Browsing Tag

Truyện ngắn

Hẹn nhau ngày 28

hen-nhau-ngay-28Lần đầu gặp mặt, Hân ngỡ ngàng khi “đối tượng” là một thanh niên mặt búng ra sữa. Thế nhưng, hắn luôn mồm xưng anh và gọi cô là em.

Hân quen Khương trên một trang web hò hẹn online. Tất cả khởi đầu từ một đoạn giới thiệu mang đầy tính khiêu khích: “Trần Lê Ngọc Hân, viết lách tự do, sinh năm 1974, tuổi Dần. Ai không sợ bị thịt thì cứ nhào vô”.

Ba ngày sau khi đăng hai câu giới thiệu ấy. Hân nhận được rất nhiều thư nhưng cô khá ấn tượng trước một lá thư khiêu khích không kém trong hộp mail: “Nguyễn Đăng Khương, thiết kế nội thất, tuổi Mèo. Mèo là chú của cọp nên không sợ bị thịt, sẵn sàng nhào vô”.

Đọc e-mail, Hân khinh khỉnh: “Nhỏ hơn một tuổi à? Cũng không đến nỗi”.

Thế nhưng, Khương chỉ mới 20 xuân xanh, thua Hân 13 tuổi, vẫn đang học đại học. Cũng là Mèo nhưng đi sau Hân hơn một con giáp. Buổi hẹn hò offline đầu tiên ở Hands, quán cà phê yêu thích của Hân nhìn khuôn mặt búng ra sữa của Khương, Hân suýt té ghế. “Em trêu tôi đấy à?”, Hân gằn giọng.

Khương tỉnh queo: “Ban đầu định là vậy nhưng bây giờ thì không. Chị đẹp hơn em nghĩ”, Hân xô ghế đứng dậy, quay đi không thèm ngó lại.

Thế nhưng Khương không dễ bảo như Hân nghĩ. Một tháng sau buổi hẹn hò thất bại ấy, Khương xuất hiện trước mặt Hân, cũng tại Hands, với dáng vẻ hoàn toàn khác. Tóc húi cua, hàm râu quai nón gọn gàng, vóc dáng cao ráo, săn chắc nổi bật trong chiếc áo pull màu đỏ vang và quần bò bạc thếch. Trước ánh mắt sững sờ của Hân, Hương nhe răng: “Sao? Bây giờ tôi xưng anh với Hân được chưa?”.

Continue Reading

Nụ hôn ngược nắng

Ly vẫn thường nghĩ rằng mình không có duyên với những nụ hôn, bởi bản thân cô đã đánh mất tình yêu của mình bằng chính những nụ hôn ấy, đến hai lần…

Có những con người suốt đời đi tìm những điều lớn lao để thỏa mãn khát khao chinh phục…

Có những người chỉ muốn tìm được cho mình một chỗ dựa cho hiện tại và mãi về sau…

Có những người chỉ muốn giữ được những thứ dù bé nhỏ, tầm thường với người đời, nhưng với mình lại là thứ không dễ gì đánh đổi…

Có những người, suốt đời chỉ đi tìm một nụ hôn…

Mạc Ly

Ly vẫn thường nghĩ rằng mình không có duyên với những nụ hôn, bởi bản thân cô đã đánh mất tình yêu của mình bằng chính những nụ hôn ấy, đến hai lần.

Mối tình đầu của cô bắt đầu từ những năm phổ thông với một cậu bạn cùng lớp. Người ta thường bảo, tình học trò là mối tình đẹp nhất. Có lẽ vậy. Thưở mới yêu, Ly thấy mình thật hạnh phúc và may mắn. Cô gái 17 tuổi lần đầu tiên biết đến mùi vị của tình yêu, biết xốn xang khi bất chợt gặp ánh mắt của ai đó, biết chăm chút hơn cho bản thân, biết quan tâm và lo lắng nhiều hơn cho ai đó…

Tình yêu của những ngày đó thật trong sáng và vô tư, chẳng lo nghĩ gì nhiều đến tương lai đang miệt mài ở trước. Là những ngày cùng nhau đến trường dù mưa hay nắng, rồi trốn bạn bè để hẹn hò riêng với nhau, những cái xiết tay thật nhẹ và những cái ôm ngượng ngùng của thời vụng dại…

Continue Reading

Ngày mới luôn bắt đầu bằng bình minh

Trần Hoàng Ngọc Bích

Lời mở đầu: Câu chuyện dành tặng cho những ai đã từng tổn thương vì tình yêu. Cho dù tình yêu ấy có đẹp hay buồn đến dường nào thì nó vẫn là những gì đã qua. Ta vẫn phải sống và không ngừng hi vọng vào những gì tốt đẹp ở ngày mai. Chỉ khi ta trân trọng quá khứ, yêu thương hiện tại thì hạnh phúc sẽ đến ở tương lai.

* * *

Người ta nói khi thất tình thì nên đi xa để khuây khoả và cũng để trái tim được tĩnh lặng sau tất cả những gì đã qua. Bạn bè và gia đình động viên cô nên đi đâu đó. Nhưng không, làm thế là trốn tránh. Dù có đi xa đến đâu thì những gì đã xảy ra vẫn ở vẹn trong tim như cuộn phim dù muốn xóa cũng chẳng thể xóa được. Khoảng thời gian đầu, khó khăn biết dường nào khi cô chống chọi với nỗi nhớ, niềm đau và cơn ác mộng giữa đêm. Nhưng rồi cô cũng quen dần, sống và chấp nhận những gì đã qua khiến tim cô chai sạn dần trước cuộc đời lúc nào không hay.

Cô tốt nghiệp với tấm bằng loại Khá và kiếm được công việc khá nhàn nhã ở công ty gần nhà. Mỗi buổi trưa cô đều chạy xe về nhà để ăn cơm cùng mẹ, dần dần nó trở thành thói quen giữa cô và mẹ. Mẹ không còn thủi lủi ăn cơm nguội mỗi bữa trưa nữa, cô cũng không còn ăn cơm hàng cháo chợ như trước. Thứ này ra đi thì thứ khác lại đến, mọi thứ vẫn tuân theo quy luật nhất định nào đó của cuộc sống. Bản thân mỗi con người chúng ta chỉ việc học cách thích ứng với những bất ngờ mà cuộc đời mang đến. Cô nghiệm ra điều đó, trong cô vẫn còn hi vọng về một điều gì đó bền vững mãi mãi.

Continue Reading

Tấm bưu ảnh cuối cùng

Tất cả chúng ta sẽ đều phải chết nhưng tại sao lại là em? Thế giới 7 tỷ con người mà Chúa lại chọn em.

Phương nam, nơi những cánh chim đang tìm về trốn cái lạnh thấu gan trời bắc thì con người lại đang phải chống đỡ với những cơn mưa như trút nước. Có lẽ, mưa chính là đại từ phổ biến nhất ở đây lúc này. Mọi lý do, mọi cuộc gặp gỡ và có lẽ là cả chia ly đều bắt đầu từ nó. Thành phố ảm đạm chưa từng thấy. Nơi trú ẩn an toàn nhất cho con người chính là trong căn nhà nhỏ ấm áp và bình yên.

Lúc này, trong một căn phòng ở phía đông thành phố, một chiếc bóng màu đen lạnh lẽo in trên tường, tương phản với ánh sáng rực rỡ của chiếc đèn nê ông đang sưởi ấm căn phòng. Chỉ một mình Tiểu Minh lặng lẽ ngồi trong một góc. Bản Secret Garden dang dở vẫn đang ngân nga trên loa của chiếc máy tính cũ. Anh ngồi đó chắc cũng đã vài tiếng đồng hồ. Cái bóng gần như không cử động trong thời gian đó.

Trời vẫn mưa, có một khuôn mặt vẫn đang cười rạng rỡ trong tấm bưu ảnh cũ ở trên bàn. Trong đám thanh niên Nhật ấy bỗng xuất hiện một con người hoàn toàn khác. Một nét đẹp khác, điệu cười, trang phục của cô và khuôn mặt xinh đẹp ấy đến từ một nền văn hóa khác. Anh không nhớ mình đã nhìn vào tấm bưu ảnh đó bao lâu rồi nhưng anh vẫn nhớ như in cái tin nhắn cuối cùng định mệnh ngày đó. Không ai trong số những người bạn của cô và đặc biệt là anh có thể quên được.

Continue Reading

Khi ta yêu nhau bằng cả trái tim

13:30

Hớp thêm ngụm cà-phê ngồi đợi Lan. Thu kéo tay áo nhìn đồng hồ đã quá giờ hẹn gần nửa tiếng. Đang cau có vì sợ trễ giờ làm buổi chiều, Thu thở phào khi thấy dáng Lan hối hả bước vào quán. Nụ cười nở sẵn trên môi thay cho lời xin lỗi.

Lan không đẹp nhưng dễ thương. Nụ cười như hoa hàm tiếu của Lan đã làm không ít chàng trai phải ngơ ngẩn. Thu thì không có được cái nét hồn nhiên tươi trẻ đó của cô. Nhiều người hỏi Thu chắc Lan chẳng khi nào biết buồn. Thu không thể trả lời họ rằng từ ngày Đức đi, nụ cười của Lan không còn như trước. Giờ trông giống cái cười của một búp bê trong tủ kính đúng hơn. Nó chỉ đơn giản là một nét vẽ như trăng lưỡi liềm.

Lan gọi nước rồi nhanh tay bật laptop, tranh thủ vẽ bài cho ca học quảng cáo buổi tối. Tay lia chuột, miệng thì không ngớt kể lại vụ tai nạn làm dòng xe kẹt cứng, đó cũng là lý do vì sao Lan đã tới trễ như đã hẹn. Thu đưa cho Lan mẫu tin tuyển người dịch thuật của một công ty quảng cáo. Lan thích thú vui mừng ra mặt.

Bỗng nhiên, cô im bặt. Khi nghe ca khúc Nhỏ ơi do ca sĩ Lâm Hùng hát. Trước kia, Đức thường hay hát cho Lan nghe bài này. Lan bần thần, ngước đôi mắt đầy hy vọng sang Thu, giọng run run:

– Hôm qua, mình gặp một người rất giống Đức.

Thu thở dài, lặng lẽ nhìn Lan. Thu biết Lan ghét bị người ta thương hại. Nhưng ngay lúc này, Thu không thể nào nhìn cô bằng ánh mắt khác. Những câu chuyện về Đức cứ lập đi lập lại không biết bao nhiêu lần trong suốt thời gian hai năm qua. Đến nỗi cứ mỗi lần nghe nhắc đến một tên Đức là Thu đã thở dài ngán ngẫm.

Continue Reading

Vợ chồng chưa lớn

Shino

Vợ chồng trẻ mới cưới chưa lâu, con gái nhỏ đã 6 tháng tuổi, vẫn còn mải chơi và nhí nhảnh lắm. Hằng ngày vợ chồng gửi con cho bà ngoại trông, sáng chồng đưa vợ đi làm, chiều đón về, thỉnh thoảng những trưa mát trời qua rủ vợ đi ăn…thịt chó cùng mấy anh em. Ai cũng bảo vợ chồng nhà ấy sướng, gia đình môn đăng hộ đối, cả hai đều có nghề nghiệp ổn định, vừa lấy nhau đã có nhà riêng, tiện nghi đầy đủ. Lại còn vô cùng tâm đầu ý hợp, nhất là cái khoản ngồi cạ đánh phỏm bắt nạt bạn bè. Thế gian được vợ hỏng chồng, đằng này lại được cả ông lẫn bà…Chồng tự hào với thiên hạ vì có vợ đẹp con ngoan, vợ thì cứ đến công ty là mở máy phát khoe chồng. Khoảng thời gian đầu bao giờ cũng thật là hạnh phúc…

Ngôi nhà nhỏ của hai vợ chồng nằm gần ngoại thành, bên ngoài ốp gạch đỏ đặc, cửa trắng muốt có những chậu hoa treo tường biêng biếc tím và bên trong bài trí hoàn toàn theo phong cách châu Âu. Cuối tuần cùng đi siêu thị và chất đồ ăn đầy ắp tủ lạnh, chiều đón con về chồng sẽ đọc báo, trông con còn vợ đánh vật với nồi niêu xoong chảo. Tối đến sau khi ru con ngủ, vợ chồng sẽ cùng giành giật điều khiển xem TV, chồng bực mình thề sống thề chết:

– Cuối tháng anh mua con 46 inch đừng có mà xem ké!

– Em thèm vào!

Nói thế thôi, cũng qua mấy cái “cuối tháng” rồi. Không được tranh TV với vợ thì buồn lắm, dù là lần nào chồng cũng thua, phải nhường vợ xem iTV thay vì HBO hoặc Esports… Chồng lẩm bẩm:

– Anh thà xem kênh dân tộc còn hơn nghe nhạc Hàn.

Continue Reading

Bức chân dung tình yêu

Thiên Sơn

Giang bị tật nguyền từ lúc mới sinh ra. Không hiểu sao từ khi gần một tuổi chân trái của Giang phát triển chậm dần. Mãi năm bốn tuổi Giang mới biết đứng.

Nhưng không bao giờ Giang đứng được bằng hai chân của mình. Giang tập dùng nạng gỗ chống đi lúc năm tuổi. Cứ đêm đêm, mẹ nằm bên Giang thỉnh thoảng lại đưa tay sờ nắn chân trái của Giang. Mẹ thở dài. Có hôm mẹ khóc. Mẹ thốt lên từng lời nghẹn ngào:

– Tội nghiệp con tôi!

Đến bữa cơm, có miếng gì ngon cả nhà đều nhường cho Giang. Cô sống trong tình yêu thương đặc biệt của gia đình. Nhưng tình thương yêu ấy cũng đã khiến cô có mặc cảm.

Năm tám tuổi, Giang được mẹ đưa đến trường. Mẹ bế Giang bên hông, tay cầm chiếc nạng gỗ. Vào lớp, cô giáo nhìn Giang im lặng, buồn buồn. Lát sau cô mới đưa bàn tay vuốt nhẹ mái tóc đen mượt của Giang. Cô nói:

– Từ nay cô sẽ thay mẹ dạy con ở trường.

Giang hát hay, thường thuộc bài hát trước các bạn. Nhưng khi học múa, chơi trò đuổi bắt thì Giang không tài nào hoà nhập vào với cả lớp. Cô giáo thường để Giang ở cạnh, cùng hát và bắt nhịp cho mọi người. Song nỗi buồn vẫn không thể nào vơi được. Nỗi buồn ngày càng đè nặng lên tâm hồn thơ bé của Giang.

Continue Reading

Đi bên trái em

Cũng giống như bao cặp tình nhân khác, cuộc tình của Anh và cô đã trải qua một quãng thời gian dài với nhiều sóng gió khó khăn. Cuối cùng cô và anh cũng quyết đinh kết hôn. Nhưng cuộc sống sau hôn nhân quả thật quá khác so với tưởng tượng của cô, giống như hai thái cực đối lập vậy.

Hôn nhân không giống với tình yêu, luôn luôn có nhiều ràng buộc và nguy cơ tan vỡ, sự lãng mạn và tình cảm chẳng biết còn được bao nhiêu nữa. Trong khi phải đối diện với cuộc sống đơn điệu và nhàm chán này mỗi ngày, cô cũng cảm thấy trái tim mình đang dần bị mài phẳng ra, tình yêu cũng giống như một bát nước lã không còn chút mùi vị…

Kết hôn xong, giữa hai người vẫn sống rất tình cảm, nhưng cũng thường xuyên cãi nhau, mà cũng chẳng phải chuyện gì to tát, chỉ là chuyện bé xé thành to. Hơn nữa, anh cũng không giống như trước kia, luôn chỉ nhượng bộ và dỗ dành cô. Cô cảm thấy đàn ông thật tồi tệ, kết hôn xong thì dường như cũng biến thành con người hoàn toàn khác, chẳng còn đâu người đàn ông khoan dung độ lượng như đang yêu. Còn giờ đây hai vợ chồng dường như chẳng ai để ý đến ai, hoặc rất ít khi nói chuyện, thậm chí có lúc cãi nhau xong một trận, anh cũng chẳng thèm dỗ ngọt cô như trước kia.

Mặc dù còn nhiều tình cảm trong lòng với anh, nhưng rút cuộc, sự nhẫn nại của cô với cuộc hôn nhân này cũng có giới hạn. Cuối cùng đến một ngày kia, sau một cuộc tranh cãi không có hồi kết thúc, khi mẫu thuẫn đã lên đến đỉnh điểm, cô lại thốt lên câu nói quen thuộc:” Vậy chúng ta ly hôn đi!”. Thật không ngờ anh cũng nhanh chóng gật đầu đồng tình:”Được thôi, bây giờ đi làm thủ tục luôn”.

Continue Reading