Browsing Tag

vàng

Vợ là vàng

Nếu như người đàn bà ấy không đến thì mọi chuyện đã tốt. Người đàn bà ấy là vợ mới cưới của Thiên Lương. Cô ta đến vào buổi chiều thu muộn. Sự xuất hiện của người đàn bà làm cho không khí tẻ lặng của nơi đây loạn cả lên.

Cô ta hồi hộp chờ đợi chồng, khi gặp chẳng biết nói gì, chỉ cười.

Thiên Lương gặp vợ, không chút tỏ ra vui mừng, còn bực bội hỏi:

– Cô đến đây làm gì?

Cô vợ mỉm cười hỏi lại:

– Sao em không lên thăm anh được?

Cô nhớ Thiên Lương, vừa cưới được ít hôm đã chia tay, xa nhau hơn nửa năm, không nhớ mới là kì.

Thiên Lương sầm mặt nói:

– Sao không báo trước?

Cô vợ xịu mặt, nụ cười vụt tắt, nói hờn:

– Người ta muốn làm cho mình vui, sao mình không hiểu?

Continue Reading

Ngón tay đeo nhẫn

Tôi thuộc tuýp đàn ông đẹp trai. Và tôi chưa từng yêu ai xấu gái.

Tôi cũng không có ý định thử chuyện đó. Những cô gái xấu khó mang lại những cảm xúc lãng mạn… sự rực lửa hân hoan lại càng không.

Cô ta ngồi cùng dãy bàn với tôi trong cuộc hội thảo thành phố, cách tôi một người đàn ông, một người phụ nữ bốc lửa.

Lúc đầu tôi ngó sang bên phải hai lần với mục đích mục kích khuôn ngực khổng lồ của ‘’người phụ nữ bốc lửa ‘’. Ngực cô ta đẹp thật, và vô cùng hấp dẫn dưới lớp váy quây đỏ rực.

Lần thứ ba tôi nhìn thấy khuôn mặt nàng, cũng đẹp và cũng vô cùng hấp dẫn dưới lớp trang điểm kiểu ấn tượng.

Lần thứ tư tôi quay sang, đang định đá lông nheo với nàng…. Và tôi nhìn thấy nó.

‘’ Nó’’ ở đây là hai cái nhẫn sáng chóe vừa mới được thò ra theo một bàn tay nào đấy phía bên phải nàng.

Tôi chăm chú nhìn : hai cái nhẫn chói thật, một cái bạch kim theo kiểu nhẫn đính hôn với viên kim cương to đùng, một cái lại bằng vàng – có vẻ là vàng ta, trơn nhẵn và dày một cục, đích thị nhẫn cưới.

Hai cái nhẫn chiếm diện tích không nhỏ lại được đeo liền vào cùng một ngón tay… thú vị thật.

Continue Reading

Thằng bạn vàng

“Dậy đi nhóc, dậy đi, chưa dậy hả? Con gái gì mà ngủ nướng vậy? Ế chồng cho mà coi…”

1. Nghe cái giọng lải nhải qua điện thoại, tới đọan cao trào, lòng tự ái trỗi dậy. Nó ngồi bật dậy như lò xo, hét ầm ầm qua điện thoại, rồi dụi dụi mắt, tỉnh cả ngủ. Bên kia đầu điện thoại, giọng thằng bạn vàng cười hí hí nghe phát bực.

Sáng nào cũng vậy, ông bạn vàng gọi điện thoại cho nó í ới gọi dậy. Mọi sự bắt đầu từ việc nó rên rỉ về việc mình toàn thức coi Jang guen suk tới khuya lắc, sáng lò mò tự dậy kiểu nào cũng trễ.

– Mà dậy trễ thì ăn sáng trễ, ra ngõ đón xe buýt cũng trễ, rồi chạy vào lớp cũng trễ

Than thở xong, nó quay sang nhìn thằng bạn vàng, chớp chớp mắt nai. Hắn ngán ngẩm, chép miệng

– Biết rồi, biết rồi, mai đi học chung với tui- Chợt nhớ gì đó, hắn nghiêm giọng- Mà tới khi nào tui có người yêu thì thôi à nha.

– Trời, tưởng gì chứ cái thời hạn đó, đối với ông thì còn lâu- Nó cười nham hiểm- Có khi tui còn được… lợi dụng suốt đời.

Continue Reading