tính, ngọt ngào, dịu dàng với những bản tình ca sến rện. Đó là mẫu thích hợp nhất cho những giấc mơ bạch mã hoàng tử còn sót lại từ ngày xửa ngày xưa. Rồi thì chúng ta mua hình chúng về, dán đầy phòng đầy nhà để khoảng vài năm sau lại tự tay xé bỏ kèm theo hai chữ, “thấy gớm”.

Ngày hai mươi, chúng ta thích bọn đàn ông trưởng thành. Ta đã quá chán ngán lũ trai bằng tuổi suốt ngày chỉ biết có đá banh hay chơi game, cafe tụ tập bạn bè bên bàn nhậu. Loại đấy, chúng ta chỉ cặp bồ dăm ba tháng rồi lại chẳng đi đến đâu. Lúc này, mẫu đàn ông chúng ta thích là bọn đàn ông văn phòng lịch thiệp, thậm chí, có gia đình rồi cũng được, vì đấy là minh chứng cho việc hắn sống trách nhiệm. Nhưng đàn bà cẩn thận, bọn đàn ông ấy cũng đểu khôn lường. Chúng hay dùng cái câu “gia đình không hạnh phúc” hòng lôi đàn bà lên giường, rồi sau đó, dĩ nhiên chúng lại về để làm chồng, làm cha. Để lại trong chúng ta một cái lỗ hổng không chỉ bên dưới mà còn trong tim. Continue Reading

Ngày hai đứa là vợ chồng

ngay-hai-dua-la-vo-chongChồng gặp vợ lần đầu tiên vào một buổi tối trăng sao sáng vằng vặc. Vợ đang ngồi ăn ngô nướng bên ven đường. Chồng bị mẹ sai đi mua gói muối. Vợ ngồi ăn một mình, cạnh người vứt lỏng chỏng mấy bắp ngô đã qua tay vợ xử lí sạch sẽ chỉ còn lõi.

Chồng đi đến gần đấy, tự dưng bị đẹn ngang một viên đá, xe trật bánh, tay lái loạng quạng rồi thế nào mà đâm luôn vào… mông vợ, lúc ấy vợ đang say sưa gặm ngô. Vợ bị bất ngờ và mất đà, tí nữa thì cắm mặt vào… chậu than hồng đang nướng ngô của bác bán hàng. May mà chồng “anh hùng cứu mỹ nhân”, tức khắc ném xe sang một bên, lao xuống kéo vợ lại. Y hệt phim hành động Hồng Kông nhé!

Kết quả, chồng ăn một trận mắng té tát vì “có mắt như đui” để đâm vào vợ. Vợ bắt chồng đền bù bằng cách trả tiền đống ngô đang nằm yên trong bụng vợ. Chồng bị mùi ngô nướng thơm nức quyến rũ nên ngồi phịch xuống, hớn hở bảo vợ: “Em cứ ăn thêm tẹt ga đi! Ngô ngon quá, anh cũng làm vài bắp! Yên tâm, anh bao hết!”.

Được lời như cởi tấm lòng, vợ với chồng thi nhau xem ai ăn được nhiều. Vợ được ăn đồ chùa nên cũng quên béng luôn cục tức vừa nãy. Nhưng, đến lúc thanh toán thì chồng hãi hùng phát hiện ra trong túi chỉ có đúng 10 nghìn mẹ nhét vào tay lúc sai đi mua muối!!!

Lúc yêu nhau, vợ là vợ hơi “gia trưởng” một tý. Mỗi lần cãi nhau, 10 lần thì 9 lần chồng phải là người đứng ra xin lỗi, dù là xin lỗi cái lỗi… của vợ. Còn một lần, có lẽ vợ thấy mình quá đáng thật nên quay ra ôm sau lưng chồng, tầm một phút chồng chịu không nổi đành quay lại ôm vợ. Đấy, vợ xin lỗi thì đơn giản và nhanh gọn lẹ thế đấy! Continue Reading

Một cái hôn ở Sài Gòn

mot-cai-hon-o-sai-gon

Một lần đi ra đảo xa với người bạn, anh bảo: “Tối nay ra đồi cát không? Coi người ta hôn nhau?”. Nói rồi anh với cả đám con gái cười ngất. Ở hòn đảo ấy, đồi cát là một mũi trắng thẳng băng trên đỉnh đồi cao, cát trắng mướt như da con gái. Đó là chỗ đôi yêu nhau hẹn hò, như tất cả cái tuổi trăng tròn đang trôi trên bầu trời đêm rằm.

Và mỗi lần như thế, lại nghĩ đến những cô gái Sài Gòn, cúi đầu nép vào ngực chàng trai của mình, ngại ngùng quay đi để người xung quanh khỏi thấy mỗi khi muốn ép đôi môi vào cậu trai. Một cái hôn đánh dấu một tình yêu, một sự nồng nàn, chút say sưa, ở cái thành phố đầy lý trí này, thật là khó khăn như phải có công phu kinh nghiệm dữ lắm mới làm nổi.

Ở công viên, cậu trai chỉ biết kê xe máy lên vỉa hè, ngồi với bạn gái, thỉnh thoảng nhìn ra xung quanh thấy thiên hạ… ai cũng đang bận đi đường mới dám hôn thật nhanh một cái. Viễn cảnh yêu đương nhất của thế giới chỉ còn tồn tại bằng cách đi hết một vòng công viên, đếm xem có mấy chục cặp đôi đang kê xe, ngồi ôm cùng hoàn cảnh chật vật giống nhau. Continue Reading