Browsing Tag

đêm

Tấm bưu ảnh cuối cùng

Tất cả chúng ta sẽ đều phải chết nhưng tại sao lại là em? Thế giới 7 tỷ con người mà Chúa lại chọn em.

Phương nam, nơi những cánh chim đang tìm về trốn cái lạnh thấu gan trời bắc thì con người lại đang phải chống đỡ với những cơn mưa như trút nước. Có lẽ, mưa chính là đại từ phổ biến nhất ở đây lúc này. Mọi lý do, mọi cuộc gặp gỡ và có lẽ là cả chia ly đều bắt đầu từ nó. Thành phố ảm đạm chưa từng thấy. Nơi trú ẩn an toàn nhất cho con người chính là trong căn nhà nhỏ ấm áp và bình yên.

Lúc này, trong một căn phòng ở phía đông thành phố, một chiếc bóng màu đen lạnh lẽo in trên tường, tương phản với ánh sáng rực rỡ của chiếc đèn nê ông đang sưởi ấm căn phòng. Chỉ một mình Tiểu Minh lặng lẽ ngồi trong một góc. Bản Secret Garden dang dở vẫn đang ngân nga trên loa của chiếc máy tính cũ. Anh ngồi đó chắc cũng đã vài tiếng đồng hồ. Cái bóng gần như không cử động trong thời gian đó.

Trời vẫn mưa, có một khuôn mặt vẫn đang cười rạng rỡ trong tấm bưu ảnh cũ ở trên bàn. Trong đám thanh niên Nhật ấy bỗng xuất hiện một con người hoàn toàn khác. Một nét đẹp khác, điệu cười, trang phục của cô và khuôn mặt xinh đẹp ấy đến từ một nền văn hóa khác. Anh không nhớ mình đã nhìn vào tấm bưu ảnh đó bao lâu rồi nhưng anh vẫn nhớ như in cái tin nhắn cuối cùng định mệnh ngày đó. Không ai trong số những người bạn của cô và đặc biệt là anh có thể quên được.

Continue Reading

Nửa đêm, cơn đau đầu và tình một đời..

Nửa đêm, ánh trăng lạnh lẽo tỏa sáng bao trùm vạn vật.. Khi những tia sáng mỏng manh ấy len qua rèm cửa và nhuộm bạc một góc phòng, cũng là lúc anh tỉnh dậy..

Đã nhiều đêm thế này, anh hay thức giấc vào nửa đêm.. Khoảnh khắc vạn vật đắm chìm trong giấc ngủ, thật dịu dàng và yên tĩnh. Anh khẽ cựa nhẹ, quay sang nhìn vợ mình, người mà cách đây gần 1 năm anh đã cùng nắm tay đi vào lễ đường, trao nhau lời hẹn ước trọn đời, cô đang nằm ngủ thật ngon lành bên cạnh anh.. Giờ đây cô đang mang trong mình giọt máu của anh..

Anh có vui không? Dĩ nhiên là có chứ. Nhưng sao đêm nào anh cũng thức dậy vào nửa đêm, chỉ để nhìn gương mặt của cô, chỉ để cố gắng tỉnh lại mà nhận ra bên cạnh anh giờ đây không phải là nàng, không phải người con gái anh yêu da diết trong suốt 5 năm qua…

Một cơn đau buốt trên đỉnh đầu lại kéo đến, bất ngờ không báo trước, anh bình tĩnh đón nhận như bao lần nó cũng đã đến mà chẳng có lần nào nói trước với anh..

Sau khi tổ chức đám cưới, anh hay đau đầu như thế.. Cũng chẳng rõ nguyên nhân tại sao, nhưng có lẽ sâu thẳm trong anh hiểu tại sao cái thân anh lại làm khổ anh như thế, chẳng qua là anh muốn làm ngơ, không quan tâm lý do tại sao anh lại hay đau buốt như thế. Mặc kệ cô và mẹ suốt ngày lải nhải bảo anh đi bệnh viện khám đi. Anh thường tự nhủ “ Bệnh từ trong tâm phát ra thì có thuốc nào mới chữa được đây?” và cười xòa “ Có sao đâu, mọi người cứ khéo lo, không phải khám gì hết, khỏi ngay ấy mà.”

Continue Reading

Bảy đô một đêm

Đêm đầu tiên

Anh rút từ trong túi du lịch ra cái màn và hai cái chăn len, một để trải thay chiếu, một để đắp. Thoảng một mùi nắng thoáng trong trụ sở đóng kín.

Vừa loay hoay tìm cách mắc màn anh vừa cố nhớ xem lần cuối cùng anh phải tự chuẩn bị chỗ ngủ cho mình là hôm nào.

Nhưng anh không nhớ.

Còn từ đêm nay, anh sẽ phải tự lo chỗ ngủ, lo cho những giấc ngủ không bình thường của mình. Không bình thường vì…

Anh nhớ mãi hôm ấy, khi người ta đề nghị với anh: ngủ trực tối tại trụ sở với giá bảy đô một đêm.
Trước cái giá ấy mẹ anh bảo: “Mẹ có thể ngủ ở đó cả đời”. Bà đã từng gần trọn đời tần tảo kiếm từng hào nuôi các con.

Còn bố anh thì định nói gì nhưng lại thôi, chừng như không muốn phật lòng mẹ.

Thằng em buông lơ lửng: “Ngủ ở đâu chẳng là ngủ. Một đô em cũng cân”.

Vợ anh là dâu nên chọn sự im lặng. Đêm, anh gặng hỏi mãi, cô mới thì thào: “Em thấy ngài ngại thế nào ấy”.

Đêm tiếp theo

Đêm thì đen mà sao cái nhà riêng tương lai của anh lại hiện ra rõ thế. Nó vừa to vừa đẹp… vừa đầy đủ tiện nghi loại “xịn”.

Anh nhẩm tính xem bao giờ thì cái biệt thự ấy đậu xuống được đến đất.

Năm nay anh hai bẩy, cộng…

Continue Reading

Xuyên đêm

Phan Hồn Nhiên

1.Bìa sách vẽ người đàn ông đứng trước ngã tư vắng lặng trong buổi tối. Một kẻ đang di chuyển từ điểm này đến điểm khác trong cuộc hành trình, hoặc anh ta sắp trở về nơi ẩn náu sau một tác vụ. Vệt đèn hắt đến từ chiếc xe vô hình làm nổi lên vạt áo khoác màu beige thanh lịch và cái cặp da mềm được xách bởi một bàn tay hờ hững.

Tuy nhiên, nửa trên của người đàn ông hoàn toàn chìm trong bóng tối, gợi cảm giác thất lạc và nguy hiểm. Tên tác giả được thiết kế rất nhỏ, như một chi tiết lẫn vào con đường sâu hút. Dù sao thì Vinh vẫn nhận ra đó là một tác giả anh từng đọc đầy hứng thú. Ấn phẩm thuộc loại bìa mềm, dành cho dân du lịch nên giá rẻ. Người thu ngân của ki-ốt sách trong sân bay tò mò quan sát vị khách mặc áo khoác màu beige khi Vinh mở ví. Anh không nhìn bà ta. Chẳng để làm gì với những gương mặt xa lạ mà người ta biết chắc sẽ không bao giờ gặp lại trong đời.

Giọng đọc thông báo các chuyến bay âm oang. Đám đông ồn ào di chuyển trong phòng chờ như hàng triệu phân tử mất định hướng. Hồ như ai nấy đều phát điên bởi nỗi lo sợ sẽ bị vuột mất một thứ gì đó mà chính họ còn chưa biết rõ. Tại sao tất cả đều có một vẻ thảng thốt giống hệt nhau trong những đôi mắt kia? Người ta cần phải làm gì, khi không biết chắc về điều mình cần? Nhưng, không nên nghĩ nhiều về những tình huống không thể tránh khỏi, nhất là khi anh cũng thuộc về đám đông rối loạn.

Continue Reading

Suy ngẫm

September Rain

1 Giờ rưỡi sáng, quá sớm đối với những kẻ lấy đêm làm ngày, ăn chơi khắp mọi nẻo đường cuộc sống. Tôi không phải một trong mấy loại đó, tôi cũng chẳng phải những kẻ trí thức ăn đúng giờ ngủ đúng lúc, tôi không mở miệng ra cho thiên hạ thấy mình là người cao đẳng. Tôi nằm giữa hai loại đó. Tôi là tôi.

Sáng nay, vừa ngủ dậy đã đọc được cái note của đứa em họ viết cho mình, thế là kỷ niệm từ đâu bay về tới tấp, tưởng đã ngủ yên hết cả rồi mà. Tôi ngồi đọc rồi quyết định viết lại một cái để trải lòng cho em nó nghe. Tôi khác người lắm không phải muốn viết lúc nào là viết được, viết là phải có hứng, viết phải đúng giờ đúng lúc, và nhất là viết vào giữa khuya thì mới có tình cảm. Đã tám năm trời cứ tưởng là mình gác bút không viết lách gì nữa, đùng một cái, ngồi một mình uống cà phê giữa trời đông gió lạnh, cảm xúc thế nào mà lại viết nên bài Không Đề đã post cách đây một năm. Thế là từ đó, cái thú văn chương trở lại với tôi.

Tôi lại là tôi của ngày xưa nữa rồi.

Gần 2 giờ sáng, ai cũng ngủ, chỉ có mình tôi thức. Thức chẳng phải để làm gì quan trọng, đơn giản là để kiếm hứng viết lách mà thôi. Không biết có phải bão tuyết mạnh quá mà thổi bay đi hết tất tần tật đi rồi không nữa.

Đêm nay không hứng..nhưng lại nổi chứng văn chương.

Thật khác người, đành chịu.

Continue Reading

Nụ hôn và li dị

L.Palashti

Họ vào quán cà phê, đưa mắt nhìn quanh, rồi người chồng cất tiếng:

– Ở đây không thể nói chuyện được?

Anh ra hiệu cho vợ và họ tiến về phía cửa. Ra đến ngoài đường, người vợ bực bội nói:

– Thế anh tưởng giữa giờ cao điểm này mà ở quán “Kikirich” vẫn còn chỗ trống được à?

Người chồng không đáp. Trong giây lát, họ lưỡng lự đứng trên vỉa hè, sau đó, người vợ lại lên tiếng:

– Thôi chúng ta đến nhà hàng “Zeld” vậy. Có thể ở đó chúng ta sẽ kiếm được một ngăn còn trống.

Nhưng nhà hàng “Zeld” đông nghịt khách. Ngăn nào cũng đã đủ bốn người ngồi, có khi tới sáu người. Chủ nhà hàng dẫn họ tới một ngăn:

– Ở đây mới có ba người, hai anh chị có thể ngồi vào những chỗ còn trống.

Một ông khách ngồi trong đó kiên quyết phản đối:

– Chúng tôi đang chờ mấy người bạn!

Chủ nhà hàng nhã nhặn, nhưng kiên quyết đáp:

Continue Reading