Vẻ đẹp không phải ở đôi má hồng của người thiếu nữ mà nằm trong đôi mắt của kẻ si tình

Hôm qua trên đường về nhà, tôi gặp một cô gái vô cùng xinh đẹp trên tàu điện ngầm. Cô ấy rất đẹp. Cô bước vào tàu điện ngầm khi trong khoang tàu có khá đông người. Khuôn mặt tự tin, đôi mắt sáng, dáng người nhỏ nhắn. Cô không cười, không nhìn xung quanh, dựa lưng vào thành tàu và cúi xuống đọc sách. Tôi luôn nghĩ, chẳng có hình ảnh nào tình hơn hình ảnh một cô gái cầm cuốn sách, và bỏ quên thế giới xung quanh.

Cô ấy đẹp, vì không chỉ tôi thỉnh thoảng liếc lên nhìn cô như thể, tôi sợ nếu tôi nhìn vào cô quá lâu, tôi sẽ vô tình làm cho cô bớt đẹp đi. Tôi giống một tên trộm, lén nhìn vào một thứ tuyệt đẹp của tạo hóa, và mong đánh cắp về nhà mình. Nhiều người cũng nhìn cô, một điều không thường xảy ra ở Pháp, nơi người ta không thực sự muốn thô lỗ xâm phạm cá nhân người khác, dù chỉ là một cái nhìn.

Tôi nghĩ, trên cuộc đời này, có hai dạng phụ nữ. Continue Reading

Đừng lấy chồng, cứ ở nhà làm con ngoan của bố

Bố vẫn hay bảo mai này đừng lấy chồng, cứ ở nhà làm con ngoan của bố. Sinh ra được mụn con gái, qua bao thử thách mới nuôi được lớn tần ngần, gả đi sao nỡ?

Xã hội hiện nay là một xã hội bình đẳng, sinh con trai hay con gái gì cũng như nhau nhưng đó chỉ là trên lý thuyết. Chẳng ai muốn sinh ra một bầy con gái để rồi khi chúng lớn lên, xuất giá theo chồng. Hai ông bà lại chỏng chơ ở nhà rau cháo nuôi nhau.

Thế đấy!

Sinh ra một đứa con gái phải lo đủ thứ. Lo ăn lo học không chưa xong. Phải bảo vệ nó khỏi đám yêu râu xanh luôn rình rập mọi xó xỉnh. Con gái chỉ cần đi về tối một xíu là ở nhà lo lắng bồn chồn không tài nào chợp mắt được. Mặt khác lai phải chăm cho nó xinh xắn một chút. Sợ người ta chê nó này nọ thì lại tủi thân, buồn rầu, bởi con gái sinh ra đã là một mớ nhạy cảm rối bù. Continue Reading

Nấu ăn cho vợ

Ngày xưa, mình có yêu một bạn xinh lắm. Vì hồi đấy năng lượng còn nhiều, nên hay bày ra các trò lãng mạn. Kể ra thì không hết, nhưng có lần mỹ nhân nói, rằng nàng muốn mình mỗi thứ Bảy nấu cho nàng một bữa cơm. Mình nhận lời.

Đấy là vui mồm lên thì hứa hẹn thế thôi. Mỗi thứ Bảy, ngủ dậy dưới gầm bàn cơ quan lúc 11h30 phút, suy nghĩ đầu tiên trong đầu mình là: “Ôi bỏ mẹ tôi rồi”. Mình sẽ chạy vội vàng từ Phùng Hưng xuống Chùa Láng. Trên đường đi lẩm nhẩm nấu cái gì bây giờ, cái gì cái gì. Cuối cùng, rẽ vào chợ Láng Thượng, mua bốn lạng thịt bò thái sẵn. Trong lúc chờ thịt bò được thái thì vít ga lên một tý, có hàng rau. Ở đây, bà bán rau tận tụy lúc nào cũng có sẵn một rổ nguyên liệu xào thập cẩm đã được thái nhỏ: nào là ngô bao tử, cải tím, đậu, rồi cái gì không nhớ hết nữa, trông rất là rực rỡ và kỳ diệu. Vừa giả tiền, vừa khoan khoái nghĩ: “Làm người có tiền thật thích”.

Tất nhiên, cũng có hôm mình không mua rau thập cẩm, mà mua su su hoặc giá đỗ. Continue Reading

Ngoại trừ bạn ra, thì không có ai có thể thực sự giúp đỡ bạn

Mèo thích ăn cá, nhưng mèo lại không biết bơi. Cá thích ăn giun, nhưng cá lại không thể lên bờ. Thượng đế mang đến cho bạn rất nhiều thứ hấp dẫn, nhưng lại không cho bạn dễ dàng đạt được nó.

Nhưng, cũng không thể cứ đổ máu thì kêu đau, sợ tối thì bật điện, nhớ nhung thì liên lạc, ngày hôm nay với bạn là chuyện lớn, nhưng có thể ngày hôm sau lại là chuyện nhỏ. Cuộc đời giống như cây bồ công anh, nhìn có vẻ tự do, nhưng kỳ thực lại là thân bất do kỷ.

Có những chuyện không phải là không thèm lưu tâm, mà là có lưu tâm cũng chẳng làm được gì. Chỉ biết dốc toàn lực của mình để ứng phó là được, cuộc đời không có nếu, chỉ có hậu quả và kết quả …

Vạn sự tương sinh tương khắc, không có lên thì không có xuống, không có thấp thì không có cao, không có đắng thì không có ngọt. Continue Reading

Làm người tốt mãi có mệt lắm không ?

Cô bạn của tôi may mắn học giỏi, nhiều tài, kiếm tiền dễ và nhiều bạn bè, thời con gái như thế thì còn gì mong hơn nữa? Thế mà chẳng mấy khi thấy cô thật vui, lại hay thấy cô buồn phiền chuyện nhà. Chẳng là, cô tự lập từ năm đầu đại học trong khi cậu em trai cái chi cũng ngửa tay xin tiền ba mẹ. Cô tự kiếm việc còn bố mẹ thì chạy chọt lo cho em trai đủ đường. Cô tự mua xe máy còn cậu em trai chỉ biết ngồi một chỗ xin chị cho em cái xe máy. Chị không cho, thì cậu em nói: Bà kiếm tiền giỏi thế mà ki bo kẹt xỉ, bà nghĩ tiền của bà to lắm à? Sao bà ích kỷ thế?

Cô bạn than thở, tại sao chỉ vì tôi giỏi hơn hoặc tôi nỗ lực hơn, tôi mặc nhiên phải có trách nhiệm với những người lười biếng và ăn sẵn? Tôi có tốt bao nhiêu cũng chẳng đủ với mọi người xung quanh! “Giá như tớ trở nên kém cỏi, thì có khi, gánh nặng bớt đi hẳn nhiều phần?” Sau này cô bạn lấy chồng, quả nhiên đến lượt những gánh nặng gia đình nhà chồng đều đặt lên vai cô, chứ không phải chia đều lên vai những người khác, chỉ vì cô bạn tôi tháo vát hơn, xoay xở giỏi hơn, làm gì cũng nỗ lực hơn. Continue Reading

Hãy cứ tôn chàng lên làm hoàng đế, không phải vì chàng, mà vì ta muốn làm hoàng hậu

Trong mắt nhiều người đàn ông, chỉ có hai loại đàn bà: đẹp – ngốc và đẹp – thông minh, còn không đẹp không bàn. Trong hai loại ấy, đương nhiên loại trước luôn được ưu ái hơn loại sau và loại sau phải cố mà học theo loại trước.Thực tế thì đàn ông thích ve vãn, vui đùa bên những cô nàng “chân dài não ngắn” hơn là đấu trí dài hơi với các nàng chân ngắn não đầy nếp nhăn. Vậy đàn bà ngốc có gì hay mà đàn ông thích đến vậy?

Kinh thánh kể: Thượng Đế tạo ra đàn ông với hình hài và đặc điểm giống hệt ngài, đầy sức mạnh và trí tuệ. Vậy nên trong mắt đàn ông, sau Thượng Đế, đương nhiên đến họ. Họ là giống loài thượng đỉnh, và rất cần phái yếu hơn, dốt hơn, để tôn sùng họ với tất cả lòng ngưỡng mộ. Thế nên đàn ông thích đàn bà ngốc, ngốc để giương đôi mắt ngơ ngác: “Ồ, thế à, hay quá!” để tán tụng đàn ông một cách thật thà.

Đàn bà ngốc giỏi kỹ năng lắng nghe hơn hết thảy đàn bà thông minh. Nàng ít đôi co, không đủ thông minh để cãi cọ nên thành ra khiêm nhường. Đàn ông, dù thành đạt hay thất chí, trước mắt nàng ngốc, vẫn là vua. Điều này quá ư dễ chịu. Continue Reading

Vợ

Tôi nghĩ rằng mỗi người đàn ông trước khi lấy vợ hãy vạch áo của mẹ mình lên. Nhìn vào mảng bụng năm tháng đó và suy nghĩ mình có nên kết hôn hay không? Mình có nên sống chung với một cặp đùi căng nứt dưa bở, một cái bụng nhăn nheo chằng chịt như địa đồ tàu. Có hay không? Nhưng cần thiết hơn hết là mỗi người đàn ông nên có một khoảng thời gian tĩnh lặng nhất định.

Tôi không khuyên anh vào chùa bởi cuộc sống hôn nhân vô cùng phức tạp chứ không hề nhẹ nhõm, an nhàn như sư cô hay chú tiểu đâu.

Thứ nhất, hãy bước vào bếp, bởi nó là vị trí đầu tiên cô dâu của anh sẽ thể hiện trách nhiệm của một người vợ. Anh có thể tính toán nổi mẹ mình đã dành bao nhiêu thời gian cuộc đời để quanh quẩn trong cái góc toàn cá thịt, rau củ, dầu mỡ ấy không? Continue Reading

Cuộc đời đó, ngắn hay dài đều là mình tự quyết

Đàn bà sinh ra, chân yếu tay mềm, vốn dĩ là để lùi lại phía sau đàn ông, trông coi góc bếp cửa nhà, nâng niu con trẻ, vuốt ve yêu thương. Đôi bàn tay ấy, đâu phải vung lên để đấu đá quyền lực, sóng gió cuộc đời – phải là đàn ông đương đầu thử sức, giữ vững cho hạnh phúc gia đình chứ. Vậy mà, chân yếu tay mềm giờ đây phải vươn ra ngoài góc bếp, để bảo vệ hạnh phúc cho mình ư? Có xót xa không?

Người ta bảo ghen tuông là thể hiện tình yêu sâu sắc. Chữ ghen cũng có muôn hình vạn trạng, với người khôn ngoan thì cái ghen sẽ làm cho cuôc sống trở nên thi vị hơn, còn người dại dột thì ghen tuông có thể phá vỡ hạnh phúc gia đình, khiến họ mất đi nhiều điều quan trọng. Thật ra, ghen cũng giống như uống thuốc vậy, muốn kiểm soát được nó hiệu quả thì phải biết “đọc kỹ hướng dẫn trước khi sử dụng”, khi đó nó sẽ khiến tình yêu quá bình lặng hay đang nguội lạnh của bạn trở nên nồng ấm, nó đem lại niềm hãnh diện cho bạn khi biết rằng ai đó luôn sợ đánh mất mình. Không yêu thì sẽ chẳng có gì để mà ghen, nhưng không ghen thì cũng chưa chắc đã là không yêu. Quả thật, ghen tuông là một thứ “gia vị” của tình yêu, nêm nhiều thì mặn, không nêm thì nhạt, nhưng làm thế nào để biết mình sẽ nêm cho vừa thứ gia vị “nguy hiểm” dễ khiến con người trở nên mù quáng này? Có nhiều cách để ghen, để mà giữ chân nhau một cách tỉnh táo, dịu êm chứ không phải chỉ có ghen tuông cuồng điên thôi đâu. Nhưng đấy là ghen để nhắc nhở nhau trở về với yêu thương, còn một khi đã “đánh ghen” thì người ta chẳng dễ gì quay lại với nhau được nữa. Vì với phụ nữ, cuộc đời họ là những phù phiếm, một khi họ đã vứt bỏ sự phù phiếm ấy trước đám đông thì họ đã đủ đau và tuyệt vọng rồi. Continue Reading