Đàn ông mà

Bữa tối. Chàng trai và cô gái ngồi đối diện nhau.

– Cô gái vê cốc rượu trong tay và nói với chàng trai: “Em yêu anh”.

– Chàng trai xoay xoay chiếc nhẫn cưới trên tay mình và nói: “Anh có vợ rồi”.

-“Em không quan tâm, em chỉ cần biết tình cảm của anh. Anh có yêu em không?”

Chàng trai ngẩng đầu, quan sát cô gái ngồi đối diện mình. 24 tuổi, trẻ trung, có ý chí. Cơ thể tràn đầy sức sống, đôi mắt sáng và biết nói, đó thực sự là một cô gái tuyệt vời.

Thật đáng tiếc.

-“Nếu anh cũng yêu em, em sẽ là người tình của anh”. Cô gái cuối cùng cũng không đợi được, nói thêm một câu.

-“Nhưng anh yêu vợ anh”. Chàng trai trả lời một cách cương quyết.

-“Anh yêu cô ấy ư? Anh yêu gì chứ? Cô ấy bây giờ chắc đã già đi nhiều, chẳng thấy mặt bao giờ. Nếu không thì tại sao không thấy anh đưa cô ấy đến trong các bữa tiệc của công ty ….?”

Cô gái vẫn tiếp tục nói, nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của chàng trai cô gái liền từ bỏ những ý nghĩ trong đầu mình.

-“Em yêu anh vì cái gì?”. Chàng trai lên tiếng.

-“Trưởng thành, khẳng khái, nam tính, biết quan tâm đến người khác, và còn nhiều nữa. Dù sao thì anh khác hẳn với những người đàn ông em đã từng gặp, anh rất đặc biệt”.

-“Em biết ba năm trước anh như thế nào không?”. Chàng trai châm điếu thuốc nói.

-“Em không biết. Em không quan tâm cho dù anh có từng ngồi tù đi chăng nữa”.

-“Ba năm trước, anh chỉ là người con trai tầm thường trong mắt em bây giờ”. Chàng trai không để ý đến cô gái, tiếp tục nói.

“Một người tốt nghiệp đại học bình thường, công việc không thuận lợi, suốt ngày uống rượu, cáu bẳn. Không quan tâm đến chuyện yêu đương, hàng tối còn hay đi tìm gái bán hoa, bị công an bắt.”

-“Vậy tại sao….” Cô gái trở nên hứng thú với câu chuyện, muốn biết điều gì đã làm chàng trai thay đổi.

-“Vì cô ấy à?”

-“Ừ”.

-“Cô ấy hình như thấu hiểu được nội tâm của anh. Đã dạy anh rất nhiều điều, khiến anh không còn quan tâm đến những cái đã mất, không quan tâm đến những chuyện ngay trước mắt, mà cố gắng hoàn thiện mình.

Trước mặt cô ấy, anh như đứa trẻ chẳng hiểu sự đời. Lúc đó thật kỳ lạ, tính khí bướng bỉnh của anh biến đâu mất hết, anh bị cô ấy thuyết phục. Nghe theo lời cô ấy, chấp nhận thực tại, anh biết mình vô dụng nên làm việc chăm chỉ. Cuối năm ấy, công việc khởi sắc, anh và cô ấy liền kết hôn”.

Chàng trai gẩy tàn thuốc, tiếp tục nói.

-“ Lúc đó thực sự là những tháng ngày vất vả. Hai người, một chiếc giường, đồ đạc trong nhà chẳng có gì. Em có biết không, lấy nhau được một năm rồi mà anh mới mua được cho cô ấy cái nhẫn từ khoản tiền cả nửa năm tiết kiệm được đấy. Tất nhiên số tiền này do cô ấy tiết kiệm mà có, nếu cô ấy biết được thì chắc chẳng dám để anh mua đâu.”

“Khoảng thời gian đó, do anh hút thuốc, uống rượu nên sức khoẻ không tốt. Mùa đông đến, tối nào cô ấy cũng nấu cho anh một bát canh nóng trước khi đi ngủ. Mùi vị đó chỉ có cô ấy mới làm được.”

Chàng trai trầm ngâm nghĩ về ký ức mà quên mất thời gian, vẫn tiếp tục kể về những chuyện đã qua. Và cô gái cũng không có ý cắt ngang câu chuyện, vẫn lắng nghe. Lúc chàng trai chú ý đến thời gian, đã là 10h đêm.

-“À, xin lỗi em nhé, anh chẳng chú ý đến thời gian gì cả, đã muộn thế này rồi cơ à?” Chàng trai cười và xin lỗi cô gái.

-“Bây giờ em đã hiểu rồi chứ? Anh không thể nào và cũng sẽ không làm những chuyện có lỗi với cô ấy”.

‘Vâng em hiểu rồi. Vậy là em đã thất bại rồi. Em tâm phục khẩu phục rồi.” Cô gái thất vọng và lắc đầu nói. “Chỉ có điều, đến độ tuối của cô ấy, em sẽ còn tốt hơn cả cô ấy.”

-“Ừ. Nếu thế thì em còn có thể tìm được chàng trai tốt hơn mà, đúng không?”.

-“Muộn rồi, cơm canh ở nhà chắc cũng đã nguội cả, anh đưa em về nhé.” Chàng trai đứng dậy tỏ ý muốn đưa cô gái về.

-“Không cần đâu, em tự về được mà”. Cô gái xua tay nói. “Anh về đi, đừng để cô ấy lo lắng”. Chàng trai cười rồi quay lưng ra về.

“Cô ấy đẹp không?”

“Đúng thế. Cô ấy rất đẹp”.

Bóng chàng trai mờ dần trong màn đêm, để lại cô gái với ánh nến chói loà trong đêm tối.

Chàng trai về đến nhà, mở cửa và bước vào phòng ngủ, bật đèn lên.

Chàng đi đến mép giường và ngồi xuống.

“Bà xã, đã là người thứ tư rồi. Em đã làm gì mà khiến anh thành người tốt thế này, nhiều người thích anh quá rồi. Làm không tốt thì chắc anh sẽ thay lòng mất. Sao lại khiến anh thành người tốt thế này , sao em nỡ ra đi trước chứ? Anh, anh một mình cô đơn quá à…”

Chàng trai lặng người đi và nói không thành tiếng.

Nước mắt từng giọt, từng giọt lăn dài trên má chàng trai, rơi xuống khung ảnh trong lòng bàn tay chàng trai. Dưới ánh đèn mờ, trong bức ảnh cũ hiện ra nét mặt dịu dàng của một cô gái đã quá cố.

– goiyeu.net –

Previous Post Next Post

You Might Also Like

15 Bình luận

  • avatar
    Reply hoa takke 15/12/2010 at 10:05

    trên đời liệu tìm đc mấy ng đàn ông như thế :|

  • avatar
    Reply Jenny Trần 15/12/2010 at 12:38

    Tôi chắc chắn rằng,cuộc sống hiện nay không có người con trai nào như người con trai trong câu truyện

    • avatar
      Reply Teppi 15/12/2010 at 14:04

      có thể trong chừng mực nào đó số lượng đàn ông chung thủy không nhiều bằng phụ nữ, tuy nhiên nếu nói hay nếu tin rằng cuộc sống hiện nay không có đàn ông chung thủy là không công bằng và liệu có sớm quá khi quả quyết như thế.

      hơn ai hết – một người phụ nữ là người hiểu điều này nhất mà :D

  • avatar
    Reply Kiemphong 16/12/2010 at 12:50

    Đàn ông là như thế, không như con gái thời nay.

  • avatar
    Reply kusan89 16/12/2010 at 19:12

    chuyện có thật không nhỉ ?

    • avatar
      Reply Teppi 17/12/2010 at 08:01

      thật chứ bạn, chuyện cũng đâu có gì là siêu phàm hay khó tưởng tượng đâu.

      Bạn chưa thấy một ai mà khi vợ mất – ở nhà một mình gà trống nuôi con hay không đi bước nữa à :D Tớ nghĩ là con trai, thì với một số trường hợp khả năng chịu đựng và lòng chung thủy là rất cao.

  • avatar
    Reply Thùy Linh 18/12/2010 at 00:23

    Đơn giản chuyện chỉ là chuyện, những câu chuyện do con người nghĩ ra và luôn cho nó một kết thúc có hậu hay đạo đức. Nhưng đó không phải cuộc sống, nếu chuyện cũng như cuộc sống thì sẽ không có ai phải buồn,khổ! Đơn giản có đi đến cuối trái đất, mình cũng không tìm ra người con trai như vậy!

  • avatar
    Reply visao_codon 01/03/2011 at 20:55

    Kí ức về người đã khuất bao giờ cũng đẹp nhất,

  • avatar
    Reply Un In 21/04/2011 at 17:49

    Tôi ko nghĩ người con trai đó chung thủy.. vì sự chung thủy ko đánh giá bằng việc ôm hình bóng của 1 người đã mất và sống!! Đơn giản là chưa có ng phụ nữ nào làm A ta rung động và cảm phục như người Vợ thôi… Cũng giống như khi ta chưa lập gia đình.. ta cg phai trải qua nhiều mối tình.. vì ta chưa tìm được 1 nửa phù hợp của m.. Vậy thôi!

  • avatar
    Reply Phan Nguyễn 25/08/2011 at 19:14

    Đọc đến đoạncuối thật làm cho ng ta phải cảm động :)
    Người đàn ông ấy xứng đáng có đc 1 hp trọn vẹn hơn bất cứ ai
    Ông trời thật nhẫn tâm khi cướp đi ng vợ ,nhưng vì vậy mà ta mới có 1 câu truyện cảm động !~

  • avatar
    Reply Khóc Thêm Sầu 26/09/2011 at 15:20

    chàng trai trong câu chuyện này là Siêu nhân :))

  • avatar
    Reply nguyen_kute 13/10/2011 at 13:29

    Trên đời này có những người phụ tình nhưng cũng không thể là không có người chung tình.

  • avatar
    Reply hien 28/12/2012 at 16:20

    chẳng có đâu

  • avatar
    Reply nhien 30/04/2013 at 14:46

    that cam dong neu nhu tren doi co mot nguoi dan ong nhu the thi that tuyet voi.cung da tung co nguoi noi voi toi rang vi toi ma a ay thay doi minh nhung den khi a ay thanh cong thi lai ra di ci luc do a ay nghi mot nguoi thanh dat nhu a ay toi khong xung dang.

  • Nội dung bình luận

    This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.