Tôi ghét sự im lặng

Tôi ghét sự im lặng. Sự im lặng, đôi khi, không chỉ làm người ta khó chịu vô cùng mà trên hết, những đánh giá không tốt về một ai đó hoặc về một mối quan hệ nào đó, bắt đầu từ đây.

Khi tôi cho em mượn tiền, nhanh chóng và nhiệt tình. Đến lúc cần, tôi nhẹ nhàng thông báo về tình trạng túng thiếu của mình. Một tin nhắn vừa được gửi đi. Tôi chờ hồi âm. Rồi tôi trở thành con nợ của người khác. Tôi ghét sự im lặng của em. Sự im lặng mang chút gì đó vô ơn.

Tôi tìm hiểu thông tin tuyển dụng cho một người bạn. Bạn muốn tôi cung cấp thông tin một cách nhanh chóng. Ừ thì tôi biết, ở cái xứ này chỉ có người đợi việc chứ không có việc chờ người. Nhưng khi thông báo với bạn rằng chỗ ấy đã có người “trên cơ” bạn, những SMS an ủi đầy chân tình của tôi được đáp trả bằng sự im lặng! Sự im lặng của một người vô tâm.

Kết thúc thời sinh viên, tôi và người bạn đi mỗi người một nơi. Sợi dây liên hệ đã bao lần đứt rồi lại nối. Nối rồi đứt. Đến giờ, tôi vẫn không hiểu tại sao bạn lại chọn cho mình sự im lặng. Im lặng mang đến sự bình yên cho bạn chăng? Nỗi buồn khi mất đi một tình bạn không bằng nỗi buồn khi nghĩ rằng bạn chưa từng xem tôi là người bạn thật sự.

“Khi yêu, người ta có nhu cầu bộc lộ tình yêu và nhu cầu cần biết người kia có yêu mình không”. Đó là một trong những bài học tâm lý trong trường đại học mà họa hoằn tôi còn nhớ. Để bây giờ khi bạn đau đáu hỏi: “Sao ta im lặng trôi qua nhau?” – Tôi có thể nói với bạn rằng: “Đó là sự im lặng khi tình yêu chưa đủ mạnh”.

Thật đáng buồn!

Nhưng đáng sợ là khi tôi có lỗi mà người không nói, không cho cơ hội để sửa. Im lặng vì thiếu lòng bao dung.

Đáng sợ hơn nữa là khi ai đó im lặng ra đi, im lặng chấm dứt cuộc tình. Cảm giác bị thiếu tôn trọng vây bủa mỗi đêm. Cái tôi cần không phải là lời thanh minh mà là lý do. Tôi muốn biết lỗi lầm của tôi nằm ở đâu. Tôi không trong sáng và thánh thiện như một thiên thần để có thể nghĩ rằng: người ra đi trong im lặng là vì muốn tôi hạnh phúc.

Ngẫm lại, mình đã trải qua bao lần im lặng đáng buồn và đáng sợ. Thế mới thấy câu “im lặng là vàng” sao mà vô duyên và thừa thãi quá! Ấy vậy mà nó từng được tôi tin và làm theo như một tôn chỉ: Khi buồn, khi giận… thậm chí khi yêu ai, tôi đều im lặng.

Hôm nay, tôi chủ động gọi điện để nói với lý do vì sao tôi không liên lạc với bạn trong một thời gian dài. Không phải vì tôi đã quên những gì bạn viết cho tôi mà vì tôi ghét sự im lặng, tôi không muốn im lặng với bạn nữa. Thế thôi!

– goiyeu.net –

Previous Post Next Post

You Might Also Like

7 Bình luận

  • avatar
    Reply Nấm Đông Cô 26/02/2011 at 22:12

    I hate silence too

  • avatar
    Reply Nyny 05/04/2011 at 08:13

    Con ng vô tâm!!!

  • avatar
    Reply Jen_chicken 05/04/2011 at 17:54

    đôi khi sự im lặng sẽ là tốt nhứt nhưng xét cho cùng thì nó không bao giờ là…sự lựa chọn tốt nhất =.=

  • avatar
    Reply 3gao 24/05/2011 at 09:22

    im lặng phải đúng lúc đúng chỗ.Nếu ko bạn sẽ nuối tiếc về sự im lặng vào những thời điểm quan trọng đấy:)))

  • avatar
    Reply Linh 22/07/2011 at 02:42

    sự im lặng nhiều khi cũng như sự điên rồ. đôi khi nên im lặng một chút để nghĩ cho kĩ! nhưng nếu quá đà thì có lẽ hơi dở hơi! vì như thế đối phương sẽ khó đoán lòng bạn! điều đó có thể gây ra nhiều lỗi và làm mối quan hệ đi theo hướng xấu! đôi khi sự im lặng cũng thật ích kỉ! nói chung ai cũng ghét sự im lặng thôi! trừ một điều! người đó coi tình cảm là trò chơi và đã quen chơi trò này trong tc! tóm lại thì hãy tìm cách đừng bận tâm với ai im lặng! vì khi im lặng người đó cũng khó chịu như bạn thôi! và cũng lo là người kia không hiểu lòng mình. thế là đến lúc sẽ phải nói hết! nếu người đó vẫn không mở lời đến cùng thì bạn đừng tiếc! vì bạn sẽ không có được hạnh phúc thực sự với người cố chấp đâu! bạn sẽ khổ thôi! hoặc nếu người đó không yêu bạn thì bạn sẽ chỉ có đau khổ nếu còn nghĩ về họ!

  • avatar
    Reply thimai 22/07/2011 at 07:52

    Đôi lúc im lặng chỉ vì không có thể nói được những gì…! Và chính là những lúc không còn gì để nói nữa….Buông trôi….. bất chấp…. Chẳng ai muốn sự im lặng , nhưng đến một lúc lời nói của mình không còn giá trị, thì sự im lặng được lên tiếng để chứng minh cho chính mình và chính đối phương.

  • avatar
    Reply thu 03/12/2012 at 11:18

    Im lặng ko có nghĩa là tất cả chấm hết, ko có nghĩa là ngừng yêu thương. Im lặng để suy ngẫm và chiêm nghiệm những j đã và đang xảy đến. Im lặng đôi khi là một điều cần thiết, bởi im lặng để cho ai đó được yên vui….

  • Nội dung bình luận

    This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.