Browsing Tag

warm

Tình yêu cho ta hơi ấm

Peli215

Con người chúng ta, một khi đã yêu, gọi là yêu hết lòng, và chấp nhận hết mọi thứ, kể cả những thói quen, những khuyết điểm… thì người khác nhìn vào sẽ cho rằng đó là “si tình”.

Ta vì tình cảm của mình, làm những điều tốt nhất cho người mình thương yêu mà không đòi hỏi bất kỳ một sự đáp trả thì ý kiến khách quan khi ta nghe được lại cho rằng “Ta bị lợi dụng”.

Luôn có 1 lời khuyên: “Hãy tỉnh táo trong tình yêu “. Nhưng hãy nghĩ lại, nếu yêu bằng cái đầu không thì có phải đã là tình yêu.

Cũng chưa ai định nghĩa được tình yêu là thế nào, và cần những gì, bớt những gì. Mỗi người tự đặt ra cái điều kiện cơ bản cho tình yêu, cái định mức ấy không ai giống ai.

Có người chỉ cần yêu nhau, hướng về nhau… vậy đã là yêu.

Có người cần bên nhau, quan tâm nhau… vậy đã là yêu.

Có người chỉ cần ở bên cạnh người mình yêu, cho dù âm thầm, cho dù vị trí là 1 người bạn. Vậy đã là yêu.

Vậy điều cơ bản của tình yêu là gì? Tất nhiên là tình cảm từ hai phía, sự tin tưởng, sự chung thủy, sự tha thứ.

Một “người quan trọng” đã nói với nó: “Tình yêu cũng như ly cà phê, khi nguội không thể làm nóng mà uống lại được”.

 

Continue Reading

Tuyết ấm

Sương giăng và gió lạnh!

Sapa chào đón du khách bằng thứ khí hậu đặc trưng của mình, khẽ xốc lại cổ áo Gia Huy sải bước trên con đường lát đá. Sapa đẹp và lạnh, nhưng lòng anh còn lạnh hơn. Gia Huy cứ mải miết đi, hờ hững ngắm nhìn những cảnh vật mờ ảo trong sương. Anh lên Sapa đủ nhiều để thấy quen thuộc với cảnh vật và khí hậu ở đây. Cứ mỗi lần áp lực công việc và cuộc sống đè nặng lên anh, anh lại bỏ Hà Nội và tìm đến đây để giải toả. Hay như anh vẫn thường ví von là tự chạy trốn chính mình, để tự mình ru ngủ những trăn trở và nghĩ suy cứ cồn cào trong anh.

Gia Huy dừng lại bên sườn đồi, bên kia là một cánh đồng hoa cúc vàng rực. Thật kỳ lạ, mặc cho sương mù đang bao phủ, những cánh hoa cúc vàng vẫn cứ mãi vươn cao, mãi vàng rực như thể chúng không cần đến nắng để nhuộm vàng những cánh hoa mỏng manh của mình. Ở một góc đồi, bên một cây đào đang phủ kín lên mình một tầm áo đầy những bông hoa màu hồng nhạt. Một cô gái trẻ đang tựa lưng vào gốc đào, ánh mắt lặng lẽ nhìn xa xăm một nơi vô định nào đó bên kia sườn đồi. Cô mải mê nhìn, mải mê suy tư mà không để ý tới những bước chân của Gia Huy đang đến gần mình. Cô ta đội mũ đỏ, quàng khăn đỏ, mặc một chiếc áo màu đỏ, đi giầy cũng màu đỏ, “thật tiếc là cô ta không mặc quần Jean màu đỏ” Gia Huy hài hước nghĩ thầm.

– Đó là loài hoa cúc vàng, mùa này chúng nở khắp đồi, cô biết không? Nếu cô đứng vào giữa cánh đồng hoa cúc đó, có lẽ đó sẽ là một sự phối màu tuyệt đẹp đấy.

– Tôi coi đó là một lời khen nhé – cô gái quay lại, không hề tỏ vẻ ngạc nhiên vì sự đường đột của anh, cô gái có giọng nói ngọt ngào của phương Nam – anh có vẻ không phải là người vùng này?

Continue Reading

Mùa đông tự ủ ấm

Gió mùa đông có lạnh không? Gió mùa đông có làm cho em run lên khi phóng như bay trên những con đường Hà Nội? Gió mùa đông năm nay không còn giống với gió mùa đông năm trước. Em cũng đã chuẩn bị khá kĩ càng cho mùa đông năm nay khi tiết trời chỉ mới chớm đông thôi. Dù sao năm nay mùa đông sẽ rất lạnh. Em chẳng dám chủ quan vì chân em bị khớp, em rất sợ lạnh, rất sợ mùa đông cũng bởi em không chịu được cái rét của nó. Dù sao em cũng đã chuẩn bị đón mùa về rất kỹ, em mong lòng em không chông chênh…

Ai đó bảo rằng mùa đông chỉ thực sự xuất hiện trên cổ của những cô gái với phấp phới khăn len quàng cổ, với găng tay, với những đôi mắt ươn ướt gió đông, với mũ len đủ màu sắc…Mùa đông về thật gần khi cái rét chạm vào da thịt. Em cũng đã áo len, áo khoác. Em cũng đã giầy tất ủ ấm cho mùa đông.

Cái khái niệm ” ủ ấm” là gì? Chỉ rất đơn giản là làm thế nào đó cho ấm lên, không bị lạnh. Nhưng làm thế nào thì có vô vàn cách khác nhau. Em đã phát hiện ra một cách ủ ấm thật thú vị. Và đó cũng là lí do vì sao em đặt Entry này là ” Mùa đông tự ủ ấm”.

 

Continue Reading