Từ chối

Thiên Tiểu

Mưa. Lạnh. Nhưng trái tim tôi còn lạnh giá hơn khi ôm bó hoa hồng trắng tới thăm em. Người con gái mà tôi đã yêu nhưng chẳng dám nói vì tôi quá ích kỷ. Ngày tôi quen em, cũng như chiều đông này.

4 năm trước…

Tôi quen em qua một nhóm bạn. Em không để lại ấn tượng gì sâu sắc trong tôi. Có chăng cũng chỉ là những câu nói vô tư và nụ cười con trẻ của em. Và đương nhiên, tôi không có ý định xin số điện thoại của em.

Em gầy. Nhiều khi tôi thấy thương em vì cái dáng cò hương ấy. Dù tôi cũng chẳng gọi là béo tốt gì cho lắm. Nhưng đại khái, đa số đàn ông chúng tôi vẫn thích những người con gái cho da có thịt hơn một chút. Điều làm tôi ngạc nhiên chính là em chủ động xin số điện thoại của tôi. Tôi ỡm ờ chẳng muốn cho nhưng vì mấy thằng bạn trêu ác quá mà đồng ý. Nói thật, tôi không thích kiểu con gái mới lần đầu gặp mặt đã xin số điện thoại con trai làm quen.

Đêm đó, tôi vui vì bỗng nhiên có người bạn từ lâu không gặp gọi cho tôi. Đấy là thằng bạn từ khi học cấp hai. Đến Đại học, chẳng hiểu thế nào tôi mất liên lạc với nó. Nay lại hàn huyên tâm sự quả là mừng thật. Chỉ có điều, thằng bạn này lấy đâu ra số điện thoại của tôi ? Tôi có hỏi nhưng nó không nói. Tôi lấy làm lạ.

Bẵng đi một thời gian. Gần như tôi quên mất em thì hôm đó vô tình tôi gặp lại em. Em đi cùng mấy người bạn. Tôi chết đứng vì kiểu chào của em.


– Anh Hiên! Không ngờ gặp lại anh ở đây.
– …
– May thật đấy, anh trọ ở gần đây à? Phòng trọ bạn em cũng ở ngay đây đấy.
– …
Em vừa kéo lấy tay áo tôi vừa cười hỏi han dường như chẳng để ý đến sự thân mật quá đỗi này. Và em tròn mắt khi hỏi tôi mà tôi chẳng đáp lại được câu nào. Tôi ngạc nhiên đến không tin ở mắt mình. Mãi tôi mới nói được lắp bắp:
– Em bỏ tay áo anh ra. Mọi người đang nhìn kìa.

Em đưa mắt nhìn ra xung quanh rồi bỏ tay áo tôi ra nhanh nhảu đáp lại lời tôi, vừa nói vừa cúi đầu xuống như vẻ biết lỗi vậy.
– Tại gặp anh ở đây, em vui quá nên không để ý
– Uhm. Không sao. Mình vừa đi vừa nói chuyện nhé
– Vâng.
Em trả lời nhanh gọn, vừa nhìn tôi cười tít mắt. Chính điều này lại càng làm tôi thêm ác cảm với em. Tính em quá trẻ con. Và chắc chắn sẽ hay nhõng nhẽo. Điều mà tôi ghét nhất ở con gái. Tôi vốn không quen kiểu nói dịu dàng nên sợ nói chuyện lâu sẽ làm cô gái trẻ con này càng thêm đành hanh. Vì thế, tôi quyết định cắt đuôi sớm.

Có vẻ cách này không được đàn ông cho lắm. Nhưng tôi không thể làm cách khác được. Chờ em đi nói vài câu với mấy đứa bạn trong khi ánh mắt tôi đã tăm tia được một em không xinh nhưng rất duyên ngồi gần đó. So với em – người mà tôi chẳng nhớ tên này thì cô gái này đúng chuẩn bạn gái tương lai của tôi.
– Anh đang nhìn ai mà chăm chú thế?
Em ngước đôi mắt tròn xoe hỏi làm tôi giật mình. Tôi đành trả lời cho qua:
– Có nhìn ai đâu chứ. Chờ em lâu quá. Mình vào Paradise cafe nhé?
– Dạ vâng.

Em trả lời nhanh gọn như mọi lần kèm theo nụ cười rất chi trẻ con mà tôi đã được thấy. Khi đó, tôi chỉ mong có ai gọi điện để tôi thoát cảnh đi cùng em. Ý nghĩ này không giống với một kẻ đào hoa như tôi mọi ngày. Có gặp cô gái nào thì tôi cũng đưa họ đi đâu đó chơi dù việc không nói những từ ngọt ngào là cách của tôi. Không quá lạnh lùng nhưng cũng không quá dịu dàng. Câu hỏi của em làm tôi trở về thực tại.
– Anh Hiên học có khó không?
– Cũng không khó lắm em à. Còn em, sao rảnh rỗi quá vậy? – tôi không dám hỏi em học có khó không vì tôi chẳng nhớ em học ngành gì và tên của em, tôi cũng không nhớ.
– Em qua đây thăm mấy người bạn, không ngờ lại gặp anh. Chắc mình có duyên làm bạn với nhau anh nhỉ?

Duyên gì chứ? Chỉ nghĩ đến chữ duyên cũng đã làm tôi giật mình. Tôi trả lời cho qua vì ngay sau đó, tôi nhận được điện thoại thằng bạn rủ đi nhậu. và đương nhiên, tôi được “giải thoát” khỏi em nhanh chóng.
– Thật tiếc quá, giờ anh lại có việc mất rồi. Lần sau gặp lại em vậy.
– Không sao mà. Anh có việc thì cứ đi. Biết đâu sau này mình còn gặp lại. À, anh chưa có số điện thoại của em. Số của em là..
– Được rồi. Có gì nhắn tin sau vậy. Chào em.

Tôi chạy đi gặp thằng bạn như bay chẳng kịp nghe câu trả lời của em. Chính thời khắc đó, em đã để lại ấn tượng về một cô bé mà tôi chẳng nhớ tên.

Tôi không biết cái duyên giữa tôi và em có đúng như em nói không mà sau đó, rất nhiều lần tôi gặp lại em. Ở cùng một thành phố nên việc gặp lại nhau cũng không có gì là khó. Khi mà em lại là người thường xuyên nhắn tin cho tôi trước. Qua một thằng bạn quen em, tôi biết em tên Phi, đang học sư phạm năm 3. Ít hơn tôi một tuổi.

Sau đó, tôi còn gặp lại em nhiều lần. Và chính trong những lần đó, tôi không hay biết mình đã có ấn tượng rất sâu, rất sâu về em. Tôi không định yêu em và cũng không muốn nói lời yêu với em. Vì tôi không muốn em hy vọng gì nhiều ở tôi. Đơn giản, bởi lúc đó tôi chỉ muốn yêu cho biết. Và cũng chỉ thinh thích em mà thôi. Tôi biết là mình không thể yêu một người con gái quá trẻ con như em.

Tôi biết em thích tôi từ buổi đầu gặp mặt (qua lời kể thằng bạn thì em cố tình qua trường để xem có gặp được tôi không). Chính vì biết em yêu tôi nên tôi thường làm căng. Và ít khi quan tâm đến em. Ngay cả những buổi đi chơi dành cho em cũng ít có. Và em thường làm dỗi với tôi bỏi những lý do rất trẻ con.
– Anh chẳng bao giờ nhắn tin cho em trước cả?
– Em chỉ được cái nghĩ linh tinh thôi.
– Em không nghĩ linh tinh. Anh không thích em đúng không?
– Thôi anh đi ngủ đây. Cả ngày học mệt rồi.

Tôi thường đánh trống lảng như vậy. Và tắt máy để được ngủ ngon giấc. Trong lòng tôi cũng có thích em đôi chút. Nhưng tôi không dám chắc đó là tình yêu hay không và càng không dám đặt niềm tin của một người vào mình trong khi tiền đồ chưa có. Và rồi, tần suất cãi nhau của chúng tôi nhiều hơn trước.

Tôi hay đi nhậu với bạn bè và vẫn vào ký túc xá nữ tán gái cùng chúng nó. Khi đó, tôi nhớ đến em. Có lẽ em đang ngồi nhà gặm nhấm nỗi buồn không có tôi ở bên. Chúng tôi cứ thế ngày qua ngày, yêu cũng chẳng phải yêu mà bạn bè cũng chẳng phải bạn bè. Cho tới một ngày em tới tìm tôi.
– Anh có thích em không?
– Em hỏi chuyện này làm gì?
– Anh trả lời em đi có được không?
– Anh mệt rồi, anh về đây.
– Anh đứng lại cho em.
– Em có quyền gì mà nói giọng đó với anh. – tôi cáu kỉnh đáp lại em. Quả là em làm tôi mệt mỏi với những câu hỏi thế này. Nói rồi tôi bỏ về, để em đứng ở vườn trường một mình.

Đêm đó. Em nhắn tin cho tôi. Tôi thấy mệt với những kiểu tin nhắn này. Tôi nhắn trả với một thái độ không lấy gì làm từ tốn cho lắm. “Phải. em làm anh mệt mỏi, rất mệt mỏi. Anh chưa bao giờ thích em cả. Em quên anh đi. Hãy tìm cho mình một người chiều được em. Đừng bao giờ làm phiền anh nữa. anh không muốn gặp em”. Em nhắn lại: “Anh chưa bao giờ thích em sao?” – “Chưa bao giờ cả” – tôi trả lời, bực mình, tắt máy và đi ngủ.

Những ngày sau đó, tôi có chút hối hận vì đã mắng em hơi nặng lời. Tôi đã định nhắn tin lại cho em, nhưng sau đó, bản tính tự trọng và quá ích kỷ của tôi đã ngăn tôi lại. Và tôi chắc mẩm thế nào em cũng nhắn tin làm lành trước.

Một tuần, rồi hai tuần, rồi 1 tháng. Không gặp em. Cũng không một tin nhắn nào từ em. Kệ. tôi tặc lưỡi. Chỉ một người con gái thôi. Tôi bỏ qua em như vậy. Cũng không hỏi bất cứ thông tin nào về em. Tôi tập trung cho việc học và chuẩn bị ra trường.

Tôi có lẽ sẽ để em vào một góc nhỏ trong trái tim và tôi bận bịu với những kế hoạch mới. Chợt nhớ, tôi chưa biết nhiều về em là mấy.

Rồi tôi ra trườn, tìm được một công việc như ý ở thành phố quả là khó khăn và vất vả. Nhưng rồi mọi việc đều thuận lợi. Tôi làm việc không ngại vất vả và được thăng chức khá nhanh do một phần quen biết từ bố tôi.

Và rồi, tôi cũng phải cưới vợ như lẽ thường tình. Có những lúc hình ảnh của em chợt về. Nhưng rồi thời gian lại cuốn tôi đi với việc kiếm tiền nuôi gia đình. Tôi gần như kiệt sức. Chẳng hiểu sao những lúc như thế lại thấy nụ cười con trẻ của em ngày nào. Tươi vui và đầy sức sống. Tôi đã từ chối tình cảm của em dành cho tôi, giờ đây hình ảnh của em hiện về trong tôi vẫn như những ngày đầu. Giờ em ra sao? Tôi muốn biết điều đó vô cùng.

Tôi nhận được điện thoại của Trí, thằng bạn cấp hai thủa nào tôi đã mất liên lạc và đã gọi cho tôi vào cái ngày đầu tôi gặp em. Và nó lại lặn mất tăm ngay sau đó, chưa kịp gặp mặt nói chuyện. Trí gọi điện hẹn tôi mau đi cà phê với nó. Nó vừa từ Anh trở về. Tôi mừng vì lần này được gặp nó bằng da bằng thịt.
Trí khác hẳn với thằng nhóc ngày nào còn đen nhẻm. Giờ trông Trí trắng, cao, thêm cái mác cận thị trông nó càng ra tướng lãnh đạo.

– Trí! Lâu quá rồi đấy, trời ạ. Thằng quỷ, đi đâu mà lặn mất tăm thế?
– Hiên. Mày cũng khác quá. Chuyện đời dài lắm. chút tao kể cho nghe sau.
– Công việc thế nào? Vợ con khỏe cả chứ? Tôi hỏi Trí, lòng đầy phấn khởi.
– Việc thì vẫn ổn. Còn vợ con thì chưa. Nhanh quá. Mới ngày nào mà thành hai gã đàn ông rồi. Tao muốn hỏi mày chuyện này?
– Chuyện gì? Mày làm như nghiêm trọng quá.

Trí nhìn tôi rất sâu. Cái nhìn làm tôi bỗng thấy sợ. Trí từ từ rút trong túi áo ra một tấm ảnh. Tôi nhìn vào mà điếng người. Ảnh của Phi. Sao thằng bạn tôi lại quen Phi? Hai người có mối quan hệ thế nào? Đầu tôi như có lửa. Hỏi không thành câu.
– Sao mày biết Phi? Hai người có quan hệ thế nào? Dạo này cô ấy thế nào.
– Phi đã cho tao số điện thoại của mày. Chính là cái ngày tao đã gọi cho mày. Phi… chết rồi – Trí nhìn tôi trả lời như một cái máy.
Chết rồi. Đùa tôi sao. Giờ, tôi mới thấy mình như ngã từ vực sâu xuống mảnh đất đầy đá. Đau đớn. Tôi hỏi như chính tôi không còn ở đây nữa.
– Sao mày biết Phi. Sao cố ấy lại chết?
– Phi là bạn của em gái tao. Tao coi Phi như em gái vậy. Phi chết được hơn 2 năm rồi. Phi chết vì bệnh. Ngày cô ấy ra đi, đã nhắc tên mày rất lâu. Khi Phi ra đi, tao vẫn ở bên Anh. Mày đi thăm cô ấy đi.

Tôi không biết mình đã gục ở đó bao lâu. Chỉ biết khi Trí để lại địa chỉ và biến mất. Tôi mới sực tỉnh. Tôi – một thằng đàn ông quá ích kỷ. Tôi đã không biết em đã mắc bệnh. Tôi đã lừa gạt tình cảm em dành cho tôi. Ngày đầu em gặp và xin số điện thoại của tôi vì em nhận ra tôi là bạn của Trí – người anh của bạn em.

Tôi đã quá vô tâm. Tôi ích kỷ khi chỉ nghĩ cho bản thân mình mà quên mất tình yêu của em dành cho tôi.

Giờ đây, bó hồng trắng này dành tặng cho em. Xin lỗi em vì giờ mới tặng hoa cho em. Cả đời này, anh chưa bao giờ tặng em một món quà, một bông hoa. Anh tặng em, giờ này quá muộn, Phi à ? Anh muốn nói là khi đó anh có tình cảm với em nhưng do lòng tự trọng của anh quá cao, anh quá ích kỷ để đánh mất em. Giờ đây, ở nơi nào đó, em có tha thứ cho anh.

Giờ, anh đã biết yêu một người là thế nào. Nhưng tiếc rằng, người đó không còn được nghe câu nói đó nữa…

Từng cánh hồng rơi, như giọt nước mắt của em ngày nào.

– goiyeu.net –

Previous Post Next Post

You Might Also Like

7 Bình luận

  • avatar
    Reply Ốc Huhu 10/12/2011 at 13:30

    Buồn quá ! “Giờ anh đã biết yêu một người là như thế nào, chỉ đáng tiếc là em đã đi xa rồi ……”

    • avatar
      Reply Teppi 10/12/2011 at 13:37

      Con người là vậy mà, những gì mất đi rồi thì mới biết hối tiếc :(

  • avatar
    Reply Annie 12/12/2011 at 12:58

    Nhạt

    • avatar
      Reply Teppi 12/12/2011 at 16:28

      Lòng người thấy vậy :D

    • avatar
      Reply gem 18/12/2012 at 14:22

      Sao mình thấy truyện nào bạn cũng cm kiểu phá game ấy.

  • avatar
    Reply HoaHuongDuong 19/12/2011 at 12:53

    Giá như, anh dừng lại đôi chút, ngẫm lại những khoảng lặng trong lòng để biết cũng có em, một chút thôi cũng đủ. Để giờ, khi hạnh phúc lạc mất, anh tiếc nuối…làm gì đâu?

  • avatar
    Reply ly nguyen 31/12/2011 at 19:44

    chuyện này bình thường mà.

  • Nội dung bình luận

    This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.