Một cuộc hẹn hôn

– Anh sẽ hôn em chứ?

– Hơn nữa được không?

– Anh muốn hơn đến đâu?

– Chẳng hạn như đến… cổ…

– Đến cổ mà cũng bảo là hơn à?

– Là anh nói đến cổ… chân em í !

– Anh!

– Hehe …

Cô bỗng thấy nóng bừng mặt. Chạm bàn chân trần xuống nền đá hoa như để làm dịu cái nóng, cô đi ra hành lang rót một cốc nước. Cái cảm giác như thể lần đầu yêu. Khi cô mang cốc nước vào bàn thì trên màn hình đã có ít nhất 10 chữ Buzz đỏ chói từ nick của anh

– Em vừa ra ngoài uống nước

– Thế mà anh cứ tưởng rằng em giận

– Em đâu còn là con nít 17 nữa đâu

– Ừ, em đã 21 rồicòn gì

– Ừ, chưa già so với đời nhưng đã thấy những tiếng thở dài khi soi gương rùi!

– Em nói như em đã 30 vậy, ngốc xít!

– Hihi…

– Thế cuối giờ chiều hôm nay không được à?

– Không! Bạn trai em chiều nào cũng đến đón em.

– Chẹp, biết khi nào mới tranh thủ được đây? 4 năm rồi chứ ít ỏi gì?

– Em biết mà! Thật lòng đấy, em cũng muốn gặp anh. Nhưng…

– Em cứ nói muốn gặp anh nhưng em lại không tìm cách để gặp…

– Không phải mà! Thực sự em chỉ có thời gian buổi tối là đi được nhưng buổi tối anh lại bảo không đi được còn gì?

– Ừ, buổi tối nguy hiểm cho anh.

– Nên buổi chiều nguy hiểm cho em.

– Biết làm sao bây giờ? Anh thật lòng muốn gặp em lắm! Em cố gắng thu xếp nhé!

– Vâng!

4 năm. Đã 4 năm rồi kể từ ngày ra trường. Bặt tin nhau từ đó. Mãi hôm rồi, tình cờ gặp lại Tuyền – bạn của cả hai, Tuyền cho cô nick YM của anh. Thế rồi chat chit qua lại. hẹn hò một buổi gặp nhau. Mà sao khó quá! Khi mà anh và cô đều có chỗ ngả đầu rồi. Thật ra thì bạn đầu cũng dự định gặp nhau trong sáng. Nhưng rồi chat chit qua lại, cả hai tự nhiên cứ như ma làm vậy. Có lẽ, trên YM người ta không thấy mặt nhau. Có lẽ đối thoại bằng nick giống như độc thoại với màn hình máy tính, cảm xúc dễ dàng bộc lộ hơn. Có lẽ cô và anh đã từng một thời đơn phương yêu nhau tưởng chừng không thể yêu ai nhiều hơn được nữa. Đơn phương. Anh thích cô. Cô cũng thích anh. Cả hai vẫn hay đứng dưới sân trường nói chuyện với nhau mỗi giờ ra chơi. Nhưng cả hai đều giấu kín tình cảm đó. Và cho đến bây giờ, chat với nhau mới nhận ra rằng ngày ấy cả hai đều thích nhau. Hay có lẽ một phần tò mò, hiếu kỳ đã khiến anh và cô rơi vào những câu chuyện mang đầy tính phiêu lưu thế này? Cô không biết. Cô chỉ biết rằng mình đang rung động với anh.

– Em!

– Dạ!

– Tối nay anh tự do

– Em sẽ cố gắng thu xếp

– Không! Anh cần một cái hẹn chính xác

– Vâng! Tối nay!

– Em muốn gặp ở đâu!

– Chỗ nào cũng được ạ!

– Hehe… Em bảo chỗ nào được nhỡ anh rủ em vào nhà nghỉ thì sao?

– Hihi… Em cũng không ngại! Chỉ sợ anh đến cửa nhà nghỉ lại đòi quay xe thôi!

– Á à, anh có thể coi đấy như một lời đồng ý được không?

– Tùy anh!

– Nếu mình vào nhà nghỉ, em sẽ làm gì?

– Em sẽ ăn thịt anh. Để khi bạn gái anh về cũng sẽ không nhận ra anh nữa!

– Em tự tin thế? Sao không nghĩ ngược lại là em sẽ bị anh ăn thịt cho quên mất cả bạn trai của mình?

– Em mà quên cả bạn trai của mình, em sẽ tấn công anh, bắt anh bỏ bạn gái mà về với em

– Hehe..

– Nào, anh đã bắt đầu thấy hối hận chưa?

– Chả sợ!

Tối nay, cô sẽ gặp anh. Trái tim cô bỗng đập thình thịch. Tối nay sau 4 năm xa cách, cô sẽ gặp lại anh. Cô bỗng nhớ đến cồn cào cảm giác cô bé 17 tuổi của 4 năm về trước khi cô đứng bên anh. Nhớ cái nụ cười ngọt đến điếng người của anh, ký ức cứ dồn dập chảy trong ngực. Cô bỗng thấy khát khô cả cổ. Thèm đến mụ mị được hôn anh. Cô sẽ chạy như bay đến để ôm cổ anh. Nghĩ đến thế thôi đã khiến cô mê đi.

– Em sẽ làm gì đầu tiên khi chúng ta gặp nhau?

– Em muốn ôm cổ anh!

– Và?

– Hôn anh!

– Và?

– Chờ anh hôn lại! Hihi…

– Anh cũng vậy! Anh chờ đợi giờ phút đó từ lâu lắm rồi!

– Cũng chưa lâu lắm đâu! Kể từ hôm anh và em gặp lại trên YM cũng mới được chưa đến 1 tháng mà!

– Em chỉ thích bóc mẽ người khác là giỏi thôi!

– Học của anh thôi! Trước đó, anh đâu có nhớ em là ai đâu nào?

– Sao không? Lúc nào anh chẳng nhớ đến em!

– Nhớ thế nào?

– Anh nhớ đến em nhất là cái cảnh hai đứa đứng dưới sân trường. Em thắt tóc bím.

– Em cũng nhớ! Có một lần anh em mình nói chuyện đến dộ lớp em về hết rồi mà em cũng chẳng hay biết!

– Anh nhớ em lắm!

– Em cũng vậy! Em đang nhớ đến mụ mị cả người đây này!

– Nếu hồi đó anh dũng cảm hơn một chút và ngỏ lới với em thì sao nhỉ?

– Thì chắc gì chúng ta sẽ hẹn gặp lại nhau thế này.

– Tại sao?

– Vì em không muốn gặp lại những ai em đã từng yêu và chia tay.

– Thế thì phải nói là anh may mắn vì trước đây không ngỏ lời với em, nhỉ?

– Nhưng giá như ngày ấy anh ngỏ lời với em có lẽ đến bây giờ chúng ta vẫn còn là 1 cặp.

– Thế sao hồi đó em thích anh mà bật tín hiệu tấn công?

– Vì hồi đó em 17.

17 tuổi. Khi bạn thích một ai đó, bạn có đủ tự tin để tiến tới? Cô thì không! Cô không đủ tự tin để làm điều đó. Vì ngày ấy, cô thấy anh và cô là hai thế giới khác hẳn. Anh là một người nổi tiếng trong trường. Một huynh trưởng. Có biết bao cô gái vây quanh anh. Còn cô, ngày ấy chỉ là một cô bé tóc thắt bím. Mờ nhạt, 4 năm. Cô đã bạo dạn hẳn lên. Bằng chứng là đây, cô đang chat chit yêu thương với anh mà quên cả bạn trai mình. Quên thật lòng. Nhưng chỉ là tạm thời. Vì chốc nữa, bạn trai cô sẽ đúng giờ đến đón cô về. Hai đứa sẽ đi vài vòng phố rồi bạn trai cô sẽ về nhà cậu ta. Buổi tối nào cậu bạn trai của cô cũng đi học thêm. Tối nay, cô sẽ bảo cậu bạn trai của mình rằng cô sang nhà đứa bạn. Cậu ta chưa bao giờ nghi ngờ cô. Tối nay, cô sẽ gặp anh. Cô sẽ gặp anh tối nay.

– Tối nay anh qua đón em nhé!

– Thôi, để em tự đi

– Vậy thì hẹn nhau ở nhà nghỉ nào nhỉ?

– Thôi nào, không đùa nữa, anh cho địa chỉ đi!

– Tức là em sợ rồi chứ gì?

– Này, em chưa bao giờ biết sợ nhé! Chỉ lo anh nghiện em rồi thì mất cô bạn gái đấy!

– Ok! Nếu vậy thì gặp nhau ở bar Ong – Huỳnh Thúc Kháng nhé!

– Vâng!

– Em sẽ chắc là muốn được hôn anh chứ?

– Anh có chắc là anh sẽ không quay mặt đi khi em hôn anh chứ?

– Anh chắc!

– Vậy thì em cũng chắc!

– Và anh cũng muốn được ôm em suốt buổi tối này

– Dù cho em đã không còn xinh như năm em 17 tuổi?

– Anh tin vào may mắn. Mà anh đang có vận hên đây!

– Vậy thì tốt rồi! Em muốn hôn anh! Cả trong mơ cũng muốn như vậy!

– Anh sẵn sàng!

– Tối nay gặp lại anh!

– Tối nay gặp lại nhau!

Chưa đến giờ hẹn mà cô đã cuống quýt cả lên rồi. Chọn cho mình 1 bộ quần áo, cô ngắm mình trong gương không biết bao nhiêu lâu. Cô nghĩ về anh mà cứ tủm tỉm cười. Cô muốn hôn anh. Muốn thật sự!..Nhưng..rồi sau đó thì sao? Anh và cô gặp nhau thế này rồi sẽ thế nào nữa? ý nghĩ thoáng qua cũng đủ khiến cô lạnh toát bàn tay. Nhưng rồi nó cũng bị cuốn phăng đi khi đồng hồ báo thức giờ hẹn. Cô dắt xe ra và đi tới quán hẹn.

Anh.

Anh ngồi chờ cô ở một chiếc bàn trong góc

Anh khác nhiều hồi 4 năm trước. Béo hơn. Phong độ hơn.

Cô muốn ngăn trái tim mình lại. Nó đập mạnh quá

Cô tiến tới bên anh.

Cuộc hẹn hôn đã tới.

Cô sẽ hôn anh như hẹn định chứ?

Cô đã rất muốn điều đó kia mà!

Ngay cả khi cô vừa bước chân vào quán này, cô cũng vẫn còn giữ nguyên ý định kia mà! Tại sao…

Tại sao..?

Mà lòng tự dưng nhẹ tuếch.

Bỗng dưng bao nhiêu ấp ủ bay sạch.

Bay sạch sẽ.

Sạch đến mức như chưa từng có.

Anh.

Anh cũng đang lúng túng khi nhìn thấy cô đi tới.

Anh kéo ghế cho cô.

Cái ghế đối diện anh.

Qua một cái bàn rộng.

Cô vô thức ngồi xuống.

Trái tim vẫn đập rộn rã.

Nhưng không có một sức mạnh nào xảy ra.

Nụ hôn ấp ủ như thế đã bị đánh rơi. Đánh rơi ngay khi 4 mắt gặp nhau.

Thậm chí như thể có cơn gió nào đó cuốn phăng nó đi rồi vậy.

– Anh!

– Em!

– Anh ngồi chờ em lâu chưa?

– Hình như là 4 năm rồi!

– Đã lâu lắm đâu!

– Em… uống gì?

– Em gọi rồi!

Điều gì đang xảy ra thế này? Cô không biết. Thật sự cô không biết. Chẳng có một tín hiệu nào cho thấy nụ hôn được hẹn sẽ bị hủy. Có phải vì anh không còn ngọt ngào như xưa nữa? Không! Anh còn ngọt ngào hơn cả ngày xưa nữa. Vậy thì tại sao? Hay vì cô không đủ tự tin? Cô thật không biết. Mãi mãi có thể sẽ không biết.

– Anh quen cô ấy khi vào đại học. Cô ấy yêu anh lắm!

– Vâng! Em cũng khó tìm ra ai yêu em hơn bạn trai em. Anh ấy cũng giống anh chỉ có điều không nổi tiếng bằng anh! Thế còn bạn gái của anh?

– Cô ấy á! Ai cũng bảovới anh rằng cô ấy rất sành điệu. Anh vẫn thường hay tự hào về cô ấy!

– Tự hào thế nào? Em có thể biết để học tập được không?

– Cô ấy vẫn thường khiến anh tự hào với những cách nhỏ bé!

Những tiếng cười trong veo như pha lê. Ánh nến bập bùng. Cô và anh trò chuyện đến tận 11h hơn. Anh đưa cô về nhà. Câu chuyện về anh 4 năm qua. Câu chuyện về cô 4 năm qua. Mãi chưa hết. Đành phải để dành cho các buổi gặp sau. Sẽ chẳng lâu đâu. Vì cô biết, mọi thứ đã không còn như năm cô 17 tuổi. Vì cô biết, tình cảm của cô và anh đã nằm lại sân trường từ 4 năm về trước.

– Anh về nhé!

– Vâng! Chào anh!

Anh quay xe về. Cô dắt xe vào. Tuyệt nhiên không ngoái lại. Cô rút điện thoại ra. Số điện thoại của bạn trai cô. Send một tin nhắn: Em về nhà rồi nhé!

– goiyeu.net –

Previous Post Next Post

You Might Also Like

8 Bình luận

  • avatar
    Reply Phan Nguyễn 16/10/2011 at 21:05

    những điều bình thường trong t.c con ng chúng ta:)~
    hoàn toàn bt :)

  • avatar
    Reply thuytramchoit 17/10/2011 at 22:16

    “Người ta sợ yêu không đúng cách
    Thương nhầm người, mếm trật duyên…”

  • avatar
    Reply Nguyễn Châu 18/10/2011 at 08:42

    Diễn biến nội tâm và cảm xúc của nhân vật rất thật!
    Chỉ tiếc là chưa thấy cái hôn nào cả… hihi

  • avatar
    Reply alonestar2389 20/10/2011 at 07:50

    Một cuộc hẹn hôn không thành, giống như một cuộc hội ngộ ký ức ấy nhỉ. Nhẹ nhàng…

  • avatar
    Reply thangdaita89 28/10/2011 at 07:50

    chuyện hay ^^

  • avatar
    Reply VanessaVo 01/11/2011 at 16:55

    Khá dễ thương đó nhỉ? :)

  • avatar
    Reply Trang Chi 07/04/2012 at 12:55

    Quá dễ thương luôn!

  • avatar
    Reply gianghao0911 14/04/2012 at 09:39

    đọc đoạn cuối mình cứ tưởng bạn trai mà cô gái nhắc tới chính là anh và ngược lại.cuối cùng chỉ là một cuộc hẹn.

  • Nội dung bình luận

    This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.