Browsing Tag

tương lai

Đàn bà sống bằng quá khứ, đàn ông sống bằng tương lai

Đàn ông rất ít người sống với những kỷ niệm xưa như đàn bà, trừ khi là một quãng đời có những dấu ấn cực kỳ sâu đậm. Đàn ông quay về với người cũ, chẳng phải lúc nào cũng do tình nghĩa, mà đa phần là do bản chất muốn kiếm tìm một sự mới lạ, chứ mối tình xưa ấy có khi đã chết quách trong lòng từ lâu. Đàn bà đi ngang góc phố cũ, thoáng mùi hương xưa cũng rung động, thấy quá khứ ùa về…

Đàn bà có những thói quen kỳ lạ: nếu cô ấy có đôi giày màu tím, cô ấy sẽ đi tìm mua chiếc túi màu tím, thắt lưng màu tím, khăn quàng cổ màu tím. Nếu cô ấy có bộ chén bằng sứ trắng, cô ấy sẽ mua cho được bộ đĩa, tô, thố, chén nước chấm bằng sứ trắng cho đủ bộ. Những ấn tượng đầu tiên vô tình trở thành tiêu chuẩn cho những duyên phận đến sau. Nếu lấy được nhau thì 20 năm sau, dù con cái đùm đề, dù tiền tiền bạc bạc thì anh vẫn phải như xưa, nếu không được như ban đầu thì cô ấy lại cho là anh đã thay lòng đổi dạ! Continue Reading

Người ta trẻ, người ta muốn gì.

Để viết được bài này tôi la cà ở quán cà phê, sân trường đại học, và khu thương mại có rạp xi – nê để làm quen những người trẻ. Với từng người tôi bắt đầu bằng cách chào hỏi và tự giới thiệu. Tôi là Lý Lan, em cho phép tôi hỏi vài câu để viết một bài cho báo. Trong tổng số 36 người tôi “bắt đại” trong đám đông ở những nơi ấy, có 11 người hỏi lại tôi có phải người dịch Harry Poter, và 1 người nói có đọc bài tôi viết trên báo. Điều này khiến tôi tin mình đã trò chuyện đúng đối tượng, những người không biết đến tôi và tôi cũng không biết họ.

Câu hỏi thứ nhất: Bạn bao nhiêu tuổi? Mười chín, mười bảy, hăm mươi, hăm sáu, mười lăm, hăm mốt, hai mươi, mười tám, hăm chín, ba mươi. Người ta ở độ tuổi mười mấy, hăm mấy, ba mươi thì người ta còn trẻ lắm. Phần lớn những người này xưng cháu/con với tôi. Nhưng người đọc bài này (tôi hy vọng) là những người đồng trang lứa với họ, nên tôi đổi tất cả từ em/cháu/con ở vị trí đại từ nhân xưng ngôi thứ nhất trong phần trả lời dưới đây thành “tôi”.

Tôi muốn gì ư? Từ trước giờ tôi nhận được câu hỏi này thường kèm theo cái gì nhìn lom nhom đầy đe dọa. “Mày muốn gì?” hàm nghĩa “Mày dám muốn gì?”, “Mày tưởng mày là ai?”, “Mày dám thách thức hả”, “Mày ngông nghênh vừa thôi chứ”, “Mày có biết mày đang làm gì không?” hay “Mày coi chừng á (nếu mày dám muốn gì)”. Cũng có khi câu hỏi đầy bực dọc: “Con/cháu/em/anh muốn gì?” nghĩa là người ta không thể hiểu nổi một hành vi hay một thái độ một câu nói, một việc làm nào đó của tôi. Tôi cũng thỉnh thoảng tự hỏi tôi câu đó, không nhớ lần đầu tiên là lúc nào. Mười ba tuổi? Mười sáu tuổi? Hăm lăm tuổi? Điều tôi biết chắc là đã có lúc tôi tự hỏi mình muốn gì.

Continue Reading

Khi bạn tuột một cúc áo ngực…

Trang Hạ

Người ta không nhớ lâu việc bạn bị hở ngực, hở quần lót, nhưng sẽ nhớ và bật cười thú vị vì hình ảnh bạn rối rít và thảm hại, cuống quít chỉnh đốn bản thân.

Trong những trang phục của mình, tôi tốn nhiều nhất là tiền dành để mua đồ lót. Tất nhiên, về số lượng thì phụ nữ luôn phải tốn tiền gấp đôi đàn ông để đảm bảo nội y của mình tạm đủ dùng. Song về giá tiền, thì nội y luôn là thứ đắt tiền hơn quần áo đang mặc ngoài nó. Đó là sự lựa chọn của tôi từ gần hai mươi năm nay, từ ngày tôi chưa có người yêu, cho tới ngày tôi làm mẹ của ba con.

Còn một lý do riêng tư khác nữa, là bởi khi béo lên hoặc gầy đi chỉ 1kg thôi, quần áo vẫn còn giữ nguyên size, thì vòng ngực tôi đã thay đổi. Và size áo lót sẽ phải điều chỉnh ngay lập tức, không phải để tôi đẹp hơn, mà để tôi thấy dễ chịu hơn.

Nhưng bài viết này tôi không định quảng cáo đồ lót hoặc khoe số đo cơ thể mình, tôi chỉ muốn nói về việc xử lý khủng hoảng.

Đôi khi, phụ nữ nghĩ rằng, khủng hoảng của phụ nữ là phát phì, cơ thể trở nên phì nộn, hoặc bị mất trinh (với người nàng không được hứa hẹn cầu hôn) v.v… đại loại là những nguy cơ nhìn thấy được.

Còn bản thân tôi lại nghĩ, ngay cả khi phụ nữ thành đạt và xinh đẹp, mọi phụ nữ đều đối diện các nguy cơ của cuộc sống y như nhau. Mà đôi khi, một phụ nữ hoàn hảo sẽ dễ bị sụp đổ hơn, nhanh chóng bị đánh gục hơn.

Continue Reading

Thư gửi chồng tương lai

Gửi anh

Ai cũng có một mảnh trời riêng, một quá khứ để nhớ. Nếu một lúc nào đó, anh bỗng nhớ về người yêu cũ thì em sẽ không ghen đâu. Em sẽ lặng lẽ đợi, đợi đến giây phút anh bừng tỉnh, thoát ra khỏi những suy tư để nhớ ra rằng anh đã quên chưa sắp bát đũa chuẩn bị cho bữa chiều.

Anh ơi ! Dù với em anh không phải là mối tình đầu, dù tình cảm em dành cho anh không nồng nàn, say đắm sau những đổ vỡ, thì xin anh hãy tin rằng em đã dành trọn niềm tin cho anh với những cảm xúc chín chắn và trưởng thành thực sự.

Người ta nói, tình yêu như cây xanh, cần nước và ánh sáng để tồn tại. Thiếu một trong hai thứ đó, cây sẽ chết. Nên tình yêu cần có sự chăm sóc và vun vén của cả 2 người. Mình hãy cùng nhau chăm sóc cho mầm tình yêu xanh tươi mãi mãi nhé anh !

Nếu anh phải ra ngoài công tác hay gặp gỡ bạn bè, nếu anh mải vui, đừng quên rằng ở nhà có em đang chờ anh bên mâm cơm nóng hổi. Khi nhớ ra điều này, hãy về nhà với em ngay được không anh?

Anh đừng bao giờ đi qua đêm, bởi em rất sợ phải ngủ một mình mà không có anh. Nên nếu hôm sau về nhà, đừng ngạc nhiên thấy nhà trống trải. Hãy về nhà mẹ đón em nhé.

Là vợ chồng ai chẳng có lúc bất đồng, cãi vã. Khi anh nổi giận, em sẽ bỏ ra ngoài, cho đến khi nào anh bình tĩnh lại. Nếu anh muốn làm lành hay xin lỗi (anh phải là người xin lỗi thôi, vì khi cãi nhau em không bao giờ xin lỗi trước đâu) hãy mua cho em 1 bó hoa là đủ. Vì em hiểu rằng rất khó với người đàn ông khi phải nói câu :”Anh xin lỗi!” Continue Reading