Browsing Tag

yêu

Anh và em

anh-va-em

Em từng nói với anh, em không thể hiểu đàn ông họ nghĩ gì, muốn gì, sau khi nắm tay, ôm eo, hôn, chạm vào một cô gái, và đều có thể dễ dàng chia tay sao?

Ừm, cho anh trả lời câu hỏi ấy sau nhé, còn bây giờ, anh muốn kể cho em nghe về một người đàn ông mà anh quen, cậu ấy có một cái đầu nhẵn thín. Có hôm anh nói chuyện, hỏi avatar cậu ấy để hình ai mà xinh thế? Cậu ấy cười, bảo anh, “không đâu, đã xấu lại còn gấu cả con. Nhưng mà yêu lắm, không chịu được”.

Cũng cậu ấy, vào một buổi chiều Hà Nội mưa to, đã ngưng cuộc nói chuyện với anh để mang ô chạy đến chỗ cô bạn gái, chỉ kịp nói với anh một câu: “Mẹ ngốc nhà tớ thể nào cũng không mang dù đâu”.

Rồi có một hôm, cậu ấy đùa với anh, bảo là, “bọn con gái thích được đàn ông gần gũi lắm cơ, thế mà cứ giả vờ, hôm tớ qua, còn chặn cả một cái gối để ngăn cách mới sợ chứ”. Ngay sau đó, cậu ấy lại đỏ mặt, rồi nói… “cơ mà tớ cứ gần người yêu là người run bắn hết lên cả, sợ lắm…”

Continue Reading

Cả thế giới biết anh yêu em

ca-the-gioi-biet-anh-yeu-emNàng là một cô gái đẹp, đẹp từ khuôn mặt đến nội tâm. Nàng là một tình nguyện viên chuyên đi quyên góp lương thực và đồ dùng để ủng hộ cho những trại trẻ mồ côi.

Nàng gặp hắn ở đó, một người đàn ông có dáng người thô kệch bị câm. Hắn ta sống từ bé ở đây và bây giờ lớn cũng chẳng đi đâu làm ăn gì mà ở lại cô nhi viện chăm sóc những đứa trẻ tội nghiệp. Mọi công việc nặng nhọc hắn đều làm hết. Người ta bảo hắn không biết cười, cũng chẳng ai biết tên hắn, chỉ gọi là “Gã câm”.

Nàng là người duy nhất vẫn cười với hắn mặc dù hắn luôn tỏ ra khó chịu. Nàng là người duy nhất chịu ngồi cùng bàn ăn cơm chung với hắn. Và nàng cũng là người kiên trì nhất chịu ngồi nói chuyện độc thoại một mình với hắn.

Hắn ngóng đợi từng ngày từng ngày để được gặp nàng. Chỉ cần nhìn thấy nàng là hắn đã vui lắm rồi. Hắn ríu rít theo nàng đi phát quà và chăm sóc những đứa trẻ. Nàng dạy hắn viết chữ, nàng dạy hắn cách đối xử dịu dàng với tất cả, nàng dạy hắn cười.

Trong mắt gã đàn ông sống trong thế giới câm lặng đó thì nàng giống như một nàng tiên tuyệt diệu đem lại cho hắn mọi thứ, trong đó có cả cái thứ người đời gọi là tình yêu. Hắn yêu nàng, một gã câm đem lòng yêu người phụ nữ xinh đẹp, hoàn hảo như nàng!

Continue Reading

Khi ta yêu nhau bằng cả trái tim

13:30

Hớp thêm ngụm cà-phê ngồi đợi Lan. Thu kéo tay áo nhìn đồng hồ đã quá giờ hẹn gần nửa tiếng. Đang cau có vì sợ trễ giờ làm buổi chiều, Thu thở phào khi thấy dáng Lan hối hả bước vào quán. Nụ cười nở sẵn trên môi thay cho lời xin lỗi.

Lan không đẹp nhưng dễ thương. Nụ cười như hoa hàm tiếu của Lan đã làm không ít chàng trai phải ngơ ngẩn. Thu thì không có được cái nét hồn nhiên tươi trẻ đó của cô. Nhiều người hỏi Thu chắc Lan chẳng khi nào biết buồn. Thu không thể trả lời họ rằng từ ngày Đức đi, nụ cười của Lan không còn như trước. Giờ trông giống cái cười của một búp bê trong tủ kính đúng hơn. Nó chỉ đơn giản là một nét vẽ như trăng lưỡi liềm.

Lan gọi nước rồi nhanh tay bật laptop, tranh thủ vẽ bài cho ca học quảng cáo buổi tối. Tay lia chuột, miệng thì không ngớt kể lại vụ tai nạn làm dòng xe kẹt cứng, đó cũng là lý do vì sao Lan đã tới trễ như đã hẹn. Thu đưa cho Lan mẫu tin tuyển người dịch thuật của một công ty quảng cáo. Lan thích thú vui mừng ra mặt.

Bỗng nhiên, cô im bặt. Khi nghe ca khúc Nhỏ ơi do ca sĩ Lâm Hùng hát. Trước kia, Đức thường hay hát cho Lan nghe bài này. Lan bần thần, ngước đôi mắt đầy hy vọng sang Thu, giọng run run:

– Hôm qua, mình gặp một người rất giống Đức.

Thu thở dài, lặng lẽ nhìn Lan. Thu biết Lan ghét bị người ta thương hại. Nhưng ngay lúc này, Thu không thể nào nhìn cô bằng ánh mắt khác. Những câu chuyện về Đức cứ lập đi lập lại không biết bao nhiêu lần trong suốt thời gian hai năm qua. Đến nỗi cứ mỗi lần nghe nhắc đến một tên Đức là Thu đã thở dài ngán ngẫm.

Continue Reading

Đi bên trái em

Cũng giống như bao cặp tình nhân khác, cuộc tình của Anh và cô đã trải qua một quãng thời gian dài với nhiều sóng gió khó khăn. Cuối cùng cô và anh cũng quyết đinh kết hôn. Nhưng cuộc sống sau hôn nhân quả thật quá khác so với tưởng tượng của cô, giống như hai thái cực đối lập vậy.

Hôn nhân không giống với tình yêu, luôn luôn có nhiều ràng buộc và nguy cơ tan vỡ, sự lãng mạn và tình cảm chẳng biết còn được bao nhiêu nữa. Trong khi phải đối diện với cuộc sống đơn điệu và nhàm chán này mỗi ngày, cô cũng cảm thấy trái tim mình đang dần bị mài phẳng ra, tình yêu cũng giống như một bát nước lã không còn chút mùi vị…

Kết hôn xong, giữa hai người vẫn sống rất tình cảm, nhưng cũng thường xuyên cãi nhau, mà cũng chẳng phải chuyện gì to tát, chỉ là chuyện bé xé thành to. Hơn nữa, anh cũng không giống như trước kia, luôn chỉ nhượng bộ và dỗ dành cô. Cô cảm thấy đàn ông thật tồi tệ, kết hôn xong thì dường như cũng biến thành con người hoàn toàn khác, chẳng còn đâu người đàn ông khoan dung độ lượng như đang yêu. Còn giờ đây hai vợ chồng dường như chẳng ai để ý đến ai, hoặc rất ít khi nói chuyện, thậm chí có lúc cãi nhau xong một trận, anh cũng chẳng thèm dỗ ngọt cô như trước kia.

Mặc dù còn nhiều tình cảm trong lòng với anh, nhưng rút cuộc, sự nhẫn nại của cô với cuộc hôn nhân này cũng có giới hạn. Cuối cùng đến một ngày kia, sau một cuộc tranh cãi không có hồi kết thúc, khi mẫu thuẫn đã lên đến đỉnh điểm, cô lại thốt lên câu nói quen thuộc:” Vậy chúng ta ly hôn đi!”. Thật không ngờ anh cũng nhanh chóng gật đầu đồng tình:”Được thôi, bây giờ đi làm thủ tục luôn”.

Continue Reading

Những niềm hạnh phúc nhỏ bé

Một đêm, nằm ngủ cạnh chồng, tôi đang mơ một giấc mơ rất đẹp. Chẳng hiểu sao, chồng tôi bỗng ngồi phắt dậy, làm tôi giật mình tỉnh giấc. Còn chưa kịp hỏi “anh sao thế” thì bỗng có hai bàn tay thò ra từ trong ta, thở dài thườn thượt, anh lại nằm xuống, rất nhanh sau đó lại vang lên tiếng ngáy “long trời lở đất”. Tôi đã ở bên người đàn ông này 12 năm. Có rất nhiều chuyện đã diễn ra bình yên như nó vốn có, đó là những tình cảm nhỏ bé, những rung động nhỏ bé và những xúc cảm nhỏ bé. Đêm hôm đó, ngoài trời lất phất mưa phùn, trong phòng ấm áp. Tôi bỗng nhớ lại biết bao câu chuyện. Lấy nhau 10 năm, trải qua bao yêu thương, bao xúc cảm nồng cháy cuối cùng cũng bị thời gian gây bao thương tích. Nhưng vào khoảnh khắc này, tôi thấy yêu anh hơn những gì mình tưởng tượng.

Mỗi năm khi mùa đông đến, chân tay tôi lúc nào cũng bị cóng. Chồng tôi có thòi quen là đặt tay tôi vào nách anh, cả người tôi được anh ôm trọn trong lòng. Sợ bị lạnh sang anh, tôi sẽ đợi một lúc, nhân lúc anh không chút ý liền rụt tay ra. Bị anh phát hiện, lần nào cũng bị anh mắng phải kẹp chặt tay vào cho ấm, không được bỏ ra. Lúc ấy, tôi sẽ cảm thấy hóa ra anh yêu tôi hơn trong tưởng tượng của tôi.

Mỗi lần đi chơi xa, đến những chỗ đông người, anh sẽ kéo tôi nép vào người anh, đôi vai anh sẽ che chắn cho tôi, để đảm bảo tôi không bị đám đông cuốn đi. Khi chúng thêm có thêm con trai, vai trái của anh sẽ là tôi, anh sẽ để con ngồi trên vai phải. Có anh ở bên, dù ở bất cứ đâu, tôi cũng cảm thấy an toàn và thanh thản. Lúc ấy, tôi sẽ cảm thấy, hóa ra anh yêu tôi nhiều hơn tôi tưởng.

Continue Reading

Mỉm cười và bao dung với những gì đã mất

Có một đôi tình nhân rất đẹp đôi, chàng trai cao to, tuấn tú, cô gái xinh đẹp, dịu dáng. Tất cả mọi người đều nói họ là một cặp trời sinh

Nghe vậy chàng trai vui mừng lắm, chỉ mong ngay lập tức được dắt tay cô gái bước vào nhà thờ làm lễ. Nhưng chàng trai không muốn cầu hôn một cách vội vàng, hấp tấp, vì anh vẫn chưa đủ tiền mua nhà, anh không muốn sau này cô gái phải chịu khổ cùng mình.

Để nhanh chóng được lấy cô gái, chàng trai lao đầu vào kiếm tiền, một ngày anh làm một lúc mấy công việc. Mặc dù rất mệt, nhưng nhìn số tiền mình kiếm được ngày một nhiều lên, ngay cả khi nằm mơ anh cũng mỉm cười.

Trong khi anh đang hạnh phúc, phác thải nên một tương lai tươi đẹp, cũng là lúc cô gái nói lời chia tay. Vào khoảnh khắc ấy, anh chỉ cảm thấy đầu mình như có những tràng âm thanh muốn nổ tung, anh như bị rơi vào một động băng lạnh đến rùng mình.

Một lúc lâu sau, anh mới cất lời bằng giọng nói hơi khàn khàn: “Vì sao?”

Cô gái cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt chàng trai, khẽ nói: “Anh ấy rất giàu có, anh ấy có thể mang lại một cuộc sống xa xỉ cho em.” Nhìn chàng trai không nói gì, cô gái thở dài, có phần hơi xúc động, nói: “Em biết anh rất yêu em, nhưng tiền anh kiếm được một tháng, không bằng tiền anh thua một ván mạt chược, em xin lỗi…..Em biết nói ra những lời này sẽ khiến anh rất đau lòng, nhưng em chỉ muốn cho anh hiểu, hiện thực rất tàn khốc, trong xã hội này tiền có thể làm chủ đạo tất cả……”

Chàng trai đứng chết lặng dưới trời mưa tuyết, lắng nghe….đau khổ…..Anh còn không biết cô gái đi từ lúc nào, anh chỉ cảm thấy toàn thân cứng đờ, lòng dạ rối bời.

Continue Reading

Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau đại loại là thế này…

Bạch Thủy Chử Kê đản
Dịch : Phong

1.Anh ta lái xe đâm vào tôi khiến tôi lộn nhào…

Tôi bò dậy dùng gót giày đập cho xe anh ta lõm xuống…
Anh ta mắng tôi qua đường không có chút đạo đức công cộng nào.

Tôi mắng anh ta lái xe nhanh vậy để vội đi ăn cứt chó à…

Tôi đập xe anh ta, anh ta mắng tôi đanh đá! Tôi mắng anh ta là tội phạm giết người.

Sau đó cả hai tức giận đường ai nấy đi. Năm đó tôi 26, anh ta 32.

Sau đó anh ta nói, lúc đó anh ta sợ toát cả mồ hôi tay nhưng khi thấy tôi lồm cồm bò dậy như chú cá chép, trong lòng đã cảm thấy yên tâm một nửa, thấy tôi mở miệng mắng người là chắc chắn tôi không sao rồi.

Lúc đó tôi vội tới trạm xe đường dài, đi công tác để làm nghiệp vụ. Tôi lao hẳn ra làn đường ô tô để bắt taxi đi. Tóc xõa tung bay, áo kẻ caro, quần bò, quần áo nghiêm túc còn để trong balo, gặp khách hàng mới có thể mặc. Mông tôi bị đâm sầm vào khiến nó sưng tướng, nửa tháng sau mới tiêu tan.

Mỗi lần bôi dầu hồng hoa, tôi đều lẩm bẩm: Cái tên chết tiệt, nếu không phải bà đây đang vội thì làm sao tha cho mày tiếp tục sinh tồn chứ… có giỏi thì lần sau xem bà giải quyết mày thế nào… lái máy kéo tới đè chết… hiếp xong rồi giết, hiếp xong rồi giết, giết xong rồi hiếp…

Continue Reading

You are the apple of my eye

Bạn có bao giờ thắc mắc, liệu còn có lời tỏ tình nào ngọt ngào mà và cũng ý nghĩa ngoài câu nói giản dị “I love you” không? Tất nhiên là có rồi, nếu thành ngữ Việt Nam có câu “Má em hồng trong đôi mắt anh” thì người Anh cũng có câu văn hoa không kém là “You are the apple of my eye”.

Câu thành ngữ Be the apple of one’s eye rất hay được sử dụng trong các tác phẩm văn học khi các tác gia muốn cho lời văn của mình trở nên chau chuốt và hình tượng hơn. Câu thành ngữ này dùng để chỉ người hoặc vật mà được ai đó yêu quý nhất. Ví dụ bạn có thể nói:

* Everyone knew they would get married someday. She is the apple of his eye. (Mọi người đều biết họ sẽ làm đám cưới. Cô ấy là người anh ấy yêu nhất mà).

* You got me the bracelet I wanted. (Anh đã tặng em cái vòng mà em thích).

Yes, I knew it was the apple of your eye. (Ừ, anh biết đó là thứ mà em thích nhất mà).

Có thể bạn thắc mắc về nguồn gốc của câu thành ngữ này. Trước hết, bạn cần phải biết rằng từ “apple” ở đây không có nghĩa là quả táo mà có nghĩa là “con ngươi” của mắt. Thành ngữ này đã từng xuất hiện trong kinh thánh và trong tác phẩm nổi tiếng “Giấc mơ đêm mùa hạ” của đại văn hào Shakespeare. Trước đó, nó đã xuất hiện vào khoảng đầu thế kỷ thứ chín.

Thời điểm đó, người ta nghĩ rằng con ngươi của mắt là một chất rắn và đã gọi nó bằng cái tên “apple” (quả táo) vì lúc đó với họ, táo là vật có hình tròn phổ biến nhất. Mãi sau này, khi ngôn ngữ phát triển hơn thì từ con ngươi (pupil) mới xuất hiện. Tuy nhiên, câu thành ngữ này đã được sử dụng quá lâu và thành thói quen, do đó, người ta không còn muốn thay đổi nó nữa.

Vậy tại sao nếu ai đó được ví như con ngươi của mắt người khác thì có nghĩa là người đó được yêu quý và trân trọng? Vì đơn giản là khi trong mắt ai đó chỉ có hình ảnh của một người thì đó chính là người được yêu quý và trân trọng nhất.

Câu nói tình tứ này đã trở nên rất nổi tiếng và trở thành lời trong lời một bài hát: “You are the apple of my eye. That’s why I will always be with you.” (Anh yêu em vô cùng. Đó là lý do vì sao anh luôn ở bên em).

Bạn cũng có thể xem qua một bộ phim cùng tên của điện ảnh Trung Quốc – rất hay và cảm động :x

You are the apple of my eye

– goiyeu.net –