Browsing Tag

eye

You are the apple of my eye

Bạn có bao giờ thắc mắc, liệu còn có lời tỏ tình nào ngọt ngào mà và cũng ý nghĩa ngoài câu nói giản dị “I love you” không? Tất nhiên là có rồi, nếu thành ngữ Việt Nam có câu “Má em hồng trong đôi mắt anh” thì người Anh cũng có câu văn hoa không kém là “You are the apple of my eye”.

Câu thành ngữ Be the apple of one’s eye rất hay được sử dụng trong các tác phẩm văn học khi các tác gia muốn cho lời văn của mình trở nên chau chuốt và hình tượng hơn. Câu thành ngữ này dùng để chỉ người hoặc vật mà được ai đó yêu quý nhất. Ví dụ bạn có thể nói:

* Everyone knew they would get married someday. She is the apple of his eye. (Mọi người đều biết họ sẽ làm đám cưới. Cô ấy là người anh ấy yêu nhất mà).

* You got me the bracelet I wanted. (Anh đã tặng em cái vòng mà em thích).

Yes, I knew it was the apple of your eye. (Ừ, anh biết đó là thứ mà em thích nhất mà).

Có thể bạn thắc mắc về nguồn gốc của câu thành ngữ này. Trước hết, bạn cần phải biết rằng từ “apple” ở đây không có nghĩa là quả táo mà có nghĩa là “con ngươi” của mắt. Thành ngữ này đã từng xuất hiện trong kinh thánh và trong tác phẩm nổi tiếng “Giấc mơ đêm mùa hạ” của đại văn hào Shakespeare. Trước đó, nó đã xuất hiện vào khoảng đầu thế kỷ thứ chín.

Thời điểm đó, người ta nghĩ rằng con ngươi của mắt là một chất rắn và đã gọi nó bằng cái tên “apple” (quả táo) vì lúc đó với họ, táo là vật có hình tròn phổ biến nhất. Mãi sau này, khi ngôn ngữ phát triển hơn thì từ con ngươi (pupil) mới xuất hiện. Tuy nhiên, câu thành ngữ này đã được sử dụng quá lâu và thành thói quen, do đó, người ta không còn muốn thay đổi nó nữa.

Vậy tại sao nếu ai đó được ví như con ngươi của mắt người khác thì có nghĩa là người đó được yêu quý và trân trọng? Vì đơn giản là khi trong mắt ai đó chỉ có hình ảnh của một người thì đó chính là người được yêu quý và trân trọng nhất.

Câu nói tình tứ này đã trở nên rất nổi tiếng và trở thành lời trong lời một bài hát: “You are the apple of my eye. That’s why I will always be with you.” (Anh yêu em vô cùng. Đó là lý do vì sao anh luôn ở bên em).

Bạn cũng có thể xem qua một bộ phim cùng tên của điện ảnh Trung Quốc – rất hay và cảm động :x

You are the apple of my eye

– goiyeu.net –

Đôi mắt biết nói dối

1. Chiang Mai, cố đô ở mạn Bắc Thái Lan. Một ngày cuối tháng 10 trời mát và nắng êm. Thời tiết dễ thương đặc trưng của vùng núi nhiệt đới trong kỳ đón đông. Chiếc xe jeep lao khắp những đường đồi, qua dãy dấu tích thành cổ xỉn màu nhưng vẫn hiên ngang đứng ghẹo thời gian. Vòng vo suốt buổi sáng, cố ý làm rối óc để hành khách không nhớ đường, chiếc xe mới phóng ra ngoại ô, hướng về rặng núi trùng điệp lẩn khuất vài mái nhà nhỏ thó Mãi khi hoàng hôn buông quá nửa, Khanh và một phụ nữ phương Tây luống tuổi mới đến được thung lũng trung tâm khu đồi núi. Cả trũng đất mênh mông chỉ đơn độc một ngôi nhà gỗ – nhà của bà phù thủy cao tay nhất nhì giới ma thuật. Không khí nồng mùi dược thảo và sương bắt đầu thêu những chấm trắng mờ. Khung cảnh khoác một tấm áo dị thường, dễ làm mủn đầu gối của những kẻ yếu bóng vía.

Người phụ nữ được mời vào nhà trước. Chờ trong xe, Khanh ngồi dịch sát ra cửa sổ, thân người co rụt vì một nỗi sợ mơ hồ. Đôi mắt cô mở to dò dẫm ra ngoài cửa xe, thách thức con nhát cáy trong mình. Khi quen dần với cảnh vật ma mị, cơn thót ruột dần lịm, thay vào đó là cái hồi hộp cứ chực chờ bổ khỏi lòng. Đâu đó trong tim cô thấy nhẹ nhõm: mười hai năm đi cuối cùng cũng gõ được đúng cửa.

Khi trời đã hóa đen như mực, người phụ nữ phương Tây mới run run bước ra. Đến phiên Khanh.

– Cô gái trẻ, ta không có thời gian để bán cho cô đâu. – Khanh vừa đẩy cánh cửa gỗ nặng trịch bước vào, người đàn bà Thái đứng bên bàn nến trong góc nhà đã thấu mục đích của cô. Bà nói bằng tiếng Việt, chuẩn xác từng dấu. Vài mẩu nghi ngờ cô còn dành cho phép thần thông của bà lập tức dập tắt.

– Bà chỉ gặp những khách hàng được chọn. Bà đồng ý gặp tôi nghĩa là đã có cách cho tôi. – Khanh quỳ mọp xuống, đầu dập một tiếng “cộc” xuống mảnh sàn gỗ đặc và dày. Rồi giọng cô nghẹn ngào – Xin hãy giúp, tôi chỉ muốn nhìn lại anh ấy một lần thôi!

Continue Reading

Cửa sổ tâm hồn

Hai người đàn ông, hai bệnh nhân trong bệnh viện. Trên chiếc giường ở sát khung cửa sổ duy nhất của căn phòng, người bệnh nằm đó được phép ngồi dậy 1 giờ đồng hồ mỗi ngày. Người bệnh thứ hai, trên một chiếc giường gần đó, phải nằm hoàn toàn.

Họ rất thường nói chuyện với nhau. Họ nói về vợ con, về gia đình, về tổ ấm, về nghề nghiệp và những khó khăn của mình…

Mỗi buổi chiều, khi người đàn ông ở chiếc giường gần cửa sổ được phép ngồi dậy, anh ấy ngồi đó, hướng ra ngoài cửa sổ và tả cho người bạn cùng phòng của mình cảnh tượng diễn ra bên ngoài. Đó cũng là khoảng thời gian hạnh phúc mà người đàn ông ở chiếc giường bên kia được hưởng, thế giới được mở ra sống động với anh ấy, qua những hoạt động, màu sắc mà anh được nghe tả lại.

Ô cửa sổ nhìn ra một công viên bên một dòng sông thơ mộng. Những con vịt, những con thiên nga nhẹ nhàng di chuyển trên mặt nước trong khi trẻ con chơi đùa trên những chiếc thuyền đủ hình dạng, màu sắc từng cặp tình nhân tay trong tay dạo bước giữa những bồn hoa đủ loại đủ màu ở đằng xa hơn nữa, người ta có thể nhìn thấy cả đường chân trời rực hồng trước hoàng hôn…

Khi người ngồi diễn tả không sót một chi tiết nhưng gì anh ta có thể nhìn thấy thì người nằm nhắm mắt lại và tưởng tượng.

Continue Reading