Người ta trẻ, người ta muốn gì.

Để viết được bài này tôi la cà ở quán cà phê, sân trường đại học, và khu thương mại có rạp xi – nê để làm quen những người trẻ. Với từng người tôi bắt đầu bằng cách chào hỏi và tự giới thiệu. Tôi là Lý Lan, em cho phép tôi hỏi vài câu để viết một bài cho báo. Trong tổng số 36 người tôi “bắt đại” trong đám đông ở những nơi ấy, có 11 người hỏi lại tôi có phải người dịch Harry Poter, và 1 người nói có đọc bài tôi viết trên báo. Điều này khiến tôi tin mình đã trò chuyện đúng đối tượng, những người không biết đến tôi và tôi cũng không biết họ.

Câu hỏi thứ nhất: Bạn bao nhiêu tuổi? Mười chín, mười bảy, hăm mươi, hăm sáu, mười lăm, hăm mốt, hai mươi, mười tám, hăm chín, ba mươi. Người ta ở độ tuổi mười mấy, hăm mấy, ba mươi thì người ta còn trẻ lắm. Phần lớn những người này xưng cháu/con với tôi. Nhưng người đọc bài này (tôi hy vọng) là những người đồng trang lứa với họ, nên tôi đổi tất cả từ em/cháu/con ở vị trí đại từ nhân xưng ngôi thứ nhất trong phần trả lời dưới đây thành “tôi”.

Tôi muốn gì ư? Từ trước giờ tôi nhận được câu hỏi này thường kèm theo cái gì nhìn lom nhom đầy đe dọa. “Mày muốn gì?” hàm nghĩa “Mày dám muốn gì?”, “Mày tưởng mày là ai?”, “Mày dám thách thức hả”, “Mày ngông nghênh vừa thôi chứ”, “Mày có biết mày đang làm gì không?” hay “Mày coi chừng á (nếu mày dám muốn gì)”. Cũng có khi câu hỏi đầy bực dọc: “Con/cháu/em/anh muốn gì?” nghĩa là người ta không thể hiểu nổi một hành vi hay một thái độ một câu nói, một việc làm nào đó của tôi. Tôi cũng thỉnh thoảng tự hỏi tôi câu đó, không nhớ lần đầu tiên là lúc nào. Mười ba tuổi? Mười sáu tuổi? Hăm lăm tuổi? Điều tôi biết chắc là đã có lúc tôi tự hỏi mình muốn gì.

Tôi muốn có một việc làm phù hợp chuyên môn lương tháng trên hai chục triệu đồng. Với mức lương đó mới hòng cưới được người tôi đang yêu. Cô ấy nói không mơ cưới được đại gia, nhưng không kiếm được người có khả năng tài chánh bảo đảm cho vợ con sống đàng hoàng thì thà không lấy chồng. Tôi tốt nghiệp năm ngoái, quá trình tìm việc hơn một năm nay cho tôi nhiều bài học “xương máu” để cuối cùng tôi nhận công việc hiện nay với mức lương 3 triệu đồng. Từ con số 3 đến số 20 và số lớn hơn là con đường như thế nào, tôi chưa biết, nhưng tôi phải khởi đầu từ một điểm nào đó, phải bắt đầu mới có được mức lương nuôi nổi vợ con. Có thể, nhất là trong thức trạng kinh tế hiện nay, tôi sẽ còn ì ạch ở mức lương “sống mòn” ấy, không khéo lại thất nghiệp dài dài, rồi tuổi trẻ qua đi hồi nào không hay.

Tôi muốn có tiền, ngắn gọn. Có tiền là có tất cả, hoặc gần như tất cả. Làm cách gì có tiền cũng được, không làm gì mà có tiền cũng hay!

Tôi muốn có tình yêu chân chính. Đời không tình yêu thì dẫu có tất cả vẫn là thiếu thốn. Cõi nhân gian bao la mà mình không có một người yêu thì cuộc đời trống trải vô vị biết nhường nào.

Tôi muốn thi đậu đại học. Tôi dự đinh thi 3 trường: Đại học Bách Khoa, Đại học Công Nghiệp, Đại học Kinh tế. Tôi muốn làm kỹ sư hoặc kinh doanh. Cha tôi là chủ một hãng cơ khí. Nếu không có bằng cấp thì tôi vẫn có việc làm. Đằng nào tôi cũng sẽ thừa kế sản nghiệp của cha tôi. Ông bảo tôi theo ông tập sự còn hơn học ba trường đại học đó. Nhưng ông cũng sẵn sàng bỏ tiền cho tôi đi học, kể cả học trường quốc tế hay du học nước ngoài. Tôi muốn trước hết thi đậu đại học, rồi sống đời sinh viên mấy năm. Tôi còn trẻ, không vội gì bù đầu kiếm tiền như cha tôi.

Còn tôi á? Tôi muốn chơi. Chơi game. Chứ đâu có gì hay hơn game online. Đâu có gì đáng bận tâm. Dẫu có bận tâm cũng chẳng làm gì được.

Tôi muốn thay đổi. Tất cả. Trước nhất là căn phòng này. Dơ bẩn lộn xộn chật chội xấu xí. Phải chi đây có cây đũa phép, vẫy một cái là căn nhà khu ổ chuột biến thành lâu đài. Xã hội cũng bầy hày xộc xệch. Làm sao một sao một sáng thức dậy, thấy tít to trên mọi tờ báo: “Đã quét sạch nạn tham nhũng!” Hay “Toàn dân đều được chữa bệnh miễn phí”.

Tôi muốn thế giới hòa bình. Tôi muốn phim Việt Nam coi được có cái khác hơn phim hài. Tôi muốn mặt tôi hết mụn. Tôi muốn đi du lịch vòng quanh thế giới. Tôi muốn làm người mẫu. Tôi muốn tổ chức sinh nhật thứ 18 ở sân thượng tòa nhà cao nhất thành phố. Tôi muốn làm vua. Tôi muốn có một cái iPhone đời mới nhất. Tôi muốn bay vào vũ trụ. Tôi muốn tự do làm gì thì làm đi đâu thì đi nói gì thì nói thức ngủ giờ nào cũng được.

Tôi muốn là chính tôi, hay dở gì cũng được, không phải phấn đấu theo mục tiêu người khác đề ra, học học học để đạt tới tham vọng của người khác, rồi lại gánh vác trách nhiệm làm vẻ vang dòng tộc nữa. Tại sao phải là tôi? Tôi muốn nuôi một con chim nhỏ, rồi khi nó lớn, thả nó bay vào trời xanh. Tôi muốn ngủ một giấc đầy, mơ thấy toàn mộng đẹp. Sau đó tính tiếp. Vì trước tiên, tôi muốn tôi biết mình muốn gì.

– goiyeu.net –

Previous Post Next Post

You Might Also Like

3 Bình luận

  • avatar
    Reply Annie 26/10/2011 at 13:20

    Đọc tới cuối mà vẫn cảm thấy nó lơ lửng như là đang viết bị bỏ dở vậy 8->

  • avatar
    Reply Sould 26/10/2011 at 17:01

    Chẳng hiểu là gì nữa….Nghe thì như nói đến ước muốn của cả một thế hệ trẻ. Ai dè chỉ là cách nghỉ của 1 ai đó về thế giới của chính mình….. Xin lỗi nhưng thật quá chán

  • avatar
    Reply ru yu 23/12/2011 at 14:39

    khi moi ra trường luc nao cung co nhiều hoài bão và hy cọng một cuộc sống mới sẽ đến.nhung khi va cham thực tế di kiem viec lam thi no ko nhu “mo”. vi vay hay co gang tu bay gio neu ko chỉ là bạn “muốn” nhưng không biết khi nào mới thực hiện nó…

  • Nội dung bình luận