Browsing Tag

bàn tay

Cho em nắm lấy bàn tay anh, khi còn một chút hơi ấm…!

Sẽ lại yêu/The Flower of God/ Pierrot Boruneize.

Những cơn mưa đầu mùa đông bắt đầu trút xuống một cách hối hả mà chẳng thèm báo trước. Cô ngồi cạnh cửa sổ, đôi mắt u buồn nhìn những hạt mưa hắt lên cửa sổ rồi đua nhau chảy xuống khe cửa. Tay cô viền vẽ trên khung cửa, đôi mắt sâu thăm thẳm một nỗi đau bất tận. Đôi môi khẽ cười đau đớn, rồi khóe mắt lại chảy dài những dòng lệ. Cô gục bên cửa sổ..

“Em ghét anh lắm. Rất ghét..”

Dương Tiệp ngồi trong quán cafe gần trung tâm thành phố, tự thưởng cho mình một ly cacao nóng vào buổi sáng lạnh buốt. Mặt trời bị đám mây đen mù xám xịt che khuất, nhường chỗ cho một bầu trời u ám và những cơn mưa trắng xóa cứ rơi mãi rơi mãi không dứt. Bỗng chốc những cơn mưa ấy lại là nguyên nhân làm cô nhớ đến anh một cách da diết.. Để rồi cô lại đứng phắng dậy để lại tiền thanh toán và ly cacao đang uống dở vẫn còn nghi ngút khói..

Dương Tiệp vội vã đến bệnh viện, rồi dừng lại tại phòng dành cho người bị bệnh ung thư máu. Cô tựa bên cửa, chỉ dám mở he hé. Cô thấy bóng dáng anh đang thẫn thờ bên sổ, chiếc áo sơ mi xanh dành cho bệnh nhân. Dây truyền nước vẫn cắm vào tay anh mỗi ngày, mỗi giờ. Nước mắt cô rơi, rồi cô lặng lẽ bật khóc. Tay run run nắm chặt thành nấm đấm.

Continue Reading

Những hạnh phúc giản dị

Lê Giang Hoàng Phi Hải

Bàn tay có thể chai sần vì sương gió, bàn tay có thể thô kệch qua lao động vất vả cần lao, thậm chí có khi đó là những bàn tay không lành lặn, không cảm giác, nhưng vẫn có thể đón lấy những hạnh phúc của riêng mình.

Hạnh phúc đầu tiên của tôi là khi bàn tay nhỏ bé và mũm mĩm của mình được những bàn tay của cha của mẹ yêu khẽ chạm vào. Đó là những cái vuốt ve, nâng niu đầy trìu mến, còn bàn tay bé tí của tôi thì cứ lạ lùng quơ quơ vào không khí…

Hạnh phúc thứ hai là khi tôi chập chững bước đi những bước đầu tiên trong cuộc đời. Đôi bàn tay tôi cứ chấp chới vì lo sợ, e ngại mình sẽ ngã nhào hay té đau ở một bước chân nào đó. Tôi ngập ngừng không dám bước. Lúc đó một vòng tay rộng lớn dịu hiền âu yếm dang ra, vừa vỗ tay vừa khích lệ tôi cố lên…

Hạnh phúc thứ ba là khi tôi được một bàn tay nắm chặt, đưa đến trường, qua những con đường sỏi đá, qua những ngã ba ngã tư đầy xe cộ. Bàn tay ấy cẩn thận dìu dắt tôi. Khi gặp một vũng nước đọng, hay một ổ gà, ổ voi lởm chởm xuất hiện là đôi bàn tay ấy vội vàng ôm tôi và bế qua…

Hạnh phúc thứ tư là những lúc trái gió trở trời, tôi đổ bệnh. Đôi bàn tay đã tận tình đút từng muỗng cháo cho tôi, thăm dò vầng trán xem cơn sốt đã hết chưa?

Continue Reading

Đám cưới

Nguyễn Phong Việt

Làm sao biết trong lòng người hạnh phúc

Khi cái nắm tay quan trọng nhất đời người có khi đã không được nắm thật chặt?

*

Không có tiếng pháo nào thay thế được nhịp tim

dẫu là rộn ràng hay ngừng lại trong khoảnh khắc

Một câu nói mang lại niềm vui cho người này

nhưng lại khiến một con người khác chết lặng

– Đồng ý hay không trao số mệnh cho một ngón tay?

Người đã đứng đó và đưa ra quyết định chỉ trong một phần ngàn giây

Để từ đây cuộc đời mình phải sống khác

Để từ đây mình không được quyền khổ đau dù chỉ trong ánh mắt

Để từ đây chỉ được phép yêu thương một con người duy nhất

Mặc trong lòng có muốn hay không?

Người có niềm tin vào cái nắm tay sẽ xóa hết bão giông

Continue Reading