All Posts By

mirimeri

Cô gái 100% hoàn hảo

Haruki Murakami

Một buổi sáng đẹp trời tháng tư, tôi đã nhìn thấy cô gái 100% hoàn hảo trên một phố nhỏ chạy qua khu Harajuku.

Nói thẳng thắn, nàng không đẹp đến mức chim sa cá lặn. Nàng không thu hút sự chú ý một cách đặc biệt. Nàng không diện mốt mới nhất. Trên gáy, tóc nàng còn hơi rối vì giấc ngủ, và nàng thậm chí không còn trẻ trung mơn mởn. Nàng hẳn đã sắp ba mươi tuổi. Người ta không còn có thể gọi nàng hoàn toàn là một “cô gái”, mà đã gần như là một “thiếu phụ”. Thế nhưng năm mươi mét trước khi đi ngang qua nàng, tôi đã biết: nàng là cô gái 100% hoàn hảo với tôi. Ngay lúc nhìn thấy dáng hình nàng, trái tim tôi đã bắt đầu rung lên như thể đang có động đất, miệng tôi khô đắng lại như đang ngậm đầy cát.

Mỗi người thích một kiểu đẹp của phụ nữ, đồng ý. Một số thích những cô gái có mắt cá chân thật thanh mảnh, những người khác thích những cô mắt to, lại có người chỉ thích những cô tay đẹp, và một số khác lại thích những cô ăn thật chậm, tôi cũng chẳng biết tại sao nữa. Chính tôi cũng có những tiêu chí riêng của mình. Chẳng hạn có lần, ở quán ăn, tôi bị một cái mũi của cô gái ngồi bàn bên cạnh hút hồn.

Chỉ có điều không ai có thể xếp cô gái 100% hoàn hảo vào bất cứ hạng nào hết. Nhất định tôi không sao nhớ nổi mũi của nàng như thế nào. Tôi còn không biết liệu nàng có mũi không nữa. Tôi chỉ nhớ không hẳn là nàng đẹp. Mà lạ.

Tôi đã nói với một người bạn:

– Hôm qua tôi vừa nhìn thấy cô gái 100% hoàn hảo.

– Phì, 100% hoàn hảo ấy à? Chắc là đẹp lắm, phải không?

– Ờ… Cũng không hẳn.

– Thế chắc là rất ưa mắt anh?

Continue Reading

Một chút mỗi ngày

Minh Nhật

Bạn đã bao giờ thích một cô gái ngay lần đầu tiên gặp mặt? Tôi như thế, chính xác là đã MỘT LẦN như thế. Nó xảy ra vào mùa đông năm vừa rồi…

1. Phố rõ là nhộn nhịp. Người người cứ như bị cuốn vào cơn mua sắm ầm ầm. Tôi đi bộ gần đoạn Vincom, định rẽ vào Gloria Jean’s để mua một cốc café thật lớn, có thể uống từ giờ đến cuối ngày. Càng vào những lúc cao điểm, khu vực càng đông một cách đáng ngạc nhiên, tôi lách lách giữ dòng người đang đi ngược đi xuôi để tiến về phía Coffee Shop, và đột nhiên giữa muôn màu sắc rực rỡ của những người đan xen nhau, đang lướt qua tôi hoặc vượt lên tôi, tôi nhìn thấy một cô gái đi ngược chiều, mái tóc ngắn lùa lên trong gió, ăn mặc theo phong cách kỳ lạ, các thứ đồ trên người trông chẳng có vẻ gì liên quan đến nhau cả về tông màu lẫn kiểu dáng, đặc biệt nổi bật lên giữa đám động bởi chiếc váy đỏ – trông tựa một cô gái của thế giới khác lạc xuống đây. Cô ấy không xinh đep, nhưng không hiểu sao tôi cảm giác như toàn bộ không gian xung quanh tôi dừng hẳn lại, tựa một đoạn phim quay chậm. Ánh mắt của cô ấy lơ đãng nhìn xung quanh, không thể hiểu được, nhưng ngay lần đầu tiên, tôi thật sự bị- hút- vào cô ấy. Mặc dù không biết cô ấy là ai, có hơn tuổi tôi không nữa, có bạn trai chưa. Tất cả mọi thứ bỗng thành không quan trọng khi bạn biết chắc rằng bạn sẽ phải đi theo bước chân của một người xa lạ. Tôi vừa tiến về phía cô ấy vừa nghĩ mình sẽ làm thế nào để có thể làm quen được…

– Chào cậu, tớ làm cho một tạp chí ảnh, tớ đang tìm người mẫu ảnh cho bộ ảnh số tới, liệu bạn có hứng thú không?

– Cậu cho rằng tớ tin vào việc bạn vừa nói sao? – cô gái nheo mắt.

Thất bại. Hơ!

– À, ừm, sự thật là tớ muốn làm quen với cậu. Tớ…

Continue Reading

Hiệp sĩ và hoa hồng

Thế là đã 9.30 phút sáng! tôi vẫn còn uể oải chưa muốn đón bình minh tí nào, dù hôm nay , thứ Bảy , là bình minh của ngày tôi 28 tuổi. Chẳng hiểu sao ba năm nay một đứa con gái tôn thờ phương châm sống: lâu đài, quần áo và du lịch” như tôi không còn tha thiết gì với ngày sinh nhật. Tóm lại là sinh nhật không kèn, không trống, không party. Tôi ngáp dài, đêm qua tôi lăn qua lăn lại mải không ngủ được. Tôi bực mình, khó chịu vì phát hiện ra Vũ Anh, mối tình kéo dài ba năm sáu tháng, không thành thật như tôi đã từng cho là như thế.

Vượt qua bao nhiêu “bão táp “dư luận, tôi vẫn quyết định đâm đầu yêu một chàng nhạc sĩ dù đã xác định tư tưởng khá rõ ràng: “Mấy anh nhạc sĩ này trước sau gì cũng khiến mình phải “sôi máu” lên”.

Thế mà lạ thật, giữa tôi và Vũ Anh chẳng bao giờ có ghen tuông, chỉ có chút dằn vặt, trách hờn xem như là “mắm muối gia vị” cho tình yêu thêm đậm đà. Hay nhất là chúng tôi cũng không có áp lực về chuyện cưới xin .

Tôi tự xếp mình vào thành phần 20% phụ nữ nổi loạn, xem hôn nhân là cái chết của tình yêu. Khi còn gọi là yêu thì tôi vẫn được nâng niu, chăm bẵm, chứ lấy nhau rồi, thằng đàn ông coi mình là cái gì đâu. Chả bù với mấy bà bạn thân của tôi, ” mót ” lấy chồng kinh dị .

Continue Reading