Duyên nợ

Zoe

Con người ta gặp nhau nhờ Duyên, yêu nhau bởi Nợ và chia ly do Phận…

– Này, tôi bị đau đấy!

Tôi giật mình quay lại. Người vừa cất giọng nói là một thanh niên có mái tóc dài, hơi rối. Anh ta nheo mắt nhìn tôi chăm chăm, nhưng không có vẻ gì là khó chịu. Kể ra điều đó cũng hơi lạ, vì “hình như” tôi vừa vô tình giẫm phải chân anh ta. Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng khó hiểu, và không hề có dấu hiệu muốn quay đi. Điều đó khiến một đứa nhút nhát như tôi bối rối. Cuối cùng tôi lí nhí:

– Xin lỗi. Tôi không cố ý.

Và tôi quay lưng, bước đi thật nhanh. Chính tôi cũng không hiểu hành động của mình mang ý nghĩa gì.

Trốn chạy?

Hắn lắc mạnh đầu, mong cho cảm giác mình vừa có chỉ là tình cờ. Từ bao giờ hắn có thói quen chằm chằm nhìn vào người khác thế nhỉ? Rõ ràng hành động này không thường xuyên, vì từ trước tới giờ hắn luôn biết kiểm soát cảm xúc của mình. Vậy điều gì ở cô bé đó làm hắn bối rối? Đôi mắt trong và lặng? Gò má ửng hồng? Hay là mái tóc xoăn dài đổ xuống bờ vai một cách tự nhiên? Chính bản thân hắn cũng không biết. Hắn chỉ có cảm giác trống trống một cách kì lạ nơi vòm ngực, như thể không khí đã bị hút sạch khỏi cơ thể hắn.

Một lúc sau, hắn tự nhủ hình ảnh về cô bé đó chỉ là sự đánh lừa của đôi mắt. Suy cho cùng, đó là người khiến chân hắn đau điếng, chứ không phải là người khiến hắn thấy sung sướng gì.

Hắn quyết định bước tiếp, và để những suy nghĩ thường ngày cuốn mình đi.

Đó là cách con người đánh mất Duyên. Lờ nó đi, coi những sắp đặt hữu ý của tạo hoá chỉ là sự vô ý giữa Người và Người.

Tôi ngồi lặng đi trước cánh đồng hoa cải. Một tay cầm cọ, tay kia đặt trên mặt vải lụa được căng phẳng trên giá vẽ. Tôi bắt đầu. Bằng rất nhiều màu xanh. Rồi đến vàng. Những bông hoa cải bé xíu trên bức tranh được tôi vẽ bằng những chấm vàng nhỏ. Rồi tới mây trời. Tôi yêu màu xanh. Cái màu xanh da trời hơi nhạt và trong suốt khiến cho bầu trời trong tranh gần như thăm thẳm. Những vệt mây nhạt, và mặt trời rực rỡ. Xong. Bức tranh giản dị và có phần hơi ngô nghê. Tôi bật cười khi nhìn lại. Suy nghĩ một chút. Tôi quyết định vẽ thêm một đôi tình nhân ở góc bức tranh. Người con trai cao hơn hẳn, choàng tay ôm lấy cô gái có mái tóc xoăn dài ngang lưng. Giống tôi. Tôi ngắm lại. Khá hơn nhiều rồi! Và tôi lấy cọ vẽ cho mái tóc của người con trai hơi rối lên. Rồi gật đầu. Tự hài lòng với chính mình.

Đó sẽ là bức tranh chủ đề cho buổi triển lãm.

Bức tranh sẽ mang tên 

“Kết thúc”.

Hắn quăng bút đi, vò nhàu tờ giấy gần như còn trắng nguyên và đáp tờ giấy về phía thùng rác. Nắm giấy bay ngang qua phòng một đường parabol hoàn hảo, và đáp xuống sàn nhà- gần cái thùng rác- giờ đã ngập đầy giấy. Bài hát mà hắn muốn sáng tác vẫn còn nằm nguyên trong đầu. Những nốt nhạc, ca từ hắn viết ra đều khiến hắn có cảm giác nó không xứng đáng với cái cảm xúc mà hắn đang có. Thứ cảm xúc dịu dàng, thuần khiết ấy khiến hắn day dứt không yên.

Rồi hắn bỏ cuộc. Có lẽ cảm xúc ấy quá đẹp đẽ để có thể viết ra. Hắn rời khỏi nhà, đi ra phố, mong làn không khí trong lành sẽ giúp đầu óc mình tỉnh táo.

Hắn đi qua một triển lãm ảnh. Không giống những triển lãm hắn từng nhìn thấy, triển lãm ảnh này được trang trí bởi rất nhiều hoa màu vàng. Những sắc thái vàng khác nhau của hồng, ly, cúc, và những loại hoa đồng nội nhỏ li ti khiến hắn thấy choáng váng. Biển hoa vàng đặt bên bức tường kính trong suốt của toà nhà triển lãm khiến hắn có một cảm giác là lạ. Vừa hơi lành lạnh, lại vừa ấm áp. Buổi triển lãm không có tên. Hơi ngần ngừ, cuối cùng, hắn quyết định bước vào.

Tất cả các bức tranh đều có một điểm giống nhau. Đó là hình ảnh của một cô gái có mái tóc xoăn và chàng trai có mái tóc hơi xù. Ở tất cả các bức tranh hắn xem trong phòng, cô gái và chàng trai đều cách nhau rất xa. Những bức tranh đó lạnh và trống vắng. Dù cho người hoạ sĩ sử dụng rất nhiều gam màu tươi và sáng, nhưng cảm giác Lạnh vẫn len lỏi trong tâm trí hắn.

Rồi hắn dừng lại ở bức tranh cuối cùng. Nhìn thật lâu. Và mỉm cười. Có lẽ đó là điều hắn kiếm tìm khi bước vào đây. Cánh đồng hoa cải vàng ấm áp. Và cái ôm ấm áp của hai nhân vật quen thuộc. Cảm giác ấm áp trọn vẹn khiến cái trống vắng trong hắn được lấp đầy. Hắn ra khỏi phòng triển lãm, mang theo cảm giác hạnh phúc của một buổi chiều vàng rực rỡ.

Buổi triển lãm không có tên. Hắn tự đặt tên cho nó. Là Duyên.

Sau đó một thời gian, trên mạng xuất hiện một bản nhạc không lời giống tên của buổi triển lãm. Tác giả: KT. Một cái tên viết tắt. Bản nhạc được hết thảy mọi người đón nhận, cũng như họ đón nhận những dòng tái bút ngắn gọn của tác giả.

Con người ta gặp nhau nhờ Duyên, yêu nhau bởi Nợ và chia ly do Phận.

Nếu đã là Duyên, thì dù có xa cách thế nào cũng tìm được đường gặp lại.

Nếu đã là Nợ, thì dù có trốn tránh tới đâu cũng không thể thoát được.

Và khi đã là Phận, thì đơn giản, là không thể chống lại…

Tôi tha thẩn trong phòng triển lãm, ngắm lại những bức tranh mình đã vẽ bằng tâm huyết và cảm xúc. Tiếng piano của một bản nhạc tôi mới nghe vang lên êm dịu trong không khí lành lạnh của phòng triển lãm. Mỗi lần nghe bản nhạc này, là tôi không thể không mỉm cười. Bởi bản nhạc khiến tôi hạnh phúc. Giống như cảm giác mà bức tranh cuối cùng mang lại. Tôi thấy yêu nó. Giống như tình yêu tôi dành cho bức tranh ấy. Tôi lướt nhanh qua các bức tranh khác, để được gặp lại bức tranh cuối cùng. Có một người cũng đang ở gần đó. Tôi đến gần.

Và sững sờ.

Anh quay ra nhìn tôi. Vẫn là ánh nhìn của một chiều tình cờ trên phố. Và kèm theo một nụ cười.

Tôi từng tự nhủ mái đầu của người con trai trong bức tranh là tình cờ.

Tôi từng bắt mình phải để hai nhân vật chính trong bức tranh không bao giờ được đứng cạnh nhau.

Nhưng tôi không thể.

Tôi tin vào duyên số.

– Tôi thích bức tranh này.- Vẫn giữ nguyên nụ cười. Anh nói.

– Tôi yêu bức tranh đó. – Tôi đáp, tự cho phép mình được tới ngồi cạnh anh.

– Bức tranh tên là Kết thúc. Tác giả nghĩ gì khi đặt bức tranh đó nhỉ?

– Kết thúc của một sự khởi đầu. – Tôi nói, và quay ra nhìn thẳng vào mắt anh.

– Cô là tác giả?

Tôi gật.

– Cô thích bản nhạc này à?

– Tôi yêu nó. Giống như tôi yêu bức tranh này.

Anh cười.

– Điều gì làm anh buồn cười?

– Có lẽ một ngày nào đó, cô sẽ biết vì sao tôi cười.- Anh nhìn tôi, vẫn giữ nguyên nụ cười ẩn ý.

Tôi cũng bật cười. Một cách tự nhiên, tôi lặp lại lời của tác giả bản nhạc:

– Nếu đã là Duyên, thì dù có xa cách thế nào cũng tìm được đường gặp lại.

– goiyeu.net –

Previous Post Next Post

You Might Also Like

8 Bình luận

  • avatar
    Reply Teppi 22/01/2011 at 10:26

    Con người ta gặp nhau nhờ Duyên, yêu nhau bởi Nợ và chia ly do Phận… 8->

  • avatar
    Reply meodenhml 23/01/2011 at 16:04

    :) Có lẽ vậy…

  • avatar
    Reply Khóc Thêm Sầu 26/09/2011 at 15:01

    Nếu đã là Duyên, thì dù có xa cách thế nào cũng tìm được đường gặp lại.

    Nếu đã là Nợ, thì dù có trốn tránh tới đâu cũng không thể thoát được.

    Và khi đã là Phận, thì đơn giản, là không thể chống lại… :|

  • avatar
    Reply toc xu 15/08/2012 at 19:01

    ca hai thu duyen va no deu co chi duy phan la ko that buon

  • avatar
    Reply Thuy Duong 25/01/2013 at 05:55

    nick minh toan nick buon, minh lap them 1 cai roi add 4-5 nguoi ban than nhat, chang hieu sao 1 nguoi con trai cach 500km lai add nick minh. Roi co 1 ngay minh di 500km ve HN hoc, thoi diem do anh chia tay nguoi yeu va minh thi thinh thoang van hay co chuyen buon, may nam roi online suot chang bao gio gap de roi cung online vao 1 ngay, 1h. Gap nhau, yeu nhau… chuyen tinh nhu phim HQ, roi den ngay chuan bi cuoi, di xem boi thay phan k hop. Yeu 1 nam, chia tay hon 1 nam nhung moi cai van dep nhu ban dau. 6thang nua ra truong ve nha… k thuyet phuc duoc gd cho cuoi.

  • avatar
    Reply minhtoan20011992 01/03/2013 at 18:53

    nhug ko pit nam bac thi duyen no gj cung bang ko

  • avatar
    Reply diuha2011 06/06/2013 at 12:34

    Duyen, no va no duyen. An phan va phan an bai. Oi, nghe sao that buon… Buon qua di !

  • avatar
    Reply Thảo 15/06/2013 at 14:35

    Có một người nói với mình rằng mình và anh ấy có duyện. Anh ấy bảo Mình và anh là do duyên số an bài. Mình cũng hok bit la có đúng hay hok ?

  • Nội dung bình luận

    This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.