Browsing Tag

tháng 7

Tháng 7, dịu dàng một bản tình ca.

Sẽ lại yêu/The Flower of God/Pierrot Boruneize.

Tháng 7 này, anh sẽ về chứ?

…..

Sẽ về để sưởi ấm con tim lạnh buột của em chứ?

Sẽ về để xoa dịu nỗi đau của em chứ?

Sẽ về để làm tan những nỗi nhớ này chứ?

Em ngồi đong đưa trên xích đu, bàn tay đưa về phía ánh nắng đang chiếu xuống những bông hoa tím nhẹ nhàng và ấm áp.. Mái tóc nâu đỏ dài buông ngang lưng được uốn phía cuối đuôi, em nhắm mắt ngước mặt lên bầu trời trong xanh, thấp thoảng một vài gợn mây trắng.. Mũi hít thật sâu không khí trong lành vào buổi sáng sớm rồi thở ra nhẹ nhàng. Đó là cách em thường làm khi lòng chứa đầy muộn phiền…

“I often close my eyes
And I can see you smile
You reach out for my hand..”

Ngón tay em lướt nhẹ trên những phím đàn, mắt nhắm lại. Đôi bàn tay vẫn lả lướt, bản nhạc Kiss The Rain vang lên… Bản tình ca cho tình yêu đôi ta, vẫn vang lên vào mỗi tháng 7. Khi còn bên nhau, anh đã nói khi nào chúng ta lạc mất nhau thì em hãy đánh bản tình ca này vào mỗi tháng 7. Lúc đó, chúng ta sẽ lại tìm thấy nhau.. Nhưng, chờ mãi, chờ mãi. Chỉ có sự tuyệt vọng chứa chất trong bản nhạc. Bất chợt, tim em nhói lên. Ngón tay bây giờ thôi lả lướt mà nắm chặt lại rồi đập mạnh lên những phím đàn trắng tinh tạo nên những âm thanh chói tai vang khắp căn phòng. Thế rồi, em lại gục trên chiếc dương cầm ấy mà khóc..

Khi màn đêm buông xuống, chỉ còn mỗi mình em trong căn phòng lạnh hiu, em đưa cằm lên khung cửa sổ nhìn ánh trắng tròn trịa đang tỏa sáng một vùng trời nhưng thỉnh thoảng lại ẹ thẹn núp vào những áng mây đang trôi bồng bềnh..Em nghiêng đầu, nhắm mắt để tận hưởng điệu nhạc Kiss The Rain ở tai nghe từ chiếc Ipop. Lòng em lại nặng trĩu bởi những cảm xúc của quá khứ dạt về. Nhưng em đã thôi khóc. Nước mắt của em, theo tháng ngày chờ anh quay về cũng khô dần khô dần..

Continue Reading