Quá khứ chỉ là quá khứ

Hãy tin vào trái tim, dù biển rộng cháy bùng

Và sống vì tình yêu, dẫu sao trời quay bước

Có những điều trái ngược, nhưng chúng đem đến cho ta yêu thương. Hãy chấp nhận và vượt qua. Cứ chìm ngập trong kỷ niệm thì sao dứt ra được. Quá khứ không phải để khóc, để gục ngã, không dành cho những con người yếu đuối luôn mang ra để hối hận và day dứt. Quá khứ là để nhớ, để trong tim, chôn chặt đáy lòng, để khi cần thì hồi ức kỷ niệm một thời rồi sau đó lại quay về đối diện với thực tại. Khi nhớ rồi cất giữ vào kho ký ức, giữ chứ không xóa, bởi kỷ niệm và yêu thương luôn là những mảnh ghép.

Năm năm về trước, cô và anh yêu nhau say đắm, tưởng chừng không thể chia cắt được mối tình bền vững ấy. Niềm hạnh phúc tưởng chừng được như ý khi anh và cô nguyện sống bên nhau, nhưng vào đúng ngày định mệnh ấy, ngày cô và anh tổ chức đám cưới thì một tai nạn đã cướp anh đi vĩnh viễn.

Cô không thể chịu đựng được nỗi đau, nỗi mất mát quá lớn. Cô nhất quyết rời xa quê hương, rời xa nơi cô có biết bao kỷ niệm với anh để đi du học ở một nơi xa xôi, nơi cách quê hương cả nửa vòng trái đất… và cả một đại dương rộng lớn…

Hôm nay cô đã trở về. Nơi chốn cũ, con đường xưa, quán cà phê thân thuộc… đã in dấu chân kỷ niệm của cô và anh. Lòng cô thấy cồn cào, nao nao. Cảm giác mất mát vẫn còn nguyên vẹn. Sau từng ấy năm trở về, tình cảm ùa về như con sóng làm tim cô nhức nhối, đau nhói. Không bao giờ cô có thể quên được người đàn ông mà mình yêu thương.

Cô luôn sống trong hoài niệm về người ấy quá nhiều, đến nỗi cô quên mất rằng bên cô cũng đang có Quân, một người luôn ân cần, dịu dàng và lặng lẽ chăm sóc cô. Hơn thế nữa là Quân rất yêu cô, yêu bằng cả tấm chân tình. Cô chưa một lần nói lời yêu thương với anh, có lẽ cô cũng đã quen có anh ở bên như một thói quen hằng có, mà chưa cảm nhận sự quan trọng của anh trong trái tim mình.

Một ngày, Quân báo tin anh phải về Mỹ. Anh nói, không thể chạy theo tình cảm không có hy vọng, vì trái tim cô không mở cửa đón tình yêu của anh. Giờ anh đã hiểu, dù có cố gắng cũng không làm thay đổi được tình cảm của cô và người ấy. Nghe Quân nói, cô cảm thấy hụt hẫng như rơi xuống vực thẳm tối đen, phải chăng cô đã quá quen với sự có mặt của anh để giờ đây khi nhận ra thì đã quá muộn màng.

Cô chợt nhận ra cô đã yêu anh tự lúc nào, nhưng vì cô luôn hoài niệm về quá khứ với người xưa và bởi anh luôn như thế ân cần, dịu dàng chăm sóc nên cô không nhận ra được sự quan trọng của anh đến nhường nào trong trái tim cô. Tâm tư cô trĩu nặng vì sự hối hận khôn nguôi. Cô lại thấy nhớ anh da diết. Hai người đàn ông cô yêu và yêu cô, họ đều rời xa cô. Cô đã tự đánh mất hạnh phúc của mình. Cô chợt nghe đâu đây bài hát “Quá khứ chỉ là quá khứ”:

“Trái tim tôi vẫn khắc ghi hình bóng của một người.

Để tôi bỗng quên đi người yêu tôi bên cạnh.

Có anh phải chăng chỉ là một thói quen…

Quá khứ chỉ là quá khứ,

Để sống với thực tại có anh là hạnh phúc, người ấy chỉ là qua khứ…”

Cô chợt như bừng tỉnh giữa cơn mê khi nghe bài hát ấy. Đúng quá khứ chỉ là quá khứ. Quá khứ đã qua, tất cả nên đặt đúng vị trí của nó. Mọi thứ không thể xáo trộn. Hãy coi đó là một kỷ niệm ngọt ngào. Con người không thể nào sống mãi với quá khứ. Sống không thể chỉ nhìn lại quá khứ. Sống là phải nhìn vào hiện tại và hướng về tương lai. Hiện tại và tương lai cô đang có anh sao cô không trân trọng? Nghĩ đến đây, cô tức tốc ra sân bay, hy vọng sẽ giữ anh lại. Quá khứ đã qua, nhưng cô không biết trân trọng và chỉ sống với hoài niệm. Giờ đây khi anh rời bỏ cô, cô mới biết anh quan trọng dường nào trong trái tim của cô.

Tình yêu đã làm nên điều kỳ diệu trong cô, và cô nhận ra rằng không thể sống mãi với ký ức đau buồn, cô cần phải thoát ra khỏi nó để vươn tới tương lai tốt đẹp hơn. Tình yêu của cô và anh giống như những cảm xúc bất chợt của mùa thu, hiền hòa và để lại dấu ấn khó phai nhòa.

Cuộc sống đôi khi không phải lúc nào cũng được như ta mong đợi. Mọi con đường không phải lúc nào cũng trải hoa hồng. Những khát khao trong cuộc sống mà ta đặt ra có thể bị trì hoãn nhưng đừng bao giờ bỏ cuộc. Hãy vững tin vào tương lai và sống hết mình với tình yêu. “Hãy tin vào trái tim, dù biển rộng cháy bùng. Và sống vì tình yêu, dẫu sao trời quay bước” – trích câu thơ của nhà thơ nỗi tiếng E E Cummings. Và hãy xem rằng quá khứ luôn là hành trang quý giá để con người vững bước trên đường đời, nhưng tương lai mới là đích đến của mỗi chúng ta.

– goiyeu.net –

Previous Post Next Post

You Might Also Like

6 Bình luận

  • avatar
    Reply y duskubidu 01/06/2012 at 19:36

    chi dung la mot nguoi manh me,em cung da tung co mot qua khu chang gi la tot dep,no cu deo dang em den bay gio.Em da khong biet minh nen lam gi de quen di,co luc em cam thay rat so hai va em nghi em chi co mot lua chon cho ban than minh do la cai chet,nhung em da khong lam the vi phia truoc la mot tuong lai dang rang ngoi dang don cho chung ta.

  • avatar
    Reply Nhân 16/07/2012 at 06:55

    Một quá khứ đẹp sẽ cho ta một hiện tại đẹp. Và hay chấp nhận cho hiện tại để đền bù cho quá khứ.

  • avatar
    Reply Hà Linh 10/09/2012 at 22:32

    Bài viết của bạn rất hay, đúng vậy quá khứ chỉ là quá khứ.

  • avatar
    Reply háy để quá khứ trôi đi 04/03/2013 at 09:33

    Giá trị của con người không nằm ở quá khứ mà là nằm ở đây, nơi ta đang thở, đang sống ^^!

  • avatar
    Reply háy để quá khứ trôi đi 04/03/2013 at 09:35

    * Sau tình yêu không chỉ là nước mắt …
    Sau một tình yêu, anh sẽ học được cách cẩn trọng hơn khi mở lòng ra với mọi người. Anh sẽ hiểu rằng tình yêu không chỉ là cho và nhận, là những lời yêu thương có cánh, những lời ước thề non hẹn biển. Anh kiếm tìm ra được những giá trị khác của tình yêu. Sau một tình yêu, em khép lòng vì sợ mình lại gặp thêm một người xấu, một người gian dối và phụ bạc. Nhưng em nhận ra rằng, rồi em sẽ gặp được một người tốt. Em sẽ phải nhận ra họ bằng trái tim của một người đã từng đi qua giông bão. Em sẽ cảm ơn cuộc đời lắm khi em tìm thấy họ, biết yêu thương và trân trọng họ hơn.

    Sau một tình yêu không phải là giọt nước mắt. Sau một tình yêu em học được cách ngẩng cao đầu mà sống vì em có quyền như vậy. Em thấy yêu thương bản thân mình hơn và tin vào chính mình. Em tự cho mình được ăn mặc đẹp và dùng thời gian làm những việc mình yêu thích. Em tự trồng hoa trong vườn nhà mình, tự mua hoa về cắm thay vì cứ trông chờ người khác mang hoa đến.

    Sau một tình yêu không phải là giọt nước mắt đâu anh! Em nhìn thấy nhiều điều thú vị khác từ cuộc sống, nhận ra những giá trị mới của bản thân. Điều mà trước đây em chưa nhìn ra hết. Đến một ngày em nhận ra rằng em có thể làm được, rằng em thật sự bản lĩnh và mạnh mẽ.

    Sau một tình yêu, em học được cách tha thứ, bao dung hơn với người khác. Dù là người ấy đã từng gây ra cho em đau khổ và tổn thương. Lòng em thanh thản, bình yêu và nhẹ nhàng! Em sẽ không bao giờ hối hận vì đã cố gắng hết mình.

    Em cũng nhận ra rằng, sau một tình yêu là một cách cửa khép lại và một cánh cửa khác đang đón chờ em sẽ mở ra. Em nghĩ rằng, chẳng có lý do gì khiến em chần chừ không mở thêm một cánh cửa khác của đời mình phải không anh?

  • avatar
    Reply quá khứ buồn 23/10/2016 at 09:41

    Qúa khứ những gì đã mất rồi để nó ngủ yên, trân trọng những gì mình đã có và tốt hơn với thực tại

  • Nội dung bình luận

    This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.