Browsing Tag

du học

30 giây là lí do ta bên nhau trọn đời

Chàng trai và cô gái vừa ăn cơm xong. Sau đó chàng trai bắt xe lên thẳng sân bay. Anh phải đi công tác ở một thành phố xa xôi. Máy bay không chờ đợi một ai. Nhưng bữa tối của họ rất tinh tế, phong phú, chứ không phải qua loa cho xong, tất cả đều là những món ăn chàng trai thích ăn và đều là những món sở trường của cô gái. Cô gái giành cả buổi chiều để phủ đầy những món ăn hải sản trên bàn ăn.

Chàng trai như con cá mập thích ăn đồ biển. Nhưng tính cách của chàng trai không giống cá mập một chút nào, mọi cử chỉ của anh đều tao nhã, anh là một người giỏi giang, xuất sắc.

Chàng trai lên máy bay lúc chiều tối. Anh nói với cô gái khi bước tới sân bay. Đợi đến tối thì lúc đó muộn quá, anh sẽ không gọi điện cho cô gái. Sáng hôm sau anh sẽ gọi lại. Cô gái nói: “Được.” Cô gái đứng ở ngoài sảnh vẫy tay theo chàng trai. Chàng trai sẽ sống ở một thành phố xa lạ trong nửa tháng nữa.

Đã muộn lắm rồi, cô gái đã ngủ từ lâu, bỗng có tiếng chuông điện thoại đánh thức cô. Nhìn lên chiếc đồng hồ đặt đầu giường, giờ mới tờ mờ sáng. Cô gái bò dậy, đi xuống phòng khách nghe máy. Cô nghe thấy giọng nói của chàng trai. Chàng trai sốt sắng hỏi: “Em khỏe không?”

Cô gái có phần ngạc nhiên hỏi: “Em khỏe, em đang ngủ mà, không phải anh nói là buổi sáng mới gọi điện lại sao?”

Continue Reading

Sợi dây chuyền

Đào Huy Kiên

Sân ga buổi chiều hôm ấy cũng nhộn nhịp như bao buổi chiều nào khác. Ai nấy đều hối hả, tất bật với những đống hành lí của mình. Người lên, kẻ xuống tàu, nhưng chẳng ai muốn nán lại lâu trên sân ga trừ một đôi nam nữ trẻ độ mười chín đôi mươi.

– Anh đi nhớ viết thư cho em nhé- cô gái nói.

– Ừ- chàng trai đáp gọn lỏn.

– Tuần nào cũng phải viết đấy, để em biết rằng anh còn yêu em không.

– Ừ, thôi anh đi đây.

Chàng trai không muốn phải nhìn khuôn mặt buồn rầu và đáp lại những lời nhắn nhủ dài bất tận của cô. Anh không có tâm trạng nào cho một buổi chia li, lòng anh còn đang háo hức với cuộc phiêu lưu phía trước. Miền Nam đang vẫy gọi anh, miền Nam quanh năm nắng ấm, miền đất dành cho những con người sôi nổi, giàu chí hướng như anh. Anh đã phát chán cái đất Hà Thành cũ kĩ, trầm lặng này rồi. Cái ý nghĩ vào Nam lập nghiệp cắm sâu vào tâm trí anh từ lúc nào không hay, để rồi đến ngày chàng thanh niên ấy quyết định biến cái ý định ấy thành sự thực. Khát vọng vươn lên khiến cho chẳng điều gì có thể níu kéo anh ở lại mảnh đất này, kể cả đó là người con gái anh yêu. Khi anh nói với cô rằng anh sẽ vào Nam lập nghiệp, cô đã buồn biết bao. Tại sao lại cứ phải là miền Nam cơ chứ, chẳng nhẽ thủ đô còn chưa đủ cho anh hay sao. Biết bao người nơi khác ao ước được trụ lại ở mảnh đất này, còn anh, anh lại muốn rời bỏ nó. Nhưng cái ý nghĩ đáng sợ nhất ám ảnh cô là anh không yêu cô. Nếu anh yêu cô thì chắc hẳn anh đã chẳng bao giờ có cái ý muốn rồ dại kia. Mỗi khi nghĩ đến điều đó cô lại khóc. Điều ấy thường xảy ra trong đêm, khi cô nghĩ ngợi nhiều nhất, mà cô thì có thể nghĩ được gì khác ngoài anh cơ chứ. Những tiếng khóc nghẹn ngào của cô chìm khuất trong màn đêm tĩnh lặng, chẳng thể nào vọng đến tai anh. Còn trước mặt anh, cô luôn giấu đi sự yếu đuối của mình, có chăng cũng chỉ là những lời trách móc, giận hờn bâng quơ. Cô không muốn ngăn trở anh gây dựng sự nghiệp, mà dù có muốn thì cũng chẳng thể ngăn cản một khi anh đã quyết định điều gì.

– Anh đi đây- Anh lạnh lùng nhắc lại.

– Đừng- cô như sực tỉnh- Em muốn nhìn anh một lát nữa. Chỉ một lát thôi.

Continue Reading

Chỉ là nhớ thôi

– Chị ơi, bó hoa này giá bao nhiêu ạ?“ Tâm vừa hỏi chị bán hàng vừa đưa tay vuốt những bông hồng còn chớm nụ.

Bó hoa này đủ đúng 25 bông, tròn với số tuổi của Thanh. Tâm đã quyết định mua bó hồng này để dành tặng cho Thanh – cô bạn gái thân nhất của mình nhân ngày sinh nhật.

– Bó hoa đấy anh chàng này đã mua ban nãy rồi em ạ!“,

chị chủ hàng vừa nói vừa chỉ tay về phía người đàn ông đang ngắm nghía chọn mấy tấm thiệp.

– Em đợi chị một chút, chị sẽ bó lại cho em một bó khác y nguyên như vậy.

Tâm dõi mắt theo hướng chỉ tay của chị bán hàng và nhìn người đàn ông vừa cuỗm mất bó hoa ấy của mình. Cô sững người khi nhận ra Minh – người con trai mà một thời cô từng yêu tha thiết. Tim cô bỗng đập mạnh và toàn chân run rẩy :„ Mình phải ra khỏi đây trước khi Minh nhận ra mình“.

Với ý nghĩ như vậy Tâm quay sang nói nhanh với chị chủ hàng :

– Dạ, chị bó cho em 25 bông màu đỏ rồi 5h chiều em qua lấy . Vừa lúc đó Minh quay lại chỉ tay vào tấm thiệp có hình đám cưới bạc .

Continue Reading

Ai cũng hiểu … chỉ một người không hiểu

Mai và Vinh yêu nhau 2 năm rồi, tình yêu đến với 2 đứa thật lạ. Có thể với nhiều người thế là ngu ngốc, là hoang tưởng nhưng Mai tin, Vinh cũng tin, thế là đủ. Quen nhau qua một diễn đàn, rồi chat voice, chat webcam, trao đổi ảnh, mất hàng trăm đô la để giữ cái mối tình ảo. Một mối tính kéo dài 2 năm mà chưa một lần gặp mặt.

Ngày lễ Tình Nhân, Tết Vinh gửi cho Mai một chiếc thiệp đầy tiếng Pháp. Mai nghĩ anh ý muốn thách đố mình chăng? Mình ở UK, anh ấy ở Fr. Mình ko biết tiếng Pháp, anh ấy ko rành tiếng Anh. Thế hai đứa cứ gửi cho nhau nghe những vần thơ nước ngoài, những tin nhắn trái khoáy như vậy làm gì?

Ừ vì lạ mà, vốn dĩ 2 người yêu nhau đã là một sự lạ. Bạn bè Mai ai cũng phản đối, mày dở hơi à, hâm à, sao lại yêu một anh online?

Mình có dở hơi không nhỉ? Số lần Mai tự hỏi mình chắc là nhiều hơn tổng số ngón tay trên 2 bài tay rồi.

Ngày ấy gặp Vinh, Mai đang có chuyện rất buồn, học hành căng thẳng, mới xa nhà. Chẳng tâm sự cùng ai ngoài anh. Mai và anh không bao giờ hết chuyện, Vinh luôn bảo: Chắc là anh em mình có nợ gì với nhau từ kiếp trước đấy….

Mai chỉ cười.

Pháp và Anh đâu có xa nhau lắm đâu, tại sao không thể đến với nhau nhỉ? Liệu Mai chỉ là một trò chơi với Vinh không? Rồi nó lại tự nhủ: Có ai mất thời gian vì một đồ chơi nhiều như thế không nhỉ? Continue Reading