Browsing Category

Truyện ngắn

Ở bên cô ấy

Phan Hồn Nhiên

Vươn tay qua bồn tắm đầy nước, sẽ mở được cánh cửa ngăn tủ treo để lấy chai nước bạc hà niêm kín.Chỉ thứ nước súc miệng ấy mới có thể xoa dịu cơn nhức răng hành hạ San từ lúc nửa khuya.

Thà ta chịu một cảm giác đau đớn nào đó còn hơn sống hoài với tình trạng này!

Lời nguyền vu vơ đã trở thành sự thật sớm hơn trông đợi. Sau khi Vinh đề nghị chia tay, hơn hai tháng qua, cô không thể làm gì ra hồn. Tất cả đống bài tập thiết kế trên trường đều đang trong tình trạng dang dở, chưa nhìn thấy điểm kết thúc, mà chẳng biết bao giờ mới kết thúc. Buổi tối một mình trong căn hộ nhỏ đầy ắp nguy cơ biến thành ác mộng. Nhai trệu trạo một quả táo héo không mùi vị sót lại trong ngăn tủ lạnh, nốc cạn chai nước, sau đó thì gieo người xuống băng ghế, nằm bẹp, mắt không rời khung hình có ảnh Vinh. Đôi khi, ngồi ngoài ban-công, San độc thoại. Cô tái hiện vai của chính mình lẫn chàng trai đã bỏ đi. Đoạn cuốic cuộc tranh cãi, cô ta tự thấy lỗi thuộc về mình: Vụng về. Hay suy nghĩ sai lạc các chuyện giản đơn. Tệ hại nhất là không biết thu xếp thời gian cho các cuộc hẹn…

Continue Reading

Hai mươi phút

Duy Nguyên

Quán vắng hơn mọi hôm. Mưa giăng, kéo thả từng làn xuống mái hiên lợp bằng tranh đã ngả sang màu nâu đục. Cái bánh xe nước làm bằng tre chạy vòng vòng trong khuôn viên xem ra lạc điệu giữa cơn mưa.
Góc quán, Huy ngồi trầm ngâm nãy giờ lắng nghe tiếng dương cầm vang lên những nốt buồn của một bản tình xưa, nghe càng giá buốt. Cà phê sóng sánh. Tiếng khuấy ly lách cách, chen cả vào mưa.

Linh đến trễ hơn hai mươi phút, như mọi lần. Trên vai ống giấy vẽ, tay còn dính màu rửa chưa sạch, áo sơmi trắng thấm mưa. Tóc Linh vén ra sau, lộ vầng trán cao làm khuôn mặt mảnh mai càng thêm nét.

– Anh tới lâu chưa?

– Sớm hơn giờ hẹn hai mươi phút – Huy đứng dậy kéo ghế.

Linh cười nhẹ:

– Mưa, em chạy vòng vòng tránh mấy đoạn kẹt và ngập nước.

Bao giờ cũng thế. Linh sẽ trễ hai mươi phút có lý do và là lý do thật sự, không bịa đặt. Nên chưa bao giờ Linh xin lỗi. Nhưng Huy chẳng bao giờ phàn nàn. Anh còn coi đó là một đặc tính của cô người yêu ngang bướng.

Continue Reading

Vợ này! Vợ có muốn lăng nhăng với chồng không?

Sân bay chiều cuối đông vắng người 1 ngày ảm đạm . Phong kéo chiếc vali đi thẳng ra cửa chính .. tay còn lại đang bật điện thoại lên và thực hiện 2 cuộc gọi .. tất nhiên là cho mẹ .. sau đó .. là cho người con gái nó mong gặp lại nhất .. Vũ .

Đó chính là người phụ nữ 2 sau mẹ nó . Và là người đầu tiên ..

” Cho Vũ cái này này ” – cậu bé Phong dấu cái gì đó trong cái bàn tay bé xíu đang nắm chặt lại ở đằng sau rồi vừa sụt sịt cái mũi thò mò nói với bé Vũ

” Cái gì vậy ” – Vũ tròn xoe đôi mắt ngây ngô nhìn Phong chờ đợi

” Thì phải xòe tay ra , cả 2 tay mới đủ ” – Phong lấy 1 tay quệt qua mũi nói

” Không phải là con ếch chứ ” – Vũ chớp mắt , mặt hơi sợ sệt nhìn Phong

” Sao lại là con ếch , Vũ sợ ếch mà ” – Phong nói to khẳng định lại chắc chắn không phải là con ếch , nó tròn xoe mắt nhìn Vũ

” Vậy cho Vũ đi ” – Vũ hào hứng xòe đôi bàn tay

Phong không nói gì cả , đặt vào tay Vũ 1 quả cà chua đỏ trót , rồi lại quệt mũi 1 cái lau vào áo ( s )

” Cà chua à , Vũ đâu biết ăn ” – Vũ nhìn quả cà chua ngơ ngác

” Ai bảo Vũ đây là quả cà chua , đây là trái tim của Phong ” – Phong nói 1 cách rất là ngô nghê nhưng lại vô tư kì lạ

” Vậy trái tim Phong là quả cà chua à ? ” – Vũ nhìn Phong tò mò

Continue Reading

Lời thách đố tình yêu

Thu Hạ Hạ nhìn theo cậu từng bước, từng bước biến mất về phía cầu thang, không nén nổi chau mày lại. Làm thế nào bây giờ? Nếu Âu Dương Dị chuyển nhà rồi chuyển trường thật thì còn điều tra cái gì cơ chứ? Cô không thể nào cũng chuyển trường theo được! Bố cô không vặn cổ cô mới là lạ!

Suy đi nghĩ lại, Thu Hạ Hạ vẫn không nghĩ ra cách gì. Chớp mắt một cái, 10 phút đã trôi qua, cô chẳng còn cách nào khác đành phải đứng lên, đi xuống dưới nhà thỏa hiệp.

Ngay lập tức không thể nghĩ ra chiến lược gì, vậy thì cô tạm thời đồng ý với cậu là được rồi. Đằng nào thì cũng sẽ nghĩ ra cách, chỉ cần cho cô một chút thời gian, cô sẽ nghĩ ra biện pháp. Chỉ cần cậu ta không đi, chẳng lẽ cô không đối phó nổi sao?

Nghĩ như vậy, Thu Hạ Hạ lại không giấu nổi nụ cười dương dương đắc ý.

Thu Hạ Hạ đi xuống dưới nhà, lúc đi qua phòng khách nhìn thấy Âu Dương Dị đang ngồi trong bếp được thiết kế theo phong cách mở, ăn cơm tối. Cô vô thức nhìn xuống, xoa xoa bụng. Bụng dường như có phản ứng, phát ra tiếng ục ục, Thu Hạ Hạ lúc này mới biết là mình đói.

Cô chuyển hướng, đi vào bếp.

“Âu Dương Dị, cậu đang ăn cái gì vậy?”

Âu Dương Dị ngẩng đầu lên nhìn cô, không trả lời câu hỏi của cô, chỉ nhìn vào đồng hồ treo trên tường phòng khách, rồi đột nhiên ánh mắt chuyển sang cô, nhắc nhở: “Đã qua 10 phút rồi, cậu vẫn còn ở đây là sao?”.

Continue Reading

Vòng tròn không khép kín

Nguyễn Thiên Ngân

Sài Gòn những ngày mưa tầm tã. Cô gái vẫn một mình café. Chẳng thất tình hay buồn bã, đơn giản là thói quen. Ban ngày quán vắng. Chỉ có vài vị khách trú mưa, tấp vào ôm tách trà nóng. Nhìn qua ô kính, phố thật bình yên.

Từ lúc bước vào quán, cô phát hiện anh loay hoay với mảng tường lem nhem màu. Bức tường không lớn nhưng là điểm nhấn. Cái vị trí khá lí tưởng nói lên điều đó. Anh mặc áo đen, quần lủng gối, tóc cột phía sau. Anh đổ mồ hôi trong cái không gian máy lạnh và trời mưa nặng hạt bên ngoài. Miệng lầm bầm gì đó. Hình như đang mất bình tĩnh với cái công việc tạm gọi là sáng tạo nghệ thuật.

Cô quẳng ống giấy và ba lô qua một bên, tiến đến gần anh.

Anh chẳng quan tâm những gì diễn ra xung quanh. Tay lăn một chất keo trắng đục lên tường, tay kia dán những mảnh giấy báo. Màu được pha loãng dội lên mảng tường trống. Anh còn làm một đống “tiểu xảo” khác mà dân “ngoại đạo” như cô không đoán nổi kết quả.

Anh dừng tay lại, nhưng không hề nhìn lên. Anh đang tìm một vật gì đó, giống như con mèo bị đội cái nón trên đầu, xoay mòng mòng.

– Em giúp được không? Continue Reading

Chôn con thạch sùng

Thuy Nga

Hắn ngồi trên chiếc võng mắc vào hai cái cây ở sân. Lặng lẽ quan sát. Con mắt có ánh nhìn thật sâu của hắn không muốn bỏ sót bất kỳ một cử động nào của K. Nhiều khi tưởng như ánh nhìn ấy xuyên thủng dáng người mảnh khảnh của K, thấu suốt tất cả. K đang quét sân. Tiếng chổi tre khua lá rụng nghe ràn rạt. Hầu như sáng nào K cũng quét. Dãy trọ này hơi đặc biệt. Nó cứ âm u và heo hút thế nào ấy. Cây được trồng rất nhiều. Rậm rạp và ẩm thấp. Lần đầu tiên cùng hắn vào đây hỏi thuê phòng, thấy không gian gần với thiên nhiên, K thích. Lại có cái sân bằng đất thật rộng để mỗi buổi sáng K tha hồ quét. Tiếng khua lá ràn rạt làm mọi người ló cổ ra khỏi phòng nhìn K, lạ lẫm.

Hắn bảo đây là cái dãy trọ kỳ cục nhất hắn từng thấy, tay cầm tờ nội quy K đưa. Hắn đọc to:

Con trai không được tiếp con gái trong phòng từ 12h đến 13h và sau 20h
Con gái không được tiếp con trai trong phòng từ 12h đến 13h và sau 20h
Khi tiếp khách trong phòng không được đóng cửa, kể cả cửa sổ
Con gái không được ăn mặc hở hang trong khuôn viên dãy trọ
Không được nhậu nhẹt, đánh bài, mở nhạc quá to…

K không có bộ đồ nào hở hang. K cũng không thích tiếp bạn, không nhậu nhẹt, đánh bài, càng không thích sự ồn ào, xô bồ của âm nhạc. Hắn cũng khẳng định dãy trọ này rất hợp với K. Nhưng hắn vẫn thấy kỳ cục. Sau này hắn mới biết cô chủ nhà không có chồng con, lại là giảng viên về hưu của một trường đại học, và lại còn là người gốc Bắc. Hèn gì…Hắn cho rằng đó là lời giải thích thỏa đáng và thôi không thắc mắc về cái nội quy kỳ cục đó nữa.

Continue Reading

Viết tiếp một chuyện cũ …

Hôm đó, ở siêu thị Quân gặp lại cậu bạn cũ thời cấp Ba. Hồi đó hai đứa không thân nhau lắm, thậm chí Quân phải mất một lúc để nhớ tên, nhưng bạn cũ gặp lại cũng tay bắt mặt mừng, rồi ngồi uống cà phê ôn lại chuyện xưa, điểm lại những gương mặt mà bây giờ không còn nhớ rõ đường nét ra sao nữa. Quân không còn nhớ cậu ta ngồi ở vị trí nào trong lớp, hay đã làm điều gì hay ho, học giỏi môn gì hay tệ môn gì. Nhưng một điều Quân nhớ rất rõ : cậu ta là bạn thân của Trâm Anh, và theo như cậu ta kể thì đế giờ vẫn còn giữ liên lạc với bạn ấy, nếu không muốn nói là thường xuyên. Đó là điều duy nhất Quân quan tâm ở cậu ta. Quân xin số điện thoại của Trâm Anh.

Suốt một buổi chiều, hết cầm điện thoại lên rồi lại đặt xuống, suy nghĩ xem có nên gọi hay không. Cuối cùng thu hết can đảm, Quân nhấc máy.

– Alô, Trâm Anh nghe.

Một cảm xúc kì lạ trào lên. Quân không biết phải nói gì khi nghe lại giọng nói quá đỗi thân thuộc mà đã quá lâu cậu không được nghe lại.

– Alô, xin hỏi ai đấy ạ? – Trâm Anh có vẻ sốt ruột và một chút đề phòng.

– Mình đây. Quân.

– Quân? Xin lỗi, bạn nói rõ hơn được không?

– Bạn cùng lớp thời cấp Ba đây.

Trâm Anh à lên một tiếng. Tiềng à khiến Quân lấy lại tự tin về vị trí của mình trong trí nhớ của cô bạn.

Continue Reading

Chỉ cần em chợt quên đi

Khi em quay đầu nhìn lại, bên thềm nhà tôi thấy lại hình ảnh tôi tuổi mười sáu bâng khuâng chạy trốn mối tình đầu. Em mặc thun trắng thêu hoa mùa hạ, quần jeans bạc thếch màu. Thấy tôi, em buông túi xách, nghiêng đầu chào. Em làm như thể cái dáng vẻ ngông nghênh của mình có thể che lấp đi nỗi hoang mang trong mắt.

– Em có thể nấu ăn, quét dọn nhà cửa… à, còn có thể ghi nhớ hết các chương trình trên các kênh truyền hình.

– …

– Em ăn không nhiều lại không phá phách…

Ánh nắng trượt lên những chiếc lá xanh lấp lánh. Nắng ở nơi nào mà chẳng giống nhau. Bỗng nhiên, tôi liên tưởng đến mặt biển biếc xanh, mà xa xa là ánh nắng lao xao trên những cơn sóng nhỏ. Mảnh kí ức đọng lại trong tôi.

– Em thực sự không còn chỗ để đi và giờ này thì chẳng thể về. Em đã chờ anh bốn tiếng…

Giọng em cứ nhỏ dần, nhỏ dần. Rồi em cố gắng ngăn không cho nước chảy ra nơi khóe mắt. Tôi đứng tần ngần trước cửa nhà. Không lo âu, chẳng thương hại. Chỉ là kí ức về những tháng ngày cô độc cứ hiện về. Những con đường xa lạ, thênh thang đầy nắng. Và mỗi khi tôi nhớ về nơi ấy, màu nắng ấy cứ ám ảnh. Đêm nghe những con sóng biển xô bờ. Người thì đông, ánh đèn đủ sắc về đêm không hiểu sao vẫn thấy buồn đến lạ. Thành phố biển lại đồng nghĩa với nỗi buồn khi tôi thấy mình nhỏ bé chẳng giữ được ai…

Continue Reading