Browsing Tag

xe

Cô gái với bình xăng đầy

Ví như sáng nay, thứ hai đầu tuần, tôi chạy xe đi làm. Kim xăng chạm dưới vạch đỏ, hôm qua chồng tôi đã đi cạn bình xăng mà không đổ lại. Thế là nỗi buồn chụp gọn lấy tôi. Tôi cũng không hiểu vì sao một chiếc xe sắp hết xăng lại làm tôi buồn đến thế, có thể vì nó làm tôi bất an, làm tôi có cảm giác chùn bước trên phố, làm tôi sợ đèn đỏ (xe dừng lại và có thể chết máy vì hết xăng). Làm tôi phải rón rén chọn những con đường có cây xăng gần nhất. Tôi không còn là mình, lúng túng và ngại ngùng, tôi không còn lượn lờ bạt mạng… vì có thể xe sẽ hết xăng bất ngờ ngay khi tôi đang cố vượt một chiếc xe bồn.

Vì thế tôi luôn đổ xăng xe khi chưa chạm vạch đỏ. Nếu mượn xe ai đó, tôi cũng luôn tránh để kim xăng chạy về zero. Chồng tôi thường cười lớn khi tôi hối anh đổ xăng, anh hay nói ” Khi kim chạy về vạch đỏ em có thể chạy 30km nữa mà!” Anh luôn hồ hởi vô lo khi chạy trên chiếc xe đã hỏng đồng hồ đo xăng, tôi ghen tị với điều đó… tôi không thể làm như anh. 30km đó không làm tôi yên lòng.

Cuộc sống tự lập từ sớm dạy tôi luôn phải có phương án dự phòng, vì có thể lúc mình cần nhất lại là lúc không có ai ở bên. Có lẽ nếu một ngày nào đó, tôi không còn buồn khi ngồi trên những chiếc xe máy sắp hết xăng, thì đó là ngày tôi thực sự có một ai đó chăm sóc cho mình, chọn mua cho tôi một chiếc chăn ấm mà nhẹ hoặc đơn giản là cứ chiều chủ nhật có ai đó sẽ mang xe tôi đi rửa và đổ đầy một bình xăng, để suốt một tuần kế tiếp, tôi không bị nỗi buồn kéo lại từ phía sau.

Continue Reading

Chiếc ghế trống trên xe khách…

Gấu mẹ vĩ đại

Xa nhau nỗi nhớ nặng thêm
Trời nam, đất bắc nên đêm bỗng dài
Dẫu rằng có phải chia hai
Nhớ về nơi ấy mỗi ngày có nhau.

– Đã nói là không, không ai được ngồi vào ghế đó rồi mà! Tao đã nói bao nhiêu lần rồi!

Tiếng anh tài xế la phụ xe làm hành khách đang lim dim ngủ bỗng giật mình. Anh Tài xế đóng xầm cửa và lên xe đi tiếp, chỉ còn nghe tiếng phụ xe lầm bầm: “ngộ thiệt, đụng tới cái ghế đó là nổi đóa lên với tui là sao. Trời gần tối rồi để người ta đứng đón xe tội nghiệp. Mệt ghê, đón thêm khách mà la tui thấy ghê à”.

Nhà anh ở xứ cao nguyên thơ mộng nơi có thành phố sương mù mà ai cũng muốn một lần được đặt chân đến. Nhà anh kinh doanh xe khách tuyến Sài Gòn – Đà Lạt. Từ lâu lắm rồi, tên xe khách nhà anh đã trở thành cái tên thân thuộc của bao cô cậu sinh viên đi học xa nhà. Hầu như xóm nhà anh, hễ ai có con thi đậu đại học đều đi xe nhà anh, vì anh tận tình chở đến tận địa chỉ ở Sài Gòn. Đôi khi, lần đầu tiên con đi học xa mà Ba mẹ cũng an tâm gửi con cho anh chở đến nhà bà con ở Sài Gòn. Những cô cậu sinh viên lỡ xài hết tiền Ba Mẹ gửi cho, không còn tiền về xe thì cứ gọi điện cho anh, anh ghé đón, đưa về đến nhà, Ba Mẹ ra đón con rồi trả tiền xe cho anh.

***

Suốt đoạn đường dài anh chỉ có một người bạn thân đó là chương trình FM, và ông tơ bà nguyệt “Quà tặng âm nhạc” đã mang nhỏ đến với anh. Nhỏ là đồng hương của anh đó, anh biết điều này vì nhỏ gửi bài hát “Thương về miền đất lạnh” để tặng các bạn cùng khóa vừa mới tốt nghiệp của mình. Giờ nhỏ đang ở nơi xa, nơi mà anh đi rồi về mỗi ngày. Cô phát thanh viên đọc số điện thoại của nhỏ có một lần mà anh đã để bụng rồi nhắn tin làm quen được nhỏ. Từ đó đến giờ anh càng không thể bỏ qua chương trình: “Quà tặng âm nhạc” nào nữa.

Continue Reading

May mà có em

Trần Quang Thiệu

Hưng đổi sang lane bên trái, định quẹo vào parking, nhưng vừa mới chậm lại thì chiếc xe phía sau đã chồm tới đụng vào xe Hưng. Hưng đạp thắng, chiếc xe chỉ hơi đảo một chút nhưng ngừng lại ngay. Nghe tiếng động Hưng biết là xe chỉ mới bị đụng nhẹ nhưng Hưng thấy thật bực mình. Chỉ còn có vài phút là đến giờ hẹn. Đụng xe chờ cảnh sát làm thủ tục không biết đến bao giờ. Đi interview xin việc mà tới trễ thì có … ăn mày! Không biết thằng khốn nạn nào đụng mình?

Hưng mở cửa xe tiến về chiếc BMW phía sau. Cô gái còn trẻ, mặt trắng xanh, môi mím chặt đang ngồi xững trước tay lái. Hưng gõ nhẹ vào cửa kính:
– Are you OK?
Cô gái mở cửa xe bước ra, và bất thình lình hét vào mặt Hưng:
– You cut in front of me!
Hưng giật mình khoa tay:
– Come on, take it easy! You hit me from behind! It’s your fault!

Hưng vừa bực vừa tức! Mẹ kiếp, đụng vào sau đít xe người ta, không mở mồm xin lỗi thì thôi lại còn mồm loa mép giải, con nhỏ Tàu này đáng ghét thật. Chiếc Bimmer láng cóng của cô gái hình như không việc gì, ngoài một vết trầy nhỏ, riêng cản sau của chiếc Toyota cũ rích bị móp nhẹ. Xe đã móp bên hông, bây giờ móp thêm một tí nữa, ăn thua mẹ gì! Hưng nhún vai:
– It looks as if you and your car are OK. I’m in hurry. Can we forget about what happened, and move on?
Cô gái cúi xuống nhìn vết trầy, nhìn chỗ móp trên xe Hưng như cân nhắc, cuối cùng gật đầu:
– OK! But you’d be careful, and drive like a gentleman!

Continue Reading