Hãy giữ chặt lấy những gì mình đang có hôm nay, không phải chỉ bằng tình yêu

Ngày mình quyết định lấy chồng, có người nói với mình: “Nghĩ kỹ chưa? Lấy chồng bằng tuổi sẽ khổ cả đời”. Mình trả lời bằng một tờ giấy đăng ký kết hôn.

Ngày mình quyết định sinh con, cũng có người nói với mình: “Lấy chồng không nên sinh con sớm. Hôn nhân dễ đổ vỡ”. Mình trả lời bằng việc bé con của mình ra đời và hai vợ chồng luôn cùng nuôi dạy con. Mỗi ngày đều ngập tràn niềm vui khi chồng đi làm, mình ở nhà chăm con, nhắn tin khoe: “Hôm nay, bạn Dâu đã đi được 3 bước… Hôm nay, bạn Dâu biết vỗ tay hoan hô… Hôm nay, bạn Dâu ngủ dậy biết vịn cổ thơm thơm vào má mẹ…”. Bạn chồng thường nhắn lại: “Bạn mẹ và bạn con đều giỏi. Thơm hai bạn. :*”.

Mình không tính số thời gian người ta ở bên nhau bao lâu để đo giá trị của một cuộc tình, mình chỉ cần mỗi ngày trôi qua, mình luôn thấy lòng hân hoan, gia đình nhỏ của mình vẫn bình yên như vậy. Còn lại, cuộc tình dài hay ngắn, sâu sắc hay nông nổi, cũng chỉ là sự đánh giá nhất thời trong ánh mắt của người ngoài thôi. Hãy sống bằng tất cả tin yêu – chỉ cần đủ cho một ngày, chỉ cần biết mình đang sống vui hôm nay, còn ngày mai và lời hứa mãi mãi ở bên nhau cũng chẳng còn quan trọng nữa . Bởi chỉ cần mỗi ngày qua đi, qua đi như thế… Há chẳng phải sẽ là mãi mãi sao? Continue Reading

Bạn sẽ làm gì khi đã đi qua hết một đoạn tình?

Trong cuộc đời, nhất định bạn sẽ có một vài cuộc gặp gỡ sai lầm, nhưng có những người ra đi, họ để lại cho người ở lại sự tôn trọng, tiếc nuối, còn có những người, chỉ là cảm giác coi thường, muốn lãng quên. Thế gian, mọi cuộc gặp gỡ đều là thiên duyên, hội ngộ – chia ly đều là điều bình thường. Có phận thì ắt bên nhau, vô phận thì chỉ có thể tự trách mình. Thế nhưng, điều khác biệt duy nhất giữa việc hợp tan trong đời, chỉ nằm ở tấm chân tình của người ở lại và ra đi. Bước đi thế nào để những người không còn yêu nhau vẫn giữ được chữ tình chữ nghĩa, ấy là cái tâm của những người yêu nhau.

Yêu nhau không khó, đến được ắt sẽ đi được, tình yêu vốn không phải là thứ vĩnh cửu, bất biến, nhưng một khi đã cầm lên được tình cảm, tuổi xuân của một người, phải học cách để đặt xuống trong sự đàng hoàng và tử tế. Đó là bản lĩnh của một tình yêu chân chính. Không phải ai cũng biết cách yêu và cách rời bỏ một người để ít gây tổn thương nhất cho người mình từng gắn bó. Tình yêu, điều đến tận cuối cùng không phải chỉ có việc nắm chặt tay nhau bước vào lễ đường thôi đâu, mà còn là việc buông tay nhau trong trọn vẹn ân tình, để người này khi nhắc đến người kia bằng hai tiếng “người cũ” không quá khổ đau, hận thù, để một ngày nhìn thấy nhau trên đường, sẽ không vội vã ngoảnh mặt, quay lưng, bước thật nhanh như hai người dưng lạc lối. Continue Reading

Những thông tin bạn cần biết về bệnh não mô cầu

Não mô cầu hay còn được gọi là màng não mô cầu có thể gây ra trên người nhiều bệnh cảnh khác nhau tại nhiều cơ quan như đường hô hấp, máu, hệ thần kinh, khớp, màng tim, mắt, đường niệu và sinh dục. Trong số đó, viêm màng não mủ và nhiễm trùng huyết là thường hay gặp nhất và nhiễm khuẩn huyết thể tối cấp là nguyên nhân đưa đến tử vong hàng đầu ngay khi đã tích cực điều trị. Những ngày gần đây, qua các phương tiện truyền thông báo đài, ắt hẳn các bản sẽ nghe thấy từ “não mô cầu” với ca thứ 2 mắc phải tại Việt Nam.

1. Lịch sử:

Vào mùa xuân năm 1805, Gaspard Vieuseux mô tả viêm màng não do nãm mô cầu đầu tiên dịch tại Genève. Năm 1887, Albert Neisser đã đề cập đến dòng vi khuẩn gây bệnh lậu có tên là Neisseria gonorrhoeae – loại vi khuẩn gây bệnh trên người cùng họ với não mô cầu. Đến năm 1887, Weichselbaum phân lập đường dòng vi khuẩn từ dịch não tủy người bệnh và xác định được nguyên nhân gây dịch viêm màng não là do não mô cầu (Neisseria meningitidis).

Hình ảnh não mô cầu hình dạng song cầu giống hạt cà phê quan sát dưới kính hiển vi

Continue Reading

Tha thứ thì dễ, tin tưởng lại mới khó

Bởi vì đàn ông biết rất rõ, đặc điểm của phụ nữ là dễ mềm lòng, nên đôi lúc cứ thế làm tổn thương, rồi lại buông lời xin lỗi. Nhưng đàn ông lại không biết rằng, đi kèm với mềm lòng là nhớ dai. Cái nhớ dai khiến những tổn thương trở nên chồng chất, rồi đến một ngày có bù đắp bao nhiêu cũng là không đủ. Và đi kèm với việc thương tổn chồng chất là niềm tin cũng dần vơi đi, cho đến khi chẳng còn gì nữa, thì phụ nữ sẽ bắt đầu khép kín trái tim của mình lại.

Phụ nữ không thích những thứ mập mờ, họ luôn thích rõ ràng, như việc buổi sáng nhất định trời phải sáng, mùa hè nhất định trời phải nắng, phụ nữ, luôn rõ ràng như vậy đấy. Cho nên, đàn ông đừng bao giờ khiến phụ nữ sinh nghi, bởi lẽ ông trời đã ưu ái tặng cho phụ nữ một món quà vô cùng quý giá đó là “cảm giác”. Continue Reading

Đàn bà sống bằng quá khứ, đàn ông sống bằng tương lai

Đàn ông rất ít người sống với những kỷ niệm xưa như đàn bà, trừ khi là một quãng đời có những dấu ấn cực kỳ sâu đậm. Đàn ông quay về với người cũ, chẳng phải lúc nào cũng do tình nghĩa, mà đa phần là do bản chất muốn kiếm tìm một sự mới lạ, chứ mối tình xưa ấy có khi đã chết quách trong lòng từ lâu. Đàn bà đi ngang góc phố cũ, thoáng mùi hương xưa cũng rung động, thấy quá khứ ùa về…

Đàn bà có những thói quen kỳ lạ: nếu cô ấy có đôi giày màu tím, cô ấy sẽ đi tìm mua chiếc túi màu tím, thắt lưng màu tím, khăn quàng cổ màu tím. Nếu cô ấy có bộ chén bằng sứ trắng, cô ấy sẽ mua cho được bộ đĩa, tô, thố, chén nước chấm bằng sứ trắng cho đủ bộ. Những ấn tượng đầu tiên vô tình trở thành tiêu chuẩn cho những duyên phận đến sau. Nếu lấy được nhau thì 20 năm sau, dù con cái đùm đề, dù tiền tiền bạc bạc thì anh vẫn phải như xưa, nếu không được như ban đầu thì cô ấy lại cho là anh đã thay lòng đổi dạ! Continue Reading

Hãy trân trọng người phụ nữ hay cằn nhằn bạn

Đàn ông thường cảm thấy không hiểu vì sao các bà vợ và các cô bạn gái lúc nào cũng nôi nóng tức giận với mình, bởi vì đó chính là một phương thức biểu hiện của tình yêu. Có người đã nói thế này: muốn lấy vợ, phải lấy một người hay cằn nhằn! Vì phụ nữ không biết nổi giận chẳng khác gì một cốc nước lọc, ngoài tác dụng giải khát ra thì chẳng để lại dư vị gì. Ngược lại, một cô vợ ưa cằn nhằn lại giống loại rượu vang lâu năm, tuy mạnh nhưng lại có vị nồng đượm khó quên.

Phụ nữ là loài động vật biết lý lẽ nhất, cơn giận của họ luôn xuất phát từ rất nhiều lý do.

Phụ nữ cũng là loài động vật không hiểu lý lẽ nhất, vì lý do của họ thường khiến người khác không sao hiểu được.

Phụ nữ có thể vì một chuyện nhỏ đến mức không thể nhỏ hơn mà nổi cơn giận lớn đến mức không thể lớn hơn. Continue Reading

Viết cho tình yêu đã qua

Em ước gì tình yêu có thể trở về đơn giản như lúc ban đầu, chúng ta yêu nhau không phải vì gia cảnh, không phải vì phù hợp, không phải vì môn dăng họ đối, mà là vì em thích giọng nói của anh, anh thích nụ cười của em, chúng ta yêu nhau chỉ vì trong lòng chúng ta, hai trái tim đập rộn ràng.

Em ước gì tình yêu có thể ngây ngô như lúc ban đầu. Hai ta ngại ngùng lần đầu cầm tay nhau, bàn tay còn mướt mồ hôi, trong giọng nói còn run lên sự hồi hộp. Anh rửa xe thật kỹ, hỏi bạn mình hôm nay nên mặc đồ gì đi gặp em. Còn em, vẫn ngẩn ngơ trước gương suy nghĩ mình nên cột tóc như thế nào để gặp anh…

Em ước gì bây giờ được trải qua thứ tình yêu ấy lần nữa. Lần đầu anh hôn lên tóc em nói lời tạm biệt, lần đầu anh hôn lên má em lưu luyến nhớ nhung, lần đầu em cầm bông hồng đỏ, kéo nhẹ làn váy dài bước về phía anh, trước mặt bao người…Ước gì em được trải qua thứ tình yêu thật lòng thật dạ ấy lần nữa, khi em lo lắng anh muốn dắt em về nhà, anh chỉ cười và khẳng định, anh thích em thì mẹ anh cũng sẽ thích em… Continue Reading

Gói tình yêu và cất vào áo ngực

Nhiều khi, người ta cứ cố sống cố chết để giữ được trái tim một người, người ta không ngại thay đổi bản thân, làm những chuyện điên rồ để được thương yêu bởi một người nào đó.

Nhưng người ta đâu biết, rất nhiều lúc trong cuộc đời này, ta nên gói lại những ân tình đã qua rồi cất chúng vào chốn rất sâu nơi ngực áo.

Đó là khi thương yêu gửi trao chỉ có thể đổi lại sự hờ hững của người ấy. Những tin nhắn gửi đi không nhận được câu trả lời, những quan tâm trao đi không người đón nhận.

Đó là khi bàn tay người ấy nằm trong tay ta nhưng những thứ còn lại chừng như vô hình, ta không thể chạm vào, không thể cảm thấy. Tưởng đâu ta và người ấy đã không còn nói chung ngôn ngữ, chừng như đã xa nhau, xa lắm rồi. Continue Reading