Browsing Tag

tuổi trẻ

Bạn sẽ làm gì khi đã đi qua hết một đoạn tình?

Trong cuộc đời, nhất định bạn sẽ có một vài cuộc gặp gỡ sai lầm, nhưng có những người ra đi, họ để lại cho người ở lại sự tôn trọng, tiếc nuối, còn có những người, chỉ là cảm giác coi thường, muốn lãng quên. Thế gian, mọi cuộc gặp gỡ đều là thiên duyên, hội ngộ – chia ly đều là điều bình thường. Có phận thì ắt bên nhau, vô phận thì chỉ có thể tự trách mình. Thế nhưng, điều khác biệt duy nhất giữa việc hợp tan trong đời, chỉ nằm ở tấm chân tình của người ở lại và ra đi. Bước đi thế nào để những người không còn yêu nhau vẫn giữ được chữ tình chữ nghĩa, ấy là cái tâm của những người yêu nhau.

Yêu nhau không khó, đến được ắt sẽ đi được, tình yêu vốn không phải là thứ vĩnh cửu, bất biến, nhưng một khi đã cầm lên được tình cảm, tuổi xuân của một người, phải học cách để đặt xuống trong sự đàng hoàng và tử tế. Đó là bản lĩnh của một tình yêu chân chính. Không phải ai cũng biết cách yêu và cách rời bỏ một người để ít gây tổn thương nhất cho người mình từng gắn bó. Tình yêu, điều đến tận cuối cùng không phải chỉ có việc nắm chặt tay nhau bước vào lễ đường thôi đâu, mà còn là việc buông tay nhau trong trọn vẹn ân tình, để người này khi nhắc đến người kia bằng hai tiếng “người cũ” không quá khổ đau, hận thù, để một ngày nhìn thấy nhau trên đường, sẽ không vội vã ngoảnh mặt, quay lưng, bước thật nhanh như hai người dưng lạc lối. Continue Reading

Em hồn nhiên rồi em sẽ bình yên

em-hon-nhien-roi-em-se-binh-yen

Đừng bao giờ hoài phí nước mắt của mình cho những người không xứng đáng. Với họ, đó chỉ là giọt nước vô tri, thậm chí có khi họ còn chẳng dành thời gian để đoái hoài đến nó. Trong lúc em đang vật vã với muôn vàn nỗi đau, thì những kẻ vô tâm vẫn đang vui vẻ với cuộc sống không-có-em mà không có lấy một phút buồn lòng.

Đừng trốn tránh những bàn tay muốn chạm đến cuộc sống của em. Đừng bỏ mặc những quan tâm, và đừng khước từ quyền để mình đi tìm hạnh phúc. Bởi có một ngày khi những yêu thương kia không còn nữa, em lại hoang mang tìm hoài mà không thấy. Bởi có một ngày khi hạnh phúc kia rời bỏ, em lại cô đơn vùng vẫy trong những tiếc nuối không lời.

Yêu một người, không cần lý do để bắt đầu. Chỉ cần trái tim em lên tiếng, thì đừng để tình yêu phải tiếp tục chờ đợi. Ở thời điểm thích hợp, người em cần sẽ đến. Đó có thể là người em không hề nghĩ tới, nhưng đây là câu chuyện của định mệnh, nên đừng đắn đo mãi mà hãy cứ đưa tay, sẽ có người chỉ cho em hạnh phúc. Continue Reading

Ngưỡng đàn bà

nguong-dan-ba

Đời đàn bà sinh ra, dường như gắn liền với những cái ngưỡng.

Lúc còn nhỏ, cha mẹ dặn đi đâu cũng về sớm, con gái phải ở trong nhà, tề gia nội trợ, việc ngoài đường là của đàn ông. Ông bà xưa cũng dặn lại bốn chữ “Khuê môn bất xuất” thì mới được cho là thục nữ. Bởi vậy, đàn bà lúc nhỏ gắn liền với cái ngưỡng cửa nhà, muốn bước qua mà sao gian truân quá.

Lớn lên chút, đời đàn bà gắn với ngưỡng tài năng. Làm gì cũng ít khi được công nhận. Học hành, người ta cũng bảo học làm chi cho cao, đời con gái lấy chồng sinh con là giỏi lắm rồi, học cao quá đàn ông họ sợ, họ không dám đến gần. Mà đúng thật, đàn ông thường sợ đàn bà thông minh, bởi đàn bà thông minh thường ít khi tin vào đàn ông, họ thích tin bản thân mình hơn, vì vậy đàn ông thấy yếu thế trước đàn bà nên sợ. Continue Reading

Còn thời cưỡi ngựa bắn cung…

Có hai loại người, những người làm việc và những người giành được lời khen ngợi. Hãy cố tham gia vào nhóm đầu tiên, ở đó ít cạnh tranh hơn.
(Indira Gandhi)

Có một lần, cô cháu gái 12 tuổi ưa vẽ vời của tôi thổ lộ rằng lớn lên cô muốn làm thợ may.  Khi ấy, tôi đùa “Phải trở thành nhà thiết kế thời trang nổi tiếng chứ. Làm thợ may chán chết!” Nhưng cô bé cương quyết: “Con không muốn nhà thiết kế nổi tiếng. Con muốn là thợ may”. Chị họ tôi ngán ngẩm lắc đầu “Giờ thì nói gì cũng được, chứ mai mốt lớn mà đòi làm thợ may là không được đâu nghe con”.

Nhưng tôi, nhìn đôi mắt trong veo kiên định của cháu và giật mình. Cơ sở nào để người ta xếp loại nghề nghiệp này là tầm thường, còn nghề nghiệp kia là vinh quang? Vì số tiền kiếm được? Vì trình độ học thức mà nó đòi hỏi phải có? Hay vì danh tiếng?

Khi còn trẻ, chúng ta thường gắn ước mơ của mình với hai chữ “nổi tiếng”. Có lẽ Byron nói đúng “Danh tiếng là cơn khát của tuổi trẻ”. Muôn đời. Nhưng, có khi nào cơn khát đó dẫn chúng ta đi lạc đường hay không? Tôi ra về và nghĩ đến ước mơ thợ may của cháu tôi.

Mơ ước làm thợ may không ngăn cản ta học hỏi để may những bộ áo chuẩn mực như các hãng thời trang hạng nhất. Nếu bạn muốn hai thứ: thợ may và danh tiếng, bạn có thể trở thành một thợ may xuất sắc, rồi danh tiếng sẽ đến sau đó.

Nhưng ước mơ của cháu tôi chỉ là thợ may thôi. Mơ ước làm thợ may, không có nghĩa chính xác là chỉ mở một tiệm may nhỏ xíu kề bên khu chợ nhỏ xíu ở một trị trấn nhỏ xíu nào đó. Nhưng nếu đó là tất cả những gì cô bé muốn, cắt và may những bộ áo đẹp cho người khác, thì có gì sai? Nếu đó là những gì bạn muốn, chứ không phải là những gì chán ngắt mà bạn bắt buộc phải làm.

Continue Reading