Browsing Category

Truyện ngắn

Nắng Paris

nang-parisParis ngày nắng, tôi đem quá khứ ra phơi, chợt thấy mọi thứ đã bị hoen ố và ngả màu. Sống không phải để nhìn lại quá khứ, mà là sống cho hiện tại, nếu không, ta sẽ làm vụt mất đi biết bao nhiêu điều quí giá…

Linh Vân nhận được vé máy bay của Tuấn từ Bangkok gửi về. Một chuyến bay sang Paris vào tối mai. Vân mỉm cười, nhanh chóng trở về nhà thu dọn hành lí. Hai gò má cô ửng đỏ như bầu trời một chiều hoàng hôn.

Paris

Paris mùa Xuân ngọt như viên kẹo chocolate vị sữa. Lần đầu tiên Vân đứng ngẩn người đến độ người xung quanh cứ nhìn cô chằm chằm khi cô nhìn thấy Paris qua ô cửa kính trong sân bay, mặc dù trước đó cô đã được đến một số đất nước nổi tiếng khác trên thế giới. Paris đem đến cho cô một cái gì đó rất mới, rất dịu dàng, làm cho cô có cảm giác như mình đang đứng trước một rừng hoa oải hương bát ngát, thoải mái hít lấy hít để cái mùi hương dịu nhẹ của nó. Paris làm cô muốn ngồi ngay xuống một băng ghế đá nào đó ven đường, để viết ra một câu chuyện mới. Mà bắt đầu sẽ là: “Je t’aime, Paris…”

Linh Vân ra khỏi sân bay Paris-Le Bourget, một tay kéo va li, một tay đeo túi đen có biểu tượng Channel ánh lên một màu rất sáng dưới ánh nắng, đứng lóng ngóng giữa một rừng người. Đúng lúc đó, có tiếng còi xe vang lên ngay sau lưng cô.

Continue Reading

Hẹn nhau ngày 28

hen-nhau-ngay-28Lần đầu gặp mặt, Hân ngỡ ngàng khi “đối tượng” là một thanh niên mặt búng ra sữa. Thế nhưng, hắn luôn mồm xưng anh và gọi cô là em.

Hân quen Khương trên một trang web hò hẹn online. Tất cả khởi đầu từ một đoạn giới thiệu mang đầy tính khiêu khích: “Trần Lê Ngọc Hân, viết lách tự do, sinh năm 1974, tuổi Dần. Ai không sợ bị thịt thì cứ nhào vô”.

Ba ngày sau khi đăng hai câu giới thiệu ấy. Hân nhận được rất nhiều thư nhưng cô khá ấn tượng trước một lá thư khiêu khích không kém trong hộp mail: “Nguyễn Đăng Khương, thiết kế nội thất, tuổi Mèo. Mèo là chú của cọp nên không sợ bị thịt, sẵn sàng nhào vô”.

Đọc e-mail, Hân khinh khỉnh: “Nhỏ hơn một tuổi à? Cũng không đến nỗi”.

Thế nhưng, Khương chỉ mới 20 xuân xanh, thua Hân 13 tuổi, vẫn đang học đại học. Cũng là Mèo nhưng đi sau Hân hơn một con giáp. Buổi hẹn hò offline đầu tiên ở Hands, quán cà phê yêu thích của Hân nhìn khuôn mặt búng ra sữa của Khương, Hân suýt té ghế. “Em trêu tôi đấy à?”, Hân gằn giọng.

Khương tỉnh queo: “Ban đầu định là vậy nhưng bây giờ thì không. Chị đẹp hơn em nghĩ”, Hân xô ghế đứng dậy, quay đi không thèm ngó lại.

Thế nhưng Khương không dễ bảo như Hân nghĩ. Một tháng sau buổi hẹn hò thất bại ấy, Khương xuất hiện trước mặt Hân, cũng tại Hands, với dáng vẻ hoàn toàn khác. Tóc húi cua, hàm râu quai nón gọn gàng, vóc dáng cao ráo, săn chắc nổi bật trong chiếc áo pull màu đỏ vang và quần bò bạc thếch. Trước ánh mắt sững sờ của Hân, Hương nhe răng: “Sao? Bây giờ tôi xưng anh với Hân được chưa?”.

Continue Reading

Coi như chúng ta chưa từng quen nhau…có được không?

coi-nhu-chung-ta-chua-tung-quen-nhau-co-duoc-khong

– Hoa bán thế nào vậy em ?

– Dạ – con bé mừng rỡ – Trăm hai anh ạ. Em lấy anh một trăm thôi. Hồng nhung tặng người yêu hôm nay thì hết ý đấy ạ!

Quân phì cười :

– Mồm mép gớm! Nhưng mà anh mày chưa có người yêu.

Con bé tròn xoe mắt :

– Ơ – nó đưa ngón tay gầy guộc chỉ về phía cái bàn Quân vừa ngồi trong New Era – Em tưởng chị kia là người yêu anh?

Quân đưa mắt theo hướng ngón tay con bé. Một cô gái xinh đẹp, tai đeo hearphone, tinh khôi trong màu áo khoác trắng với ly cafe sữa nghi ngút khói, những ngón tay nhịp nhàng gõ gõ xuống mặt bàn và đầu lắc lư theo tiếng nhạc trông thật ngộ. Quân nháy mắt với con bé bán hoa :

– Nhóc, chọn cho anh bó đẹp nhất. Đó chưa phải người yêu anh, nhưng sắp…

Con bé lựa cho Quân bó hồng xếp hình trái tim rực rỡ, còn đọng mấy hạt nước long lanh trên cánh và toe toét :

– Chúc anh may mắn ạ !

Continue Reading

Nụ hôn ngược nắng

Ly vẫn thường nghĩ rằng mình không có duyên với những nụ hôn, bởi bản thân cô đã đánh mất tình yêu của mình bằng chính những nụ hôn ấy, đến hai lần…

Có những con người suốt đời đi tìm những điều lớn lao để thỏa mãn khát khao chinh phục…

Có những người chỉ muốn tìm được cho mình một chỗ dựa cho hiện tại và mãi về sau…

Có những người chỉ muốn giữ được những thứ dù bé nhỏ, tầm thường với người đời, nhưng với mình lại là thứ không dễ gì đánh đổi…

Có những người, suốt đời chỉ đi tìm một nụ hôn…

Mạc Ly

Ly vẫn thường nghĩ rằng mình không có duyên với những nụ hôn, bởi bản thân cô đã đánh mất tình yêu của mình bằng chính những nụ hôn ấy, đến hai lần.

Mối tình đầu của cô bắt đầu từ những năm phổ thông với một cậu bạn cùng lớp. Người ta thường bảo, tình học trò là mối tình đẹp nhất. Có lẽ vậy. Thưở mới yêu, Ly thấy mình thật hạnh phúc và may mắn. Cô gái 17 tuổi lần đầu tiên biết đến mùi vị của tình yêu, biết xốn xang khi bất chợt gặp ánh mắt của ai đó, biết chăm chút hơn cho bản thân, biết quan tâm và lo lắng nhiều hơn cho ai đó…

Tình yêu của những ngày đó thật trong sáng và vô tư, chẳng lo nghĩ gì nhiều đến tương lai đang miệt mài ở trước. Là những ngày cùng nhau đến trường dù mưa hay nắng, rồi trốn bạn bè để hẹn hò riêng với nhau, những cái xiết tay thật nhẹ và những cái ôm ngượng ngùng của thời vụng dại…

Continue Reading

Cả thế giới biết anh yêu em

ca-the-gioi-biet-anh-yeu-emNàng là một cô gái đẹp, đẹp từ khuôn mặt đến nội tâm. Nàng là một tình nguyện viên chuyên đi quyên góp lương thực và đồ dùng để ủng hộ cho những trại trẻ mồ côi.

Nàng gặp hắn ở đó, một người đàn ông có dáng người thô kệch bị câm. Hắn ta sống từ bé ở đây và bây giờ lớn cũng chẳng đi đâu làm ăn gì mà ở lại cô nhi viện chăm sóc những đứa trẻ tội nghiệp. Mọi công việc nặng nhọc hắn đều làm hết. Người ta bảo hắn không biết cười, cũng chẳng ai biết tên hắn, chỉ gọi là “Gã câm”.

Nàng là người duy nhất vẫn cười với hắn mặc dù hắn luôn tỏ ra khó chịu. Nàng là người duy nhất chịu ngồi cùng bàn ăn cơm chung với hắn. Và nàng cũng là người kiên trì nhất chịu ngồi nói chuyện độc thoại một mình với hắn.

Hắn ngóng đợi từng ngày từng ngày để được gặp nàng. Chỉ cần nhìn thấy nàng là hắn đã vui lắm rồi. Hắn ríu rít theo nàng đi phát quà và chăm sóc những đứa trẻ. Nàng dạy hắn viết chữ, nàng dạy hắn cách đối xử dịu dàng với tất cả, nàng dạy hắn cười.

Trong mắt gã đàn ông sống trong thế giới câm lặng đó thì nàng giống như một nàng tiên tuyệt diệu đem lại cho hắn mọi thứ, trong đó có cả cái thứ người đời gọi là tình yêu. Hắn yêu nàng, một gã câm đem lòng yêu người phụ nữ xinh đẹp, hoàn hảo như nàng!

Continue Reading

Ngày mới luôn bắt đầu bằng bình minh

Trần Hoàng Ngọc Bích

Lời mở đầu: Câu chuyện dành tặng cho những ai đã từng tổn thương vì tình yêu. Cho dù tình yêu ấy có đẹp hay buồn đến dường nào thì nó vẫn là những gì đã qua. Ta vẫn phải sống và không ngừng hi vọng vào những gì tốt đẹp ở ngày mai. Chỉ khi ta trân trọng quá khứ, yêu thương hiện tại thì hạnh phúc sẽ đến ở tương lai.

* * *

Người ta nói khi thất tình thì nên đi xa để khuây khoả và cũng để trái tim được tĩnh lặng sau tất cả những gì đã qua. Bạn bè và gia đình động viên cô nên đi đâu đó. Nhưng không, làm thế là trốn tránh. Dù có đi xa đến đâu thì những gì đã xảy ra vẫn ở vẹn trong tim như cuộn phim dù muốn xóa cũng chẳng thể xóa được. Khoảng thời gian đầu, khó khăn biết dường nào khi cô chống chọi với nỗi nhớ, niềm đau và cơn ác mộng giữa đêm. Nhưng rồi cô cũng quen dần, sống và chấp nhận những gì đã qua khiến tim cô chai sạn dần trước cuộc đời lúc nào không hay.

Cô tốt nghiệp với tấm bằng loại Khá và kiếm được công việc khá nhàn nhã ở công ty gần nhà. Mỗi buổi trưa cô đều chạy xe về nhà để ăn cơm cùng mẹ, dần dần nó trở thành thói quen giữa cô và mẹ. Mẹ không còn thủi lủi ăn cơm nguội mỗi bữa trưa nữa, cô cũng không còn ăn cơm hàng cháo chợ như trước. Thứ này ra đi thì thứ khác lại đến, mọi thứ vẫn tuân theo quy luật nhất định nào đó của cuộc sống. Bản thân mỗi con người chúng ta chỉ việc học cách thích ứng với những bất ngờ mà cuộc đời mang đến. Cô nghiệm ra điều đó, trong cô vẫn còn hi vọng về một điều gì đó bền vững mãi mãi.

Continue Reading

Tấm bưu ảnh cuối cùng

Tất cả chúng ta sẽ đều phải chết nhưng tại sao lại là em? Thế giới 7 tỷ con người mà Chúa lại chọn em.

Phương nam, nơi những cánh chim đang tìm về trốn cái lạnh thấu gan trời bắc thì con người lại đang phải chống đỡ với những cơn mưa như trút nước. Có lẽ, mưa chính là đại từ phổ biến nhất ở đây lúc này. Mọi lý do, mọi cuộc gặp gỡ và có lẽ là cả chia ly đều bắt đầu từ nó. Thành phố ảm đạm chưa từng thấy. Nơi trú ẩn an toàn nhất cho con người chính là trong căn nhà nhỏ ấm áp và bình yên.

Lúc này, trong một căn phòng ở phía đông thành phố, một chiếc bóng màu đen lạnh lẽo in trên tường, tương phản với ánh sáng rực rỡ của chiếc đèn nê ông đang sưởi ấm căn phòng. Chỉ một mình Tiểu Minh lặng lẽ ngồi trong một góc. Bản Secret Garden dang dở vẫn đang ngân nga trên loa của chiếc máy tính cũ. Anh ngồi đó chắc cũng đã vài tiếng đồng hồ. Cái bóng gần như không cử động trong thời gian đó.

Trời vẫn mưa, có một khuôn mặt vẫn đang cười rạng rỡ trong tấm bưu ảnh cũ ở trên bàn. Trong đám thanh niên Nhật ấy bỗng xuất hiện một con người hoàn toàn khác. Một nét đẹp khác, điệu cười, trang phục của cô và khuôn mặt xinh đẹp ấy đến từ một nền văn hóa khác. Anh không nhớ mình đã nhìn vào tấm bưu ảnh đó bao lâu rồi nhưng anh vẫn nhớ như in cái tin nhắn cuối cùng định mệnh ngày đó. Không ai trong số những người bạn của cô và đặc biệt là anh có thể quên được.

Continue Reading

Vút bay trong gió

Nó chợt nghe thấy có cái gì đó vừa vút bay trong gió. Khẽ mỉm cười vì nó biết ở một nơi khác cũng có một người đang mỉm cười.

Mưa suốt từ sáng khiến mọi thứ đều ướt nhẹp. Và tâm trạng nó cũng vậy, như một cái bánh mỳ ỉu. Ừ thì chả có chuyện gì ra hồn cả, nhưng cũng chẳng to tát lắm đến mức đáng để than vãn với một ai đó. Nhưng nó cứ buồn. Cái cảm giác này thật tồi tệ.

Rời khỏi lớp học thêm tiếng Anh càng khiến một ngày tồi tệ của nó càng thêm thảm hại. Tại sao nó có thể thốt ra một câu hỏi ngu như thế cơ chứ? Bị cả lớp cười ồ lên, thầy giáo thì… xấu hổ chết đi được, chỉ mong có cái lỗ nào nứt ra để chui vào cho đỡ xấu hổ. Buồn tê tái. Sầu tái tê.

Giờ nó chỉ muốn lang thang đâu đó, bắt một tuyến bus bất kỳ, nhét tai phone rồi thả mình trong playlist yêu thích và cứ thế ngồi cho đến khi nào chán thì thôi, xuống ở bất kỳ một điểm dừng nào mà nó muốn. Nó ghét đi học. Hay là nghỉ học quách đi, học làm gì nhiều. Đi kiếm một việc làm thêm gì đấy rồi tích góp rồi mở một shop cà phê teen. Nó vẫn luôn mơ ước có một cửa hàng như vậy của riêng nó. Nó xác định cả rồi. Nếu không đỗ Đại học thì nó sẽ làm như vậy.

Continue Reading