Browsing Tag

trái tim

Khi ta yêu nhau bằng cả trái tim

13:30

Hớp thêm ngụm cà-phê ngồi đợi Lan. Thu kéo tay áo nhìn đồng hồ đã quá giờ hẹn gần nửa tiếng. Đang cau có vì sợ trễ giờ làm buổi chiều, Thu thở phào khi thấy dáng Lan hối hả bước vào quán. Nụ cười nở sẵn trên môi thay cho lời xin lỗi.

Lan không đẹp nhưng dễ thương. Nụ cười như hoa hàm tiếu của Lan đã làm không ít chàng trai phải ngơ ngẩn. Thu thì không có được cái nét hồn nhiên tươi trẻ đó của cô. Nhiều người hỏi Thu chắc Lan chẳng khi nào biết buồn. Thu không thể trả lời họ rằng từ ngày Đức đi, nụ cười của Lan không còn như trước. Giờ trông giống cái cười của một búp bê trong tủ kính đúng hơn. Nó chỉ đơn giản là một nét vẽ như trăng lưỡi liềm.

Lan gọi nước rồi nhanh tay bật laptop, tranh thủ vẽ bài cho ca học quảng cáo buổi tối. Tay lia chuột, miệng thì không ngớt kể lại vụ tai nạn làm dòng xe kẹt cứng, đó cũng là lý do vì sao Lan đã tới trễ như đã hẹn. Thu đưa cho Lan mẫu tin tuyển người dịch thuật của một công ty quảng cáo. Lan thích thú vui mừng ra mặt.

Bỗng nhiên, cô im bặt. Khi nghe ca khúc Nhỏ ơi do ca sĩ Lâm Hùng hát. Trước kia, Đức thường hay hát cho Lan nghe bài này. Lan bần thần, ngước đôi mắt đầy hy vọng sang Thu, giọng run run:

– Hôm qua, mình gặp một người rất giống Đức.

Thu thở dài, lặng lẽ nhìn Lan. Thu biết Lan ghét bị người ta thương hại. Nhưng ngay lúc này, Thu không thể nào nhìn cô bằng ánh mắt khác. Những câu chuyện về Đức cứ lập đi lập lại không biết bao nhiêu lần trong suốt thời gian hai năm qua. Đến nỗi cứ mỗi lần nghe nhắc đến một tên Đức là Thu đã thở dài ngán ngẫm.

Continue Reading

Anh có yêu em không?

Mình không bao giờ hỏi ai là “Anh có yêu em không?”. Cho dù trong lòng mình một khi đã có mong muốn được hỏi ai câu đó, là mong muốn họ trả lời khẳng định là “Có!” lắm ấy!

Không biết mấy chục năm trước mắt, mình sẽ có lúc nào dại dột buột mồm ra hỏi ai cái câu dại dột này không, chứ trong lịch sử (tình sử) của mình thì là chưa có tiền lệ. Không hiểu vì sao. Nhưng mình đã luôn chỉ nói: “Em yêu anh!”

Mình nghĩ thế là đủ.

Tình yêu bản chất không đòi đền đáp. Nếu đòi phải có đền đáp thì đó là sự ích kỷ hoặc đó là ảo tưởng. Mình đứng trong cuộc sống như một cá thể độc lập, và vì độc lập nên đơn độc, và vì thế, nếu mình là chim có lỡ hát vào khoảng không, thì có đòi phải nghe thấy tiếng vọng không? Nếu là hoa nở thì có đòi cả thế giới nở hoa đáp lại mình không? Nếu mình là một hạt mưa rơi, mình có đòi phải rơi vào nơi mát lành không? Nếu mình không yêu mà thù hận họ, mình cũng sẽ hy vọng họ thù hận mình chứ? Ảo tưởng sự đền đáp của tình yêu chi bằng đi tiếp sống tiếp yêu tiếp, đời thiếu gì đàn ông tốt, hoặc đàn ông chỉ mình là thấy họ tốt?

Mình nhớ ngày nhỏ nghe “Ba mươi phút dân ca và nhạc cổ truyền” trên Đài tiếng nói Việt Nam buổi trưa, hay có bài dân ca vè hay ví gì đó của miền Trung, kể lể công lao khó nhọc của mẹ, từ ngày mang nặng đẻ đau cho tới hồi chăm sóc nuôi lớn con cái. Hồi đó nhỏ lắm mà đã băn khoăn, sao người mẹ trong ca dao lại kể lể công ơn mang nặng đẻ đau với đứa con của mình? Tính sổ kiểu đó hay ho gì? Tính sổ tình yêu chỉ ra được sự thất vọng hay cụ thể hơn là ra được công ơn chứ chẳng ra được tình yêu. Mà tình yêu được tính theo kiểu công nợ, tôi “chi” ra từng này, tôi cần được “lại quả” chừng kia, thì kinh quá!

Continue Reading

Trái tim bên gối

Vợ tôi. Người chưa được cùng tôi sánh vai vào thánh đường làm lễ. Người chưa có chiếc nhẫn lấp lánh nào trên tay để minh chứng cho một lời cầu hôn đúng nghĩa. Chúng tôi chỉ có với nhau tờ giấy đăng kí kết hôn đơn giản. Nhưng nàng đã sống cùng tôi, sống trong tâm trí tôi như một người vợ, hoàn hảo hơn cả một người vợ. Thời gian ấy kéo dài được 3 năm…

Vợ tôi. Một năm sau khi sống chung không sinh được mụn con nào. Hai năm chạy chữa vẫn không có kết quả. Nàng buồn rầu héo hon, vàng võ. Tôi cũng buồn. Bạn có lẽ sẽ hiểu, khi ta thật sự muốn sống cùng ai đó đến cuối đời thì khao khát có được vài sinh linh bé nhỏ sẽ là khao khát cháy bỏng nhất. Chúng tôi cũng không ngoại lệ.

Vợ tôi. Một đêm trăng, nàng nằm nghiêng người về phía cửa sổ, nói cùng tôi những lời nhẹ nhàng như gió:

– Nếu đợt cấy phôi này không thành công, em nghĩ mình nên để anh tìm một người khác, người có thể sinh con cho anh. Anh là con trai duy nhất trong nhà. Em không muốn vì em mà anh mang tiếng bất hiếu không có con nối dõi.

– Em nghĩ điên khùng gì vậy? Chúng ta vẫn chạy chữa. Sẽ có cách. Em phải kiên nhẫn chứ.

– Tốn thời gian, công sức và tiền bạc quá anh ạ. Mà chúng ta đã dư giả gì đâu?

– Anh nói không là không. Chúng ta đã phải tranh đấu cùng gia đình để có thể đến bên nhau. Lẽ nào giờ lại bỏ cuộc dễ dàng thế! Em ngủ đi, đừng suy nghĩ lung tung nữa.

Tôi giờ mới hay, cánh tay tôi gối dưới gáy nàng giờ ướt đẫm… Tôi quay qua ôm nàng thật chặt và hôn vào gáy nàng. Ngoài kia, trăng đang từ từ rơi xuống…

Continue Reading

Nhắm mắt..

Nhắm mắt lại, cảm nhận đời vui héo úa..

Nhắm mắt lại, ước mơ em đã trải qua cơn ác mộng dài..

Để thôi đau đớn về quãng đời đã qua, mối tình đầu đã qua

Để thôi hi vọng em sẽ quay về chốn bình yên ấy

Nơi có người nhìn em với ánh mắt dịu dàng và vòng ôm nồng nàn

Thôi đau đớn mỗi khi cô đơn, tự vòng tay ôm em thật chặt, ước mơ đó là vòng tay người

Thôi khổ đau khi nghĩ giờ này người đang ôm ai đấy thật ngọt ngào

Những nụ cười, những môi hôn, những câu nói…

Khi xưa người nói sẽ chỉ dành cho em, liệu có là giả dối??

Phố cũ còn đây, em còn đây, tình em còn đây

Chỉ vắng người..

Buông lơi

Lạnh lẽo

Bàn tay cô đơn tìm hơi ấm nồng nàn

Bước chân quạnh hiu mong được sánh bước bên ai

Continue Reading

Khi bạn đau lòng, đừng ngại rơi nước mắt

Điều duy nhất giúp cái ác chiến thắng là những người tốt không làm gì cả.
(Edmond Burke)

Đó là một bộ phim hoạt hình, một siêu nhân đang đẩy một siêu nhân khác rơi xuống vực. Con trai tôi cau mày hỏi “Đó là siêu nhân xấu hay siêu nhân tốt?” “Tôi trả lời: “Đó là siêu nhân tốt”. Mặt bé dãn ra tỏ vẻ yên tâm. Và hài lòng. Một siêu nhân tốt đẩy một siêu nhân xấu rơi xuống vực thì không có gì là đáng buồn. Trong những bộ phim hoạt hình, cái ác chưa bao giờ chiến thắng.

Tôi ngắm nụ cười hồn nhiên và chợt băn khoăn, cậu bé của tôi đã sẵn sàng chưa, để nghe rằng cuộc sống phức tạp hơn thế? Cậu đã sẵn sàng chưa để tôi có thể nói rằng xấu và tốt không phải là hai chiếc sọt để chúng ta có thể phân loại con người. Nếu xấu và tốt là hai mặt của một bức tường, thì chúng ta, đa số đều đang bước chênh vênh trên bức tường đó. Sống là giơ tay ra để giữ thăng bằng. Vì vậy phải chú ý đến hành vi, bất kể ta là ai. Xấu và tốt là những gì xảy đến trong từng hành vi. Thậm chí, trong động cơ của những hành vi.

Bởi thế đừng quá tự tin vào mình. Đừng tin rằng mình mãi mãi là người tốt.

Chúng ta là người tốt, điều đó có nghĩa chúng ta có khuynh hướng thực hiện và tin tưởng điều tốt, nhưng không có nghĩa là chúng ta vĩnh viễn tốt. Và ngược lại. Đó là lý do những tội phạm có thể hoàn lương. Và đó chính là lý do có những người rất hiền lành bỗng dưng trở thành tội phạm. Như trong vở kịch Hamlet của Shakespeare: “Một người có thể mỉm cười, rồi lại mỉm cười, và trở thành một kẻ hung ác”

Continue Reading

Vào vai

Một ngày mùa thu, khi đi bộ ngang qua một công viên tôi chợt thấy một thiếu nữ người Mỹ đang chạy tới và ra tín hiệu cầu cứu. Tôi bước nhanh đến, thì ra đó là một con cò rất to đang bị nạn. Mặt hồ có vẻ cạn, nhưng con cò đứng đó bất động vì trên đầu của nó vướng phải một túi ni lông chứa đầy nước. Có lẽ đêm qua trong lúc lúi húi săn mồi, nó đã quên ý tứ cảnh giác đến những hiểm nạn có thể bất ngờ xảy ra trên mặt nước. Nhìn con cò đứng cúi đầu như một khúc củi khô, trông rất tội nghiệp.

Do động tác tháo giày vớ của tôi hơi chậm, cô gái ấy vì quá sốt ruột nên đã nhảy xuống hồ trước. Con cò nghe tiếng động mạnh, nó giật mình vỗ cánh bay đi. Nó bay trong dáng dấp quờ quạng vì nặng nhọc và kiệt sức. Nhưng bay độ chừng vài mét thì nó lại rớt xuống. Chỗ tôi đứng cách con cò khoảng độ hai mươi mét mà tôi cảm nhận được sự run rẩy vì sợ hãi rất lớn của nó. Tôi chưa kịp can ngăn thì cô gái ấy vì quá lo lắng cho thân phận con cò nên đã không kiềm chế được cảm xúc, bước thêm mấy bước nữa làm con cò hoảng vía bay luôn. Mặt dù đã đuối sức nhưng nó vẫn cố bay lên, đôi cánh của nó vỗ liên tục như hai mái chèo của chiếc thuyền con chòng chành trong cơn nước lũ. Cô gái lên bờ ngồi khóc tiếc nuối, trách sao con cò ngây ngô và nhát quá.

Continue Reading

Tiểu Ngạ quỷ bên cầu Nại Hà

Trang Hạ dịch

Ai cũng nói hễ chết không còn vương vấn. Bao nhiêu chuyện đời vẫn kể đấy thôi. Không mất không hết. Không tử không sinh…

Tôi là một ngạ quỷ.

Tôi là một tiểu ngạ quỷ lắm chuyện ở dưới Âm ty, hầu hạ dưới quyền Ty chủ cõi Luân hồi.

Chúng tôi được coi là loài ti tiện nhất thấp bé nhất trong cõi đất trời, chỉ sống trong địa ngục tăm tối, đời đời kiếp kiếp.

Công việc của tôi là đi tuần bên cầu qua (sông Lú), một việc nhàn hạ, bởi ngoài những bóng hồn lẻ quỷ đói đôi khi đi qua, thì không có gì xảy ra, sẽ chẳng có gì xảy ra.

Tôi thường đờ đẫn ngồi bên cầu Nại Hà, đờ đẫn nhìn những hồn phách cô đơn, lẻ loi bay qua.

Ngày ngày, tháng tháng, năm năm, ngày nối ngày, năm lại năm.

Một ngày, Ty chủ cõi Luân hồi gọi tôi tới, nói tôi đã trung thành canh giữ, bởi tôi đã đi tuần cầu Nại Hà suốt 300 năm, chưa hề xảy ra sai sót. Bởi vậy nên cho tôi làm sứ giả đi câu hồn, cho tôi cơ hội lên chốn nhân gian.

Cõi người thật sự rất tươi đẹp, thứ gì cũng có, so với chốn địa ngục tối đen u ám này thật như một giấc mộng. Nhưng chỉ tiếc mỗi lần tôi đi lên cõi nhân gian đều là nửa đêm, mà đều là đi lấy hồn phách con người.

Continue Reading

Lời hứa từ trái tim

Năm 1989, một trận động đất 8,2 độ Richter gần như san bằng Armenia, làm hơn 30.000 người chết trong vòng 4 phút. Trong cơn hỗn loạn, có một người đàn ông dặn vợ mình ở nhà cho an toàn, rồi chạy ào đến trường, nơi con trai ông đang học.

Ở đó, ông nhìn thấy 1 đống đổ nát – ngôi trường đã sập hoàn toàn. Ngay lúc đó, người đàn ông nhớ đến lời hứa ông luôn nói với con mình: “Dù thế nào, bố cũng luôn bảo vệ con!”. Và ông bật khóc khi nhìn đóng gạch vụn đã từng là trường học. Rồi ông bắt đầu cố định hướng xem lớp của con mình nằm ở vị trí nào. Góc bên phải phía sau của trường học! Ông lao đến và bắt đầu bới đống gạch đá.

Nhiều vị phụ huynh thấy người đàn ông làm như vậy, họ vừa khóc vừa kéo ông ra, kêu lên: “Quá muộn rồi!”,”Anh không làm được gì đâu”, “Về nhà đi” hoặc “Chúng ta phải chờ cứu hộ đến thôi”… Nhưng để đáp lại những lời đó, người đàn ông chỉ nói đúng 1 câu: “Giúp tôi một tay!”. Và ông vẫn tiếp tục bới đống gạch, cẩn thận quẳng từng viên gạch, từng mảnh tường ra ngoài.

Đội cứu hộ đến và họ cũng cố lôi ông ra khỏi đống đổ nát.

– Chúng tôi sẽ lo việc này, ông về nhà đi!

Nhưng người cha vẫn dọn dẹp từng viên gạch và chỉ đáp:
– Giúp tôi một tay đi!

Cảnh sát cũng có mặt. Họ cũng khuyên can người đàn ông:
– Anh đang trong trạng thái không ổn định. Anh có thể gây nguy hiểm cho mình và cho người khác, đề nghị anh về nhà!

Nhưng họ cũng chỉ nghe được một câu:
– Giúp tôi một tay đi!
Một người rồi nhiều người vào “giúp một tay”

Họ đào bới đống gạch suốt 8 tiếng… 12 tiếng… 24 tiếng… 36 tiếng… Và đến tiếng thứ 38, khi kéo một tảng bê-tông ra, dường như họ thấy tiếng trẻ con.
– Armand? – Người đàn ông gọi to, giọng nghẹn lại và ông nghe thấy tiếng trả lời:
– Bố phải không? Con ở đây này! Con đang bảo các bạn đừng lo, vì bố sẽ đến cứu con, và tất cả các bạn nữa! Bố đã hứa bố sẽ luôn bảo vệ con mà…

14 học sinh trong số 38 em ở lớp của Armand được cứu sống hôm đó, vì khi ngôi trường sập xuống, một tảng bê-tông to đã chèn vào tạo thành cái “hang” nhỏ và các em bị kẹt. Armand đã bảo các bạn đừng khóc, bởi vì “bố tớ sẽ đến cứu chúng ta!”. Các em nhỏ hoảng sợ, đói khát, nhưng đã được cứu sống, bởi vì có một người cha đã hứa.