Browsing Tag

cô dâu

Gửi cô dâu của anh

Ngày ta nói yêu nhau, anh đã hỏi: “Lấy anh sẽ vất vả lắm đấy, em có sợ không?” Em nói: “em không sợ nỗi khổ về vật chất, chỉ sợ nỗi khổ về tinh thần”. Anh chỉ cười. Lúc đó anh biết em nói thật lòng, nhưng có lẽ em chưa hiểu hết ý nghĩa câu hỏi của anh. Em vẫn còn là một cô bé ngây thơ.

Giờ đây, ta chỉ còn cách hạnh phúc có mấy ngày nữa. Lúc này, anh lại muốn nhắc lại câu hỏi đó. Thời gian qua, nhiều chuyện đã xảy ra, dù chưa phải là sóng to gió lớn nhưng có thể nói là khó khăn đã bắt đầu xuất hiện, có lẽ cũng đủ để em thấy được sự “vất vả” trong câu hỏi ban đầu của anh và qua đó cũng hiểu hơn về con người anh.

Anh luôn xác định cuộc đời mình sẽ có nhiều khó khăn, vất vả bởi anh vốn xuất thân từ một gia đình nhiều khó khăn, bởi trước mắt anh tương lai còn mờ mịt, còn rất nhiều thứ chưa có, còn rất nhiều việc phải làm, nhưng quan trọng hơn cả là bởi anh luôn có một tinh thần sẵn sàng đón nhận mọi sự vất vả mà như thế thì người bạn đồng hành cùng anh trong suốt quãng đời còn lại cũng khó mà tránh được vất vả.

Đến nay chắc hẳn em đã biết anh là một người không ngại bất kỳ thử thách gì. Không những thế anh thường tỏ ra hờ hững trước nhiều chuyện vui nhưng lại giữ được thái độ lạc quan khi có việc không may xảy đến. Tại sao vậy? Có lẽ anh đã quá quen với vất vả, quá quen với những trở ngại không mong muốn vẫn thường tìm đến, tới mức chẳng có gì phải bất ngờ nữa, và dần học được cách giữ tinh thần lạc quan như là thứ vũ khí quan trọng nhất để vượt qua mọi trở ngại. Mà đôi lúc cuộc đời có chút thuận lợi thì lại phải biết cảnh giác với những mối nguy tiềm ẩn để không gục ngã bất ngờ.

Continue Reading

Ngày ta gặp lại nhau

Sau 5 năm gặp lại anh, nó vẫn mang một nỗi đau không định nghĩa thành lời….

Hà Phương loay hoay tìm sảnh đãi tiệc cưới của Thanh Dung, chẳng hiểu cô bạn lùng đâu ra một nhà hàng lạ hoắc, mà nó thì dốt đường thành phố hết chỗ nói.

Ngoài việc đi làm, đi học, đi dạy, vòng vòng quanh mấy con đường quen thuộc đã học gạo trong đầu, cô chẳng biết đi đâu khác. Phải trừ tiền đi đám nhỏ này mới được. Vừa nghĩ cô vừa thấy tức cười với suy nghĩ của mình.

“Sao mày đến trễ vậy, sắp đến giờ làm lễ rồi!”

“Mày còn nói nữa, tao đang định trong đầu là bớt tiền cưới của mày đây, đường thì xa, còn không đãi ngày Chủ nhật nữa. Tao phải nghỉ nửa buổi để chuẩn bị đấy”

“Thì tại vì tao muốn mời tất cả bạn bè ở thành phố, mà sợ cuối tuần mọi người có việc nên chọn ngày thường ấy mà, hơn nữa chỗ này là chỗ mà anh Tài tìm được, rất hay đấy. Mà hôm nay mày đẹp quá nhé, bộ định lấn cô dâu hả”

Cả hai lại cười, nhưng quả thật Thanh Dung thấy bạn mình rất xinh trong bộ váy quây màu trắng, để lộ bờ vai trắng ngần và đôi chân thon dài. Đây là bộ váy mà cô chủ ý đi chọn cùng Hà Phương để Phương dự đám cưới vì cô chính là người phê phán phong cách ăn mặc cổ hủ của Phương nhất. Hôm nay đúng là người bạn của cô lột xác, bộ váy trắng cộng thêm cái khăn choàng bằng voan, mái tóc dài buông xõa tự nhiên, gương mặt trang điểm nhẹ nhàng, Phương dường như là một nàng công chúa. Thanh Dung tự thấy hài lòng với kế hoạch đang ấp ủ trong đầu mình…

Continue Reading

Em sẽ là cô dâu

Cô dâu

Ước nguyện cao nhất của một người con gái là được mặc áo cưới, lúng liếng sánh đôi cùng chàng trai mình yêu trong ngày trọng đại – ngày cưới – ngày tinh khôi. Thế nên, nếu anh là chú rể, em sẽ là cô dâu, để được bên cạnh anh mãi mãi…

Anh biết không? Trong cuộc sống có những vô vàng nhọc nhằn, chông chênh mà em hằng ngày phải đối mặt, ước gì một ngày dài hơn 24 tiếng để em có thể cầu toàn mọi việc, để anh không phải bí xị, cau mày khi thấy em “chóng mặt, hoa mắt, ù tai”, em ngã bệnh rồi lại nhõng nhẽo và mè nheo với anh, lúc đó anh bảo anh xót lắm, một mình anh gánh chịu thay em là được rồi. Vì những lúc ấy, anh tự tay mình nấu cho em bát cháo, miếng canh, thang thuốc, nên em mong lắm đến một ngày, em được làm cô dâu của riêng anh.

Anh biết không? Em đọc được ở đâu đó câu nói “Đàn ông yêu bằng mắt, đàn bà yêu bằng tai”, đàn ông chỉ thích phụ nữ đẹp và đàn bà thích những lời ong bướm, anh gạt phăng và nói với em rằng “Anh yêu em không phải bằng mắt, cũng chẳng phải bằng tai, mắt và tai đều là những bộ phận không thể thiếu trên con người, mất những thứ ấy, con người có thể không chết, nhưng nếu mất trái tim, thì người ta sẽ chết đấy em ạ, và em có biết…em là trái tim duy nhất khiến anh có thể sống và tồn tại không?”. Em giả vờ giận dỗi “thật không?”, anh im lặng không nói gì, nhưng sâu thẳm trong lòng, em biết mình nên trao cho nhau sự tin tưởng, điều mà một cô dâu tương lai cần phải làm.

Continue Reading