Browsing Tag

đôi mắt

Đôi mắt biết nói dối

1. Chiang Mai, cố đô ở mạn Bắc Thái Lan. Một ngày cuối tháng 10 trời mát và nắng êm. Thời tiết dễ thương đặc trưng của vùng núi nhiệt đới trong kỳ đón đông. Chiếc xe jeep lao khắp những đường đồi, qua dãy dấu tích thành cổ xỉn màu nhưng vẫn hiên ngang đứng ghẹo thời gian. Vòng vo suốt buổi sáng, cố ý làm rối óc để hành khách không nhớ đường, chiếc xe mới phóng ra ngoại ô, hướng về rặng núi trùng điệp lẩn khuất vài mái nhà nhỏ thó Mãi khi hoàng hôn buông quá nửa, Khanh và một phụ nữ phương Tây luống tuổi mới đến được thung lũng trung tâm khu đồi núi. Cả trũng đất mênh mông chỉ đơn độc một ngôi nhà gỗ – nhà của bà phù thủy cao tay nhất nhì giới ma thuật. Không khí nồng mùi dược thảo và sương bắt đầu thêu những chấm trắng mờ. Khung cảnh khoác một tấm áo dị thường, dễ làm mủn đầu gối của những kẻ yếu bóng vía.

Người phụ nữ được mời vào nhà trước. Chờ trong xe, Khanh ngồi dịch sát ra cửa sổ, thân người co rụt vì một nỗi sợ mơ hồ. Đôi mắt cô mở to dò dẫm ra ngoài cửa xe, thách thức con nhát cáy trong mình. Khi quen dần với cảnh vật ma mị, cơn thót ruột dần lịm, thay vào đó là cái hồi hộp cứ chực chờ bổ khỏi lòng. Đâu đó trong tim cô thấy nhẹ nhõm: mười hai năm đi cuối cùng cũng gõ được đúng cửa.

Khi trời đã hóa đen như mực, người phụ nữ phương Tây mới run run bước ra. Đến phiên Khanh.

– Cô gái trẻ, ta không có thời gian để bán cho cô đâu. – Khanh vừa đẩy cánh cửa gỗ nặng trịch bước vào, người đàn bà Thái đứng bên bàn nến trong góc nhà đã thấu mục đích của cô. Bà nói bằng tiếng Việt, chuẩn xác từng dấu. Vài mẩu nghi ngờ cô còn dành cho phép thần thông của bà lập tức dập tắt.

– Bà chỉ gặp những khách hàng được chọn. Bà đồng ý gặp tôi nghĩa là đã có cách cho tôi. – Khanh quỳ mọp xuống, đầu dập một tiếng “cộc” xuống mảnh sàn gỗ đặc và dày. Rồi giọng cô nghẹn ngào – Xin hãy giúp, tôi chỉ muốn nhìn lại anh ấy một lần thôi!

Continue Reading

Cửa sổ tâm hồn

Hai người đàn ông, hai bệnh nhân trong bệnh viện. Trên chiếc giường ở sát khung cửa sổ duy nhất của căn phòng, người bệnh nằm đó được phép ngồi dậy 1 giờ đồng hồ mỗi ngày. Người bệnh thứ hai, trên một chiếc giường gần đó, phải nằm hoàn toàn.

Họ rất thường nói chuyện với nhau. Họ nói về vợ con, về gia đình, về tổ ấm, về nghề nghiệp và những khó khăn của mình…

Mỗi buổi chiều, khi người đàn ông ở chiếc giường gần cửa sổ được phép ngồi dậy, anh ấy ngồi đó, hướng ra ngoài cửa sổ và tả cho người bạn cùng phòng của mình cảnh tượng diễn ra bên ngoài. Đó cũng là khoảng thời gian hạnh phúc mà người đàn ông ở chiếc giường bên kia được hưởng, thế giới được mở ra sống động với anh ấy, qua những hoạt động, màu sắc mà anh được nghe tả lại.

Ô cửa sổ nhìn ra một công viên bên một dòng sông thơ mộng. Những con vịt, những con thiên nga nhẹ nhàng di chuyển trên mặt nước trong khi trẻ con chơi đùa trên những chiếc thuyền đủ hình dạng, màu sắc từng cặp tình nhân tay trong tay dạo bước giữa những bồn hoa đủ loại đủ màu ở đằng xa hơn nữa, người ta có thể nhìn thấy cả đường chân trời rực hồng trước hoàng hôn…

Khi người ngồi diễn tả không sót một chi tiết nhưng gì anh ta có thể nhìn thấy thì người nằm nhắm mắt lại và tưởng tượng.

Continue Reading