Hiệp sĩ và hoa hồng

Thế là đã 9.30 phút sáng! tôi vẫn còn uể oải chưa muốn đón bình minh tí nào, dù hôm nay , thứ Bảy , là bình minh của ngày tôi 28 tuổi. Chẳng hiểu sao ba năm nay một đứa con gái tôn thờ phương châm sống: lâu đài, quần áo và du lịch” như tôi không còn tha thiết gì với ngày sinh nhật. Tóm lại là sinh nhật không kèn, không trống, không party. Tôi ngáp dài, đêm qua tôi lăn qua lăn lại mải không ngủ được. Tôi bực mình, khó chịu vì phát hiện ra Vũ Anh, mối tình kéo dài ba năm sáu tháng, không thành thật như tôi đã từng cho là như thế.

Vượt qua bao nhiêu “bão táp “dư luận, tôi vẫn quyết định đâm đầu yêu một chàng nhạc sĩ dù đã xác định tư tưởng khá rõ ràng: “Mấy anh nhạc sĩ này trước sau gì cũng khiến mình phải “sôi máu” lên”.

Thế mà lạ thật, giữa tôi và Vũ Anh chẳng bao giờ có ghen tuông, chỉ có chút dằn vặt, trách hờn xem như là “mắm muối gia vị” cho tình yêu thêm đậm đà. Hay nhất là chúng tôi cũng không có áp lực về chuyện cưới xin .

Tôi tự xếp mình vào thành phần 20% phụ nữ nổi loạn, xem hôn nhân là cái chết của tình yêu. Khi còn gọi là yêu thì tôi vẫn được nâng niu, chăm bẵm, chứ lấy nhau rồi, thằng đàn ông coi mình là cái gì đâu. Chả bù với mấy bà bạn thân của tôi, ” mót ” lấy chồng kinh dị .

Trên diễn đàn về hạnh phúc gia đình, khối chị em đang kêu gào khủng khiếp vì bị khủng hoảng sau hôn nhân. Có chị so sánh : “Khi đang yêu, chàng và nàng giống như cùng nhau tưới cây. Đến khi lấy nhau rồi cả hai chỉ muốn đổ axit vào cây đó”.

May mắn cho tôi là Vũ Anh cũng quan niêm rất hiện đại: “Vấn đề không phải là đám cưới sẽ diễn ra như thế nào mà quan trọng là phải sống với nhau ra sao”.

Lạ lắm, người khác nhìn vào cứ thắc mắc, tại sao hai đứa tôi đều ở tuổi già chát rồi mà lại yêu nhau nhí nhảnh như trẻ con vậy. Thật ra quyền được nhí nhảnh là quyền dành cho nhân loại khắp hành tinh, có khối cặp nhìn vào chúng tôi mà ghen tị ấy chứ!

Tuy nhiên tôi không muốn tiếp tục biến mình thành con ngốc. Chiều qua tôi thực sự phát điên lên khi đọc bài Bộ sưu tập TIK TAK của Nguyệt Vân trên tạp chí Ngôi Sao Ban Chiều. Hóa ra gã đàn ông mà tôi tin tưởng là người tình chung thủy đã tặng con bè ca sĩ Sao Mai này cái đồng hồ Chopard: “Đây là món quà từ nhạc sĩ Vũ Anh nhân dịp cô lưu diễn ở Cali vào tháng Sáu năm ngoái. Nguyệt Vân vẫn thường mang chiếc đồng hồ này vào những buổi tiệc sang trọng .”

Trời ơi, tức chết đi được. Cái đồng hồ dây da xanh nước biển ấy đáng giá 4900 đô la theo giá check trên mạng. Trong khi hắn và tôi đến giờ đã có ba năm sáu tháng yêu nhau mà tôi chỉ được hắn tặng một chiếc đồng hồ CK 320 đô la. Chuyện này mà không lên báo, thì có đến mùa quýt hắn cũng chẳng kể cho tôi nghe .

Tôi cũng biết con bè Sài Gòn này nổi lên là nhờ những bài hit của Vũ Anh. Tuy nhiên muốn làm gì nhau thì làm chứ, không bồ không bịch thì ai lại đem tặng nhau những thứ lấp lánh ấy cơ chứ. Bao lâu nay cứ tưởng người yêu mình lè phè, ai ngờ cũng sĩ diện kiểu đại gia .
Thú thật, cứ nghĩ đến lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, bao nhiêu lỗi lầm của anh ấy đều đáng được ấn phím “delete” hết, và đêm qua tôi cũng nhớ lại cái ngày vừa rủi vừa may để tìm cách cứu vớt mối tình của tôi .

3 giờ 30 phút chiều, một ngàu tháng Sáu, cơn mưa của đợt áp thấp nhiệt đới vừa trút xuống thành phố. Trời vẫn đầy nướ . chiếc xe Piaggo của tôi đang chạy với tốc dộc vừa phải. Lẽ ra tôi nên chạy thật chậm vì đường rất trơn nhưng tôi muốn đến kịp giờ đón dâu đứa bạn thân.
Bỗng dưng, chiếc RGV vọt lên từ bên phải tôi để lách qua trái. Khi bánh sau chiếc RGV chạm vào đầu xe tôi, tôi hét lên một tiếng vì mất tay lái. Thật may tôi có đội mũ bảo hiểm, nếu không thì 99% “đi về nơi xa”. Tôi đang nằm đúng tư thế “bán lưng cho đất, bán mặt cho trời”, còn chiếc xe đang de lên chân. Tôi đâu có thù oán gì với cái thằng RGV kia mà nó lại “chơi” tôi thế này.

Trong khi đang cố nhúc nhích để để rút cái chân ra khỏi chiếc xe, tôi thấy một anh chàng đang vội vàng dựng xe tôi lên, chưa kịp nói lời cảm ơn thì anh đã bước tới đỡ tôi lên vỉa hè, sau đó chở tôi đến bệnh viện gần đó.

Vào Saint Paul, tôi bị khâu ba mũi ở đầu gối, bàn chân hơi sưng như không bị bong gân. Bên đùi phải bị trầy xướt nhiều đến nỗi ai vừa nhìn thấy chắc chắn phải đậy lại ngay.
Tôi rất sợ viễn cảnh phải từ giã 30 chiếc váy ngắn và quần shorts. Bước ra khỏi phòng khám, tôi ngạc nhiên vì thấy anh ta vẫn ngồi đó đợi để chở tôi về. Quả thật, anh chàng này thừa tiêu chuẩn để trao bằng khen người tốt, việc tốt của phường.

Hai ngày sau đó anh nhắn tin hỏi thăm và mời tôi ăn tối. Đó là ngày hẹn hò chính thức đầu tiên. Tôi và Vũ Anh quen nhau như thế. Khi chúng tôi “cắn” môi nhau lần đầu tiên, tôi vẫn không dám tin rằng tin yêu đã rơi trúng mình trong một tai nạn suýt chết như vậy.

Hai năm sau , chàng nhạc sĩ của tôi nhận được học bổng của trường Berklee ở Boston, Mỹ, về hòa âm phối khí . Vậy là những nhớ nhung sầu muộn của hai đứa thường đợc chia sẻ qua chat chit.

Tôi bước ra khỏi giường, bật máy vi tính , chuẩn bị sẵn sàng ” thẩm vấn ” Vũ Anh. Nhưng trước hết , tôi thấy mình cần phải vào phòng tắm để gột rửa hết những mệt mỏi đêm qua. Tôi đứng lên mở tung cửa sổ hướng ra con kênh. Trời Hà Nội hôm nay nóng đây chắc khoảng 30 hay 37 độ gì đó !

Tôi cột tóc lên rồi uốn éo một vài động tác gọi là thể dục rồi mới đi vào phòng tắm phía sau bếp. Bước ra khỏi phòng tắm tôi thấy mình tươi tỉnh hơn. Nhìn sang màn hình máy tính vẫn chưa thấy nick tinh_yeu_toi_hat của Vũ Anh nháy sáng nên tôi đành phải lên tiếng trước.

co_ban_gai_kinh_di : Anh online chua? em co chuyen khan cap muon hoi anh day ?

Nhắn xong offline, tôi lui về so-pha phía sau, bật ti vi. Căn phòng đang thiếu tiếng động trầm trọng.

Tôi mở kênh thời trang Chic Channel. Ti vi đang chiếu bộ sưu tập Thu-Đông 2007 của nhãn hiệu Baby Phat trên nền nhạc Don’t Cha của nhóm PussyCat Dolls.

Tôi ngồi vắt chân lên bàn, lẩm bẩm hát theo , khi nhớ ra mình chưa bỏ gì vào bụng bữa sáng . Tôi quyết định chạy vào bếp, tay trái cầm ly nước cam, tay phải cầm đĩa dưa hấu và mít, tôi đi ngang bàn vi tính. Lúc này Yahoo! Messenger báo hiệu rất nhiều nick nhảy vào chat với tôi”

Chắc lại mấy câu Happy birthday quen thuộc chứ gì ” , tôi nhủ thầm và để bữa sáng xuống , mở các nick lên xem .

Y như rằng, trước mắt tôi là 11 nick khác nhau khoảng 90% các lời đều giống nhau. Trong đó tôi chỉ chú ý đến nick tinh_yeu_toi_hat. Cuối cùng thì hắn cũng online:

tinh_yeu_toi_hat: Honey! anh day! Anh moi di lam ve!

tinh_yeu_toi_hat: Chuc em sinh nhat that nhieu niem vui. Uoc gi anh co the o canh em luc nay.

Làm sao tôi có thể tin vào những lời đường mật này nữa chứ. Hay bàn tay tôi gõ lách cách thật nhanh trên bàn phím

co_ban_gai_kinh_di: Anh co biet la toi qua em khong ngu duoc khong? Anh dang lam em tuc dien len day!

tinh_yeu_toi_hat: Em khong ngu duoc vi em nho anh. Nhung anh khong biet vi sao em tuc dien!

co_ban_gai_kinh_di: Anh giai thich cho em chuyen anh tang con be Nguyet Van cai dong ho Chopard xem nao. Em la nguoi yeu chinh thuc cua anh ma chi duoc tang CK, con no la Chopard. Em la gi cua anh ha?

tinh_yeu_toi_hat: Oops, the em nghe ai ke vay?

co_ban_gai_kinh_di: Nghe chinh ngoi sao dang yeu cua anh tiet lo tren bao chu lam gi co ai ngoai hai nguoi biet chuyen nay.

tinh_yeu_toi_hat: HAHAHAHHAHHAHAHA

co_ban_gai_kinh_di: Em nói chuyen nghiem tuc day!

tinh_yeu_toi_hat: Dong ho cua em la CK chinh hang. Con cua nguoi ta la hang ban o cau thang tau dien. Cai dong ho ay chi co 20 USD. Nhung luc ay Van het tien nen moi muon tien cua anh. Nhung anh thay chang dang gia bao nhieu nen anh mua tang Van luon. Su viec chi co vay!

Một chuyện làm tôi “phừng phừng” cả đêm qua hóa ra chỉ đơn giản thế sao. Nhỡ hắn bịa ra thì sao nhỉ? Ít ra lời giải thích của hắn cũng làm tôi “hạ hỏa”.

tinh_yeu_toi_hat: Thoi cuoi len di em. Anh da khai het su that roi con gi

co_ban_gai_kinh_di: Em khong hoi thi anh cho “game over” luon dung khong?

tinh_yeu_toi_hat: Nhung gi khong lien quan den em, anh khong save vao bo nho. Em khong tin anh sao?

co_ban_gai_kinh_di: Em chi khong tin nhung co gai xung quanh anh.

Dù sao tôi cũng đã “cảnh cáo” để Vũ Anh biết phải trung thực với tôi trong mọi chuyện. Hắn đang quay trở lại chủ đề sinh nhật.

tinh_yeu_toi_hat: Hom nay em dinh to chuc sinh nhat the nao?

co_ban_gai_kinh_di: Co tam chang nguoi mau dang cho em duoi nha . Em rat sung sot vi khong ngo minh nhieu fan ham mo den vay

tinh_yeu_toi_hat: Anh khong nghi rang tren doi nay co nguoi dan ong nao du kha nang lam em sung sot ngoai anh .

co_ban_gai_kinh_di: Dung vay , nhung hien gio anh va em dang o cach nhau nua vong trai dat

tinh_yeu_toi_hat: Vay em muon anh xuat hien truoc mat em ngay bay gio khong ?

co_ban_gai_kinh_di: Em rat hanh dien neu anh lam duoc dieu do

tinh_yeu_toi_hat: Em cho anh 10 phut nhe !

co_ban_gai_kinh_di: Hom nay em khuyen mai, cho anh 100 phut cung duoc !

Không biết anh ấy lại giở trò gì đây! Uống ực hết ly nước cam tôi chạy ra tắt ti vi, rồi bật dàn máy nhạc để mở album của Nguyệt vân. Tôi bấm bài số ba: Tình yêu tôi hát.

Đây là ca khúc Vũ Anh sáng tác khi mới sang Boston với lời đề tặng: “Dành riêng cho lâu đài, quần áo và du lịch”. Vì lời đề tặng quá ngộ ngĩnh và cá biệt, nên báo chí cứ tìm mọi cách để Vũ Anh phải bật mí , nhưng anh luôn bỏ qua câu hỏi này.

Ấy thế mà ca sĩ nào được phỏng vấn cũng nói “Bài hát này Vũ Anh sáng tác dành riêng cho giọng hát của em”. Gớm, nếu tôi mà bết tí ti thanh nhạc thôi thì biết đâu nhạc trẻ Việt Nam lại có thêm một cặp Anh Quân – Mỹ Linh mới.

Tôi vẫn đang mải phiêu du cùng điệp khúc thì chuông cửa reo. Lẽ nào Vũ Anh về hà Nội hôm nay!. Tôi vặn nhỏ volume, nhìn qua lỗ kính tròn trên của. Tôi nhìn thấy một người nào đó mặc sơ mi dài tay, đi xăng đan, ôm lẵng hoa hồng rất to, chừng 200 bông. Tôi mở cửa.

“Chào chị Kim Hương , có người gửi hoa sinh nhật cho chị . Chị ký biên nhận giúp em với!” . Tôi vẫn chưa nhìn thấy mặt người ôm hoa mặc dù rất muốn. Anh ta vừa đỡ lẵng hoa to đùng, vừa đưa cho tôi mấy tờ giấy . Đó là một tờ biên nhận và một tấm thiệp. Tôi mở thiệp ra xem – ” Lúc nào em cũng ở trong trái tim anh. Sinh nhật năm sau, anh sẽ không vắng mặt nửa đâu. Yêu em nhiều hơn em tưởng tượng. Ký tên: Vũ Anh”

“Chị cho em bê hoa vào nhà được chưa. Nặng quá chị ạ”. Người mang hoa nhắc tôi

“Vâng, vâng anh bê vào nhà giúp tôi. Cám ơn anh!”

Đấy, cứ như thế thì bảo sao tôi và Việt Anh chẳng bao giờ giận lâu được. Kéo dịch lẵng hoa vào giữa phòng khách, tôi liền chạy lại phía máy tính. Nick của anh lại tiếp tục nháy sáng.

tinh_yeu_toi_hat: Em nhan duoc hoa chua? Thich khong?

co_ban_gai_kinh_di: Hoa ra anh xuat hien truoc mat em la vay ha?

co_ban_gai_kinh_di: Em bat ngo lam. Cam on honey cua em nhieu lam. Kiss U!

tinh_yeu_toi_hat: Khong co chi. Em vui la anh vui!

co_ban_gai_kinh_di: Hinh nhu anh ngay cang co nhieu tro tinh quai. The nay thi em phai de cao canh giac thoi!

tinh_yeu_toi_hat: Khong he. Anh van hien nhu the.

co_ban_gai_kinh_di: Anh biet khiem ton tu bao gio the?

tinh_yeu_toi_hat: Cu chat voi anh the nay thi tam chang luc luong se phai cho dai co hay sao?

co_ban_gai_kinh_di: Em bao may anh day ve roi. Em hen ho sinh nhat nam sau.

tinh_yeu_toi_hat: The anh khong con duoc nam o danh sach uu tien nua ha?

co_ban_gai_kinh_di: Anh van la uu tien so mot. Ho chi la “so-cua” thoi.

tinh_yeu_toi_hat: Phai the chu ! bay gio thi em sua soan di. Anh se don em di an.

co_ban_gai_kinh_d : HAHAHAHHAHAHA. Chẳng lẽ anh lại giở chiêu Hiệp sĩ và Hoa hồng lần thứ hai ? Em không dễ lừa thế đâu !

tinh_yêu_toi_hat: Em co 7 phut! Bat dau!

Đúng là đùa dai, sao lão ấy không ngủ đi cho mình nhờ. Mười hai giờ rồi, tôi cũng phải sửa soạn để xuống phố cho đầu óc đỡ mụ mị. Tôi quyết định măc bộ đầm đỏ tươi tắn xuống phố. Lại có tiếng chuông cửa, đừng nói là tôi sẽ có thêm 200 bông hồng nữa .

Tôi ra mở cửa ngay mà không ngó qua cửa kính như vừa nãy. Chẳng có ai cả. Không lẽ nào???? Tôi bước hẳn một chân ra ngoài để nhìn quanh. Đúng là không có ai. Tôi bước vào , quay lưng, từ từ cửa khép lại. Bỗng dưng có ai đó “HÙ” lên một tiếng rõ to. Tôi giật mình, đóng sầm cửa lại .

Tôi đã được nghe nhiều chuyện về bọn biến thái hay rình mò các phụ nữ độc thân. Tôi chốt thêm dây xích ngay, rồi mới nhìn qua lỗ kính nhỏ . Tôi sửng sốt !!!! Vũ Anh đang ôm cái mũi đứng trước cửa. “Em ra tay mạnh quá, anh đây mà!”. Tôi sung sướng mở cửa. Tôi nhảy cẩng lên ôm chầm lấy Vũ Anh như một đứa trẻ ba tuổi đón bố về nhà.

“Vụ này còn hay hơn cả Hiệp sĩ và hoa hồng!”, tôi cười khanh khách mà quên rằng cái mũi của Vũ Anh đang rên lên từng tiếng đau đớn sau trận chiến giáp lá cà với cánh cửa gỗ lim nhà tôi.

Vũ Anh vẫn cằn nhằn sau khi tôi xịt Salonpas vào mũi cho anh:” Em biến anh thành Hiệp sĩ mũi đỏ rồi đây. May mà anh có võ, không thì cái mặt đẹp như Jang Dong Gun này đi đời luôn!”

“Em xin lỗi. Thực sự em vẫn không tin là anh ở trước mặt em. Anh về từ khi nào? Sao không nói em ra đón?”

“Anh về 2 giờ đêm qua. Trường cho nghỉ giữa kỳ. Anh muốn em bất ngờ mà!”

“Nhưng vẫn đang chat với em cơ mà? “

Vũ Anh ôm tôi thật chặt vào lòng rồi giải thích: “Em quên là đối diện cổng ra vào khu này có quán cà phê Wifi à? “

Ừ nhỉ, tôi cũng biết vậy nhưng không ngờ anh lại về đúng sinh nhật của mình. Sự trở về của anh đầy ý nghĩa. Điều này khiến tôi không thể nào không tổ chức một buổi tiệc thật lãng mạn và đặc biệt, dù tôi chỉ định sinh nhật không kèn, không trống, không party.

Vũ Anh luôn biết nhấn phím F5 đúng lúc để refresh tình yêu của chúng tôi. Tôi hạnh phúc vì có anh, hạnh phúc vì những lần F5 .

“Hiệp sĩ mũi đỏ, hãy lên kế hoạch cho ngày hôm nay nhé ! ”
Anh hôn tôi và trả lời bằng một giọng tinh quái:” Yên tâm, em sẽ đi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác!” Chưa bao giờ tôi thấy mình si mê những bất ngờ một cách kỳ lạ như hôm nay.

– goiyeu.net –

Previous Post Next Post

You Might Also Like

5 Bình luận

  • avatar
    Reply kusan89 22/12/2010 at 00:57

    1 câu chuyện rất hay và nhẹ nhàng.
    Cảm ơn bạn !

    • avatar
      Reply Teppi 22/12/2010 at 16:58

      Hãy cứ đọc và hưởng thụ để biết cuộc sống này còn nhiều điều ngọt ngào :x

  • avatar
    Reply Taxz 24/12/2010 at 15:18

    this post is very lovely :x

  • avatar
    Reply CNA 25/01/2011 at 05:04

    If you are open to having a guest blog poster please reply and let me know. I will provide you with unique content for your blog, thanks.

  • avatar
    Reply Villain 25/01/2011 at 13:00

    Tình yêu tôi hát…

  • Nội dung bình luận

    This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.