Browsing Tag

xã hội

Hãy giữ chặt lấy những gì mình đang có hôm nay, không phải chỉ bằng tình yêu

Ngày mình quyết định lấy chồng, có người nói với mình: “Nghĩ kỹ chưa? Lấy chồng bằng tuổi sẽ khổ cả đời”. Mình trả lời bằng một tờ giấy đăng ký kết hôn.

Ngày mình quyết định sinh con, cũng có người nói với mình: “Lấy chồng không nên sinh con sớm. Hôn nhân dễ đổ vỡ”. Mình trả lời bằng việc bé con của mình ra đời và hai vợ chồng luôn cùng nuôi dạy con. Mỗi ngày đều ngập tràn niềm vui khi chồng đi làm, mình ở nhà chăm con, nhắn tin khoe: “Hôm nay, bạn Dâu đã đi được 3 bước… Hôm nay, bạn Dâu biết vỗ tay hoan hô… Hôm nay, bạn Dâu ngủ dậy biết vịn cổ thơm thơm vào má mẹ…”. Bạn chồng thường nhắn lại: “Bạn mẹ và bạn con đều giỏi. Thơm hai bạn. :*”.

Mình không tính số thời gian người ta ở bên nhau bao lâu để đo giá trị của một cuộc tình, mình chỉ cần mỗi ngày trôi qua, mình luôn thấy lòng hân hoan, gia đình nhỏ của mình vẫn bình yên như vậy. Còn lại, cuộc tình dài hay ngắn, sâu sắc hay nông nổi, cũng chỉ là sự đánh giá nhất thời trong ánh mắt của người ngoài thôi. Hãy sống bằng tất cả tin yêu – chỉ cần đủ cho một ngày, chỉ cần biết mình đang sống vui hôm nay, còn ngày mai và lời hứa mãi mãi ở bên nhau cũng chẳng còn quan trọng nữa . Bởi chỉ cần mỗi ngày qua đi, qua đi như thế… Há chẳng phải sẽ là mãi mãi sao? Continue Reading

Gái giàu gái nghèo

Trang Hạ

Tôi thường không giấu nổi sự thèm muốn khi ngồi cà phê với những người bạn gái cùng lứa, đến giờ còn chưa lập gia đình. Thường thì các bạn đều là những người thành đạt, có một địa vị nào đó, có một số tài sản trong tay, vẫn còn nguyên quyền tự quyết định đời mình. Tôi hay than rằng, tôi đã mất quá nhiều thời gian với ông xã và những đứa con, ngoảnh đi ngoảnh lại, đã gần bốn mươi, vẫn ăn bữa nay lo bữa mai. Tiền là một chuyện đã đành, nếu bạn có nhắn tin rủ đi xem triển lãm tranh, đi tọa đàm sách văn học, thì tôi cũng phải nhăn nhó mà rằng: “Tớ muốn đi xem lắm, rất muốn đi. Nhưng những đứa con tớ cần có mẹ ở nhà!”. Rõ ràng tài sản tinh thần của mình cũng chả tích lũy gì thêm, chỉ tiêu hao đi mà thôi.

Bạn bè tôi lại thường trầm trồ thèm khát lũ con của tôi, cùng vị trí bà vợ an phận của tôi. Như thể nếu chỉ cần có lũ trẻ này, là bạn bè tôi sẽ trở nên những phụ nữ hạnh phúc nhất trần đời. Có lần một cô bạn học cũ của tôi còn bảo, giá mà cậu cho tớ một đứa con của cậu, tớ nhường cho cậu ghế giám đốc của tớ, thì tuyệt biết bao, cả hai chúng ta đều trở nên giàu có.

Tôi hiểu cái chữ giàu có mà cô bạn tôi nói đến, là sự no đủ trong dạ dầy lẫn sự ấm áp trong tim, sự đủ đầy toàn vẹn trong cuộc sống.

Tôi hỏi, sao cậu không tự đẻ một đứa?

Continue Reading