Browsing Tag

xa cách

Người tình

Đỏng Đảnh

Nàng áp mặt vào khuôn ngực vạm vỡ của người đàn ông, nói khẽ khàng qua hơi thở. Anh thở dài, đưa bàn tay hơi ram ráp vuốt ve khuôn mặt bầu bĩnh, khẽ nâng cằm nàng lên và đặt lên đôi mắt như đang van lơn của nàng một nụ hôn. Nàng thất vọng, buông lơi vòng tay để anh rời khỏi chiếc giường ấm. Anh mặc quần áo vội vàng như sợ hãi ai đó thấy mình làm một việc xấu xa, quay lưng bước đi vội vã như chạy trốn, nàng nhào ra khỏi giường gọi anh nhưng không kịp, anh đã chạm vào chốt cửa.

Cánh cửa tung, anh biến mất trong ánh sáng chói lòa, ở bên ngoài hiện ra hình ảnh một người đàn ông trung niên nhợt nhạt và say mèm, miệng ông ta lầm bầm những gì không rõ. Nàng thấy một ngôi nhà ngói ba gian cũ kỹ, một khoảng sân rêu mốc, gã đàn ông nhào đến sào phơi quần áo, ném những chiếc áo tung khắp sân và gào thét:
– Rặt một lũ vịt giời vô tích sự!

Nơi góc nhà, 4 mẹ con ôm chặt lấy nhau run rẩy, cố nén lại những tiếng nấc nghẹn ngào. Từng mảnh ký ức tuổi thơ ùa về, rất thực, nàng bịt chặt tai mà đám âm thanh hỗn độn kia vẫn tràn vào, nước mắt bỏng rát nơi gò má.

Nàng choàng tỉnh giữa cơn mê, gối và một mảng tóc ướt sũng. Nàng vào nhà tắm, xả nước, chiếc váy mỏng thấm nước dính bệt vào cơ thể, từng thớ thịt co lại vì lạnh, nhịp tim hỗn loạn của nàng đều dần. Nàng ngửa mặt lên đón lấy dòng nước lạnh buốt cố làm nguội đi cái đầu đang nóng hầm hập.

Tắm xong, thả mình xuống giường, nàng cố tìm lại giấc ngủ nhưng không thể, nhấc điện thoại lên xem, đã gần ba giờ sáng. Nàng ngồi dậy, quờ quạng tìm bao thuốc và bật lửa, làn khói mỏng lan tỏa trong không gian chật hẹp. Nàng bật khóc, lũ ký ức chết tiệt lại ùa về như những thước phim quay chậm.

Continue Reading

Sợi dây chuyền

Đào Huy Kiên

Sân ga buổi chiều hôm ấy cũng nhộn nhịp như bao buổi chiều nào khác. Ai nấy đều hối hả, tất bật với những đống hành lí của mình. Người lên, kẻ xuống tàu, nhưng chẳng ai muốn nán lại lâu trên sân ga trừ một đôi nam nữ trẻ độ mười chín đôi mươi.

– Anh đi nhớ viết thư cho em nhé- cô gái nói.

– Ừ- chàng trai đáp gọn lỏn.

– Tuần nào cũng phải viết đấy, để em biết rằng anh còn yêu em không.

– Ừ, thôi anh đi đây.

Chàng trai không muốn phải nhìn khuôn mặt buồn rầu và đáp lại những lời nhắn nhủ dài bất tận của cô. Anh không có tâm trạng nào cho một buổi chia li, lòng anh còn đang háo hức với cuộc phiêu lưu phía trước. Miền Nam đang vẫy gọi anh, miền Nam quanh năm nắng ấm, miền đất dành cho những con người sôi nổi, giàu chí hướng như anh. Anh đã phát chán cái đất Hà Thành cũ kĩ, trầm lặng này rồi. Cái ý nghĩ vào Nam lập nghiệp cắm sâu vào tâm trí anh từ lúc nào không hay, để rồi đến ngày chàng thanh niên ấy quyết định biến cái ý định ấy thành sự thực. Khát vọng vươn lên khiến cho chẳng điều gì có thể níu kéo anh ở lại mảnh đất này, kể cả đó là người con gái anh yêu. Khi anh nói với cô rằng anh sẽ vào Nam lập nghiệp, cô đã buồn biết bao. Tại sao lại cứ phải là miền Nam cơ chứ, chẳng nhẽ thủ đô còn chưa đủ cho anh hay sao. Biết bao người nơi khác ao ước được trụ lại ở mảnh đất này, còn anh, anh lại muốn rời bỏ nó. Nhưng cái ý nghĩ đáng sợ nhất ám ảnh cô là anh không yêu cô. Nếu anh yêu cô thì chắc hẳn anh đã chẳng bao giờ có cái ý muốn rồ dại kia. Mỗi khi nghĩ đến điều đó cô lại khóc. Điều ấy thường xảy ra trong đêm, khi cô nghĩ ngợi nhiều nhất, mà cô thì có thể nghĩ được gì khác ngoài anh cơ chứ. Những tiếng khóc nghẹn ngào của cô chìm khuất trong màn đêm tĩnh lặng, chẳng thể nào vọng đến tai anh. Còn trước mặt anh, cô luôn giấu đi sự yếu đuối của mình, có chăng cũng chỉ là những lời trách móc, giận hờn bâng quơ. Cô không muốn ngăn trở anh gây dựng sự nghiệp, mà dù có muốn thì cũng chẳng thể ngăn cản một khi anh đã quyết định điều gì.

– Anh đi đây- Anh lạnh lùng nhắc lại.

– Đừng- cô như sực tỉnh- Em muốn nhìn anh một lát nữa. Chỉ một lát thôi.

Continue Reading