Browsing Category

Truyện ngắn

Khi ta yêu nhau bằng cả trái tim

13:30

Hớp thêm ngụm cà-phê ngồi đợi Lan. Thu kéo tay áo nhìn đồng hồ đã quá giờ hẹn gần nửa tiếng. Đang cau có vì sợ trễ giờ làm buổi chiều, Thu thở phào khi thấy dáng Lan hối hả bước vào quán. Nụ cười nở sẵn trên môi thay cho lời xin lỗi.

Lan không đẹp nhưng dễ thương. Nụ cười như hoa hàm tiếu của Lan đã làm không ít chàng trai phải ngơ ngẩn. Thu thì không có được cái nét hồn nhiên tươi trẻ đó của cô. Nhiều người hỏi Thu chắc Lan chẳng khi nào biết buồn. Thu không thể trả lời họ rằng từ ngày Đức đi, nụ cười của Lan không còn như trước. Giờ trông giống cái cười của một búp bê trong tủ kính đúng hơn. Nó chỉ đơn giản là một nét vẽ như trăng lưỡi liềm.

Lan gọi nước rồi nhanh tay bật laptop, tranh thủ vẽ bài cho ca học quảng cáo buổi tối. Tay lia chuột, miệng thì không ngớt kể lại vụ tai nạn làm dòng xe kẹt cứng, đó cũng là lý do vì sao Lan đã tới trễ như đã hẹn. Thu đưa cho Lan mẫu tin tuyển người dịch thuật của một công ty quảng cáo. Lan thích thú vui mừng ra mặt.

Bỗng nhiên, cô im bặt. Khi nghe ca khúc Nhỏ ơi do ca sĩ Lâm Hùng hát. Trước kia, Đức thường hay hát cho Lan nghe bài này. Lan bần thần, ngước đôi mắt đầy hy vọng sang Thu, giọng run run:

– Hôm qua, mình gặp một người rất giống Đức.

Thu thở dài, lặng lẽ nhìn Lan. Thu biết Lan ghét bị người ta thương hại. Nhưng ngay lúc này, Thu không thể nào nhìn cô bằng ánh mắt khác. Những câu chuyện về Đức cứ lập đi lập lại không biết bao nhiêu lần trong suốt thời gian hai năm qua. Đến nỗi cứ mỗi lần nghe nhắc đến một tên Đức là Thu đã thở dài ngán ngẫm.

Continue Reading

Cô gái ăn thức ăn thừa

Đan Phong

“Ai cũng bảo mưa buồn. Tôi lại thấy nó đẹp, vì một lý do muốn giữ khư khư cho riêng mình không chia sẻ. Chuyến đi lần này thì đầy nắng và gió. Nắng cho thơ và nắng cho lòng. Nắng va vào mắt, chảy tan chút lạnh lẽo những ngày qua. Khúc nhạc Trịnh của Du Nguyên ru ấm lòng. Chợt muốn làm một người khách vãng lai, đi đâu đó xin đời một chút nắng, để làm gì hay chẳng để làm gì, thì cứ đi thế thôi. Những nàng thơ dệt con chữ cho tâm hồn, xao xuyến…Hơn bao giờ hết, tôi khát khao viết, khát khao được trải lòng với con chữ. Tôi khát khao hòa bình. Vì lâu nay, con người tôi đang “chiến tranh” dữ dội. Có lúc muốn hóa thành một làn mây hờ hững trôi khỏi cuộc đời. Có khi muốn nổ tung ký ức để không còn vẹn nguyên nữa nỗi đau. Tôi trệu trạo nhai quá khứ. Trệu trạo nhai bóng đêm và thinh lặng…” Những dòng chữ ấy của em cứ trở đi trở lại trong đầu tôi. Nhiều lần cứ gấp cuốn sách rồi lại mở ra, đọc đi đọc lại nhiều lần đoạn văn ấy, muốn tìm ra nguyên nhân, diễn biến và cả kết quả của cuộc “chiến tranh” mà em nói. Câu trả lời chỉ là một dấu chấm hỏi uốn cong hai đầu nỗi nhớ và nỗi khát khao chạm vào thế giới bí ẩn của em….

***

Trằn trọc mãi, tôi vẫn không sao nhắm mắt. Cảnh tượng nhìn thấy sáng nay cứ hiện rõ mồn một trước mắt. Tôi bật dậy pha tách café, châm điếu thuốc và mở cửa sổ ra ngoài ban công ngồi. Trời đêm thanh cao và lộng gió. Sài Gòn về đêm không có nhiều sao. Ánh trăng len lỏi bên dưới mấy khóm mây bồng bềnh. Thi thoảng, tiếng gầm rú của xe cộ như xé toạc màn đêm yên tĩnh. Hình ảnh em lại hiện lên trong đầu. Tôi vẫn không tìm được một lời giải thích. Tôi đã đứng chết lặng. Lần đầu tiên tôi thấy cảnh tượng ấy. Sau cánh cửa, em đang lôi từ trong giỏ rác ra những mẩu bánh mì và cả bánh ướt trong những chiếc hộp có lẽ người ta ăn không hết nên vứt đi, bày ngay ngắn vào chiếc đĩa trên bàn. Xong, em rửa tay và ngồi ăn một cách ngon lành. Cái đầu em gục gặc ra chừng ngon lắm. Lúc đó, tôi thấy hơi ghê ghê. Có ai lại đi ăn những thức ăn thừa người ta đã vứt trong giỏ rác bao giờ. Càng nghĩ, càng khó hiểu. Khi tôi định mở cửa bước vào lấy nước, em đang cúi lom khom bên cái giỏ rác, tay em cầm mẩu bánh mì vừa lượm từ trong đó ra, tôi khựng lại. Rồi để thỏa trí tò mò, tôi quan sát em sau cánh cửa ấy. Và cho đến giờ, vẫn không sao hiểu được.

Continue Reading

Vợ chồng chưa lớn

Shino

Vợ chồng trẻ mới cưới chưa lâu, con gái nhỏ đã 6 tháng tuổi, vẫn còn mải chơi và nhí nhảnh lắm. Hằng ngày vợ chồng gửi con cho bà ngoại trông, sáng chồng đưa vợ đi làm, chiều đón về, thỉnh thoảng những trưa mát trời qua rủ vợ đi ăn…thịt chó cùng mấy anh em. Ai cũng bảo vợ chồng nhà ấy sướng, gia đình môn đăng hộ đối, cả hai đều có nghề nghiệp ổn định, vừa lấy nhau đã có nhà riêng, tiện nghi đầy đủ. Lại còn vô cùng tâm đầu ý hợp, nhất là cái khoản ngồi cạ đánh phỏm bắt nạt bạn bè. Thế gian được vợ hỏng chồng, đằng này lại được cả ông lẫn bà…Chồng tự hào với thiên hạ vì có vợ đẹp con ngoan, vợ thì cứ đến công ty là mở máy phát khoe chồng. Khoảng thời gian đầu bao giờ cũng thật là hạnh phúc…

Ngôi nhà nhỏ của hai vợ chồng nằm gần ngoại thành, bên ngoài ốp gạch đỏ đặc, cửa trắng muốt có những chậu hoa treo tường biêng biếc tím và bên trong bài trí hoàn toàn theo phong cách châu Âu. Cuối tuần cùng đi siêu thị và chất đồ ăn đầy ắp tủ lạnh, chiều đón con về chồng sẽ đọc báo, trông con còn vợ đánh vật với nồi niêu xoong chảo. Tối đến sau khi ru con ngủ, vợ chồng sẽ cùng giành giật điều khiển xem TV, chồng bực mình thề sống thề chết:

– Cuối tháng anh mua con 46 inch đừng có mà xem ké!

– Em thèm vào!

Nói thế thôi, cũng qua mấy cái “cuối tháng” rồi. Không được tranh TV với vợ thì buồn lắm, dù là lần nào chồng cũng thua, phải nhường vợ xem iTV thay vì HBO hoặc Esports… Chồng lẩm bẩm:

– Anh thà xem kênh dân tộc còn hơn nghe nhạc Hàn.

Continue Reading

Bức chân dung tình yêu

Thiên Sơn

Giang bị tật nguyền từ lúc mới sinh ra. Không hiểu sao từ khi gần một tuổi chân trái của Giang phát triển chậm dần. Mãi năm bốn tuổi Giang mới biết đứng.

Nhưng không bao giờ Giang đứng được bằng hai chân của mình. Giang tập dùng nạng gỗ chống đi lúc năm tuổi. Cứ đêm đêm, mẹ nằm bên Giang thỉnh thoảng lại đưa tay sờ nắn chân trái của Giang. Mẹ thở dài. Có hôm mẹ khóc. Mẹ thốt lên từng lời nghẹn ngào:

– Tội nghiệp con tôi!

Đến bữa cơm, có miếng gì ngon cả nhà đều nhường cho Giang. Cô sống trong tình yêu thương đặc biệt của gia đình. Nhưng tình thương yêu ấy cũng đã khiến cô có mặc cảm.

Năm tám tuổi, Giang được mẹ đưa đến trường. Mẹ bế Giang bên hông, tay cầm chiếc nạng gỗ. Vào lớp, cô giáo nhìn Giang im lặng, buồn buồn. Lát sau cô mới đưa bàn tay vuốt nhẹ mái tóc đen mượt của Giang. Cô nói:

– Từ nay cô sẽ thay mẹ dạy con ở trường.

Giang hát hay, thường thuộc bài hát trước các bạn. Nhưng khi học múa, chơi trò đuổi bắt thì Giang không tài nào hoà nhập vào với cả lớp. Cô giáo thường để Giang ở cạnh, cùng hát và bắt nhịp cho mọi người. Song nỗi buồn vẫn không thể nào vơi được. Nỗi buồn ngày càng đè nặng lên tâm hồn thơ bé của Giang.

Continue Reading

Em yêu anh, dù anh là gay hay là gì thì em vẫn yêu anh

Hmm, chưa gì mà đêm đã xuống rồi. Màn đêm dày đặc bao trùm lên khu phố yên tĩnh đang dần chìm vào những giấc ngủ sâu… Đêm lạnh quá, nhất là về khuya lại càng lạnh hơn. Em mặc chiếc áo phông ngắn tay khoác lên mình thêm chiếc áo lạnh da mà anh đã tặng hôm sinh nhật. Nó khá dày và ấm áp lắm, nhưng em vẫn thấy lạnh. Lạnh buốt ở tim, anh ạ..

 Hơn bao giờ hết, em gồng mình chờ đợi anh suốt hai năm trời. Quãng thời gian không phải là dài nhưng cũng không đáng bị phủ nhận là quá ngắn, đối với việc chờ đợi sẽ biết không có kết quả tốt đẹp thì lại càng đáng nói hơn.. Càng về sau, em lại càng nghĩ, cuộc đời em hình như chỉ được biếm họa giống như chuyến tàu đang chờ khách. Nhưng chờ mãi, chờ mãi cũng không ai đến đặt chân lên chuyến tàu của em..Lâu lâu em lại tự thưởng cho mình bằng việc nhấm nháp những ly rượu trong quán bar, ngắm nhìn những cô gái chân dài trắng nõn, đôi khi là thấp thoáng một vài cô gái có thân hình cò hương uốn người trước khách hay làm vẻ mặt e thẹn như những đứa con gái ngoan ngoãn lỡ chân lạc vào những nơi phức tạp như thế này. Cứ như thế, em lại nhìn xuống ly rượu, lắc nhẹ tạo thành sóng ly phản chiếu khuôn mặt hốc hác, xanh xao của em..

Uống rượu đã đời, em chuyển sang dạo phố. Người nồng nặc mùi rượu, đi đứng lựng khựng không vững và hay va vào người khác bỗng chốc thành một điều thú vị. Thú vị một cách khó hiểu…

Continue Reading

Xuyên Thấu

Phương Du

Một cuộc đời vắt cạn của tôi nhiều nước mắt. Tôi có thói quen khi gặp phải điều gì làm mình đau lòng, tôi không thể bộc phát ngay lúc đó, chỉ có thể giấu nó vào lòng, rồi tìm một góc tối trong phòng, ẩn mình nơi đó một hồi lâu như thể chôn vùi thân xác khỏi dòng đời, gọi cho đứa bạn thân nhất của mình, và khóc cho cô ấy nghe. Tôi không tin cậy những người đàn ông, họ đều từng có lần nói với tôi, họ sẽ không bao giờ để tôi khóc, họ không muốn nước mắt tôi rơi. Nhưng cũng chính họ ít nhiều một lần đã từng tổn thương tôi sâu sắc, và những người từng tổn thương tôi, không thể cho tôi cảm giác an toàn.

Đêm khuya lạnh tanh, lạnh không phải vì tiết trời băng giá, nhưng lạnh vì lòng tôi không còn hơi ấm. Là lúc tôi đang cô đơn. Hôm qua anh đến tìm tôi, tôi đón anh trước cửa nhà mình với hơi rượu nồng nặc quen thuộc. Vẫn ánh mắt đó anh nhìn tôi, rồi anh ôm tôi vội vã. Đêm có bao giờ trôi đi thật chậm như thế, khi tóc tôi buông dài rối bời trong vòng tay của anh, nồng nàn ấm áp da thịt, khi hai linh hồn chạm vào nhau nhịp nhàng qua từng hơi thở. Là lúc tôi quên đi cái ngang trái của thế gian, bỏ mặc tất cả để thật sự bên nhau một phút hay một giây. Và rồi những năm tháng sau đó, chúng tôi sẽ giả vờ như chưa từng là gì của nhau. Anh hiểu không? chúng ta sẽ giả vờ.

Đốt một điếu capri, tôi nhắm mắt nghe từng âm thanh của bản tình ca nhạc Trịnh. Trong mơ hồ thấy mình cô đơn ngồi trước biển, lặng nhìn những con sóng lớn đua nhau vỡ mình trên đá.

Continue Reading

Người tình

Đỏng Đảnh

Nàng áp mặt vào khuôn ngực vạm vỡ của người đàn ông, nói khẽ khàng qua hơi thở. Anh thở dài, đưa bàn tay hơi ram ráp vuốt ve khuôn mặt bầu bĩnh, khẽ nâng cằm nàng lên và đặt lên đôi mắt như đang van lơn của nàng một nụ hôn. Nàng thất vọng, buông lơi vòng tay để anh rời khỏi chiếc giường ấm. Anh mặc quần áo vội vàng như sợ hãi ai đó thấy mình làm một việc xấu xa, quay lưng bước đi vội vã như chạy trốn, nàng nhào ra khỏi giường gọi anh nhưng không kịp, anh đã chạm vào chốt cửa.

Cánh cửa tung, anh biến mất trong ánh sáng chói lòa, ở bên ngoài hiện ra hình ảnh một người đàn ông trung niên nhợt nhạt và say mèm, miệng ông ta lầm bầm những gì không rõ. Nàng thấy một ngôi nhà ngói ba gian cũ kỹ, một khoảng sân rêu mốc, gã đàn ông nhào đến sào phơi quần áo, ném những chiếc áo tung khắp sân và gào thét:
– Rặt một lũ vịt giời vô tích sự!

Nơi góc nhà, 4 mẹ con ôm chặt lấy nhau run rẩy, cố nén lại những tiếng nấc nghẹn ngào. Từng mảnh ký ức tuổi thơ ùa về, rất thực, nàng bịt chặt tai mà đám âm thanh hỗn độn kia vẫn tràn vào, nước mắt bỏng rát nơi gò má.

Nàng choàng tỉnh giữa cơn mê, gối và một mảng tóc ướt sũng. Nàng vào nhà tắm, xả nước, chiếc váy mỏng thấm nước dính bệt vào cơ thể, từng thớ thịt co lại vì lạnh, nhịp tim hỗn loạn của nàng đều dần. Nàng ngửa mặt lên đón lấy dòng nước lạnh buốt cố làm nguội đi cái đầu đang nóng hầm hập.

Tắm xong, thả mình xuống giường, nàng cố tìm lại giấc ngủ nhưng không thể, nhấc điện thoại lên xem, đã gần ba giờ sáng. Nàng ngồi dậy, quờ quạng tìm bao thuốc và bật lửa, làn khói mỏng lan tỏa trong không gian chật hẹp. Nàng bật khóc, lũ ký ức chết tiệt lại ùa về như những thước phim quay chậm.

Continue Reading

Ngày ta gặp lại nhau

Sau 5 năm gặp lại anh, nó vẫn mang một nỗi đau không định nghĩa thành lời….

Hà Phương loay hoay tìm sảnh đãi tiệc cưới của Thanh Dung, chẳng hiểu cô bạn lùng đâu ra một nhà hàng lạ hoắc, mà nó thì dốt đường thành phố hết chỗ nói.

Ngoài việc đi làm, đi học, đi dạy, vòng vòng quanh mấy con đường quen thuộc đã học gạo trong đầu, cô chẳng biết đi đâu khác. Phải trừ tiền đi đám nhỏ này mới được. Vừa nghĩ cô vừa thấy tức cười với suy nghĩ của mình.

“Sao mày đến trễ vậy, sắp đến giờ làm lễ rồi!”

“Mày còn nói nữa, tao đang định trong đầu là bớt tiền cưới của mày đây, đường thì xa, còn không đãi ngày Chủ nhật nữa. Tao phải nghỉ nửa buổi để chuẩn bị đấy”

“Thì tại vì tao muốn mời tất cả bạn bè ở thành phố, mà sợ cuối tuần mọi người có việc nên chọn ngày thường ấy mà, hơn nữa chỗ này là chỗ mà anh Tài tìm được, rất hay đấy. Mà hôm nay mày đẹp quá nhé, bộ định lấn cô dâu hả”

Cả hai lại cười, nhưng quả thật Thanh Dung thấy bạn mình rất xinh trong bộ váy quây màu trắng, để lộ bờ vai trắng ngần và đôi chân thon dài. Đây là bộ váy mà cô chủ ý đi chọn cùng Hà Phương để Phương dự đám cưới vì cô chính là người phê phán phong cách ăn mặc cổ hủ của Phương nhất. Hôm nay đúng là người bạn của cô lột xác, bộ váy trắng cộng thêm cái khăn choàng bằng voan, mái tóc dài buông xõa tự nhiên, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, Phương dường như là một nàng công chúa. Thanh Dung tự thấy hài lòng với kế hoạch đang ấp ủ trong đầu mình…

Continue Reading