Browsing Tag

trời

Bất ngờ giữa trời mây

Phạm Minh Nhựt

Đã hơn hai tiếng từ lúc chiếc máy bay bắt đầu cất cánh, nàng vẫn lặng lẽ đọc sách, mặc cho người yêu mình, đang ngồi bên cạnh, liên tục tìm cách bắt chuyện. Sau một hồi thấy nàng không trả lời, anh cũng im, lấy máy mp3 ra nghe nhạc.

Tối qua, hai người cãi nhau vì một chuyện vặt vãnh mà bây giờ họ cũng chẳng thể nhớ ra. Hoặc chỉ mình chàng không thể nhớ, nàng chỉ giả vờ quên. Chàng thường tự hỏi tính cách thật sự của nàng là gì. Đôi lúc nàng tỏ vẻ thấu hiểu sự đời, đưa ra những nhận xét tinh tế khiến người ta phải suy nghĩ, nhìn lại mình. Nhưng nhiều khi nàng lại nói những điều mà chẳng ai hiểu nổi, thậm chí có thể coi là ngu ngốc. Vài lần, nàng còn tỏ ra thật lạnh nhạt, đối xử với anh như người vô hình.

Nàng từng nói mình chỉ muốn trở thành một con ngốc, một con ngốc xinh đẹp trong cái xã hội này. Qủa thật nàng rất đẹp, đẹp hơn cả những món trang sức đắt tiền nàng đeo. Người ta dễ bị nàng quyến rũ ngay lần đầu gặp mặt, họ tìm cách bắt chuyện, tán tỉnh nàng, nào biết nàng nói chuyện với họ nhưng chẳng thèm nghĩ gì về họ. Người ta bảo chỉ có duy nhất một người đàn ông mà nàng thật sự yêu, nhưng kẻ tốt số ấy giờ ở đâu chẳng biết, chỉ biết nàng đã đính hôn với một người mình không yêu, nhưng lại yêu mình, sẵn sàng cho mình mọi thứ, thế chả phải tốt hơn sao? Cần chi phải yêu? Được yêu, với nàng là quá đủ. Nàng thậm chí còn sợ phải yêu ai đó, nếu lỡ người đó chết hay phá sản thì sao? Liệu nàng có đủ dũng khí để bỏ người đó để tới với kẻ khác? Tất nhiên! Nhưng sẽ chẳng dễ dàng gì cả, khi có sự vương vấn từ cả hai phía. Thà chỉ để mình kẻ ngốc kia nhớ là được rồi, nàng chỉ muốn vô tư thôi. Phải, vô tư.

Họ bảo hôn phu nàng đang có người con gái khác, nàng không quan tâm, rốt cuộc thì nàng cũng đâu yêu hắn? Cái lý do vặt vãnh mà hai người cãi nhau hóa ra chỉ là cái máy giặt kêu quá ồn, phải thay cái mới.

Continue Reading

Mưa nơi trời ấy

Hồng Vũ Lan Nhi

Thành phố tôi ở, cả tuần nay chìm trong mưa gió. Màn mưa trắng xoá bao phủ bầu trời, khiến tôi chỉ thích ở nhà nghe nhạc. Những dòng nhạc tình quấn quít vào lời ai hát như đang thủ thỉ cho riêng mình. Tôi đứng ở cửa sổ nhìn ra mưa qua tiếng nhạc vang nhẹ trong phòng. Hình như đó là thói quen cố hữu của tôi, thói quen thích nhìn cảnh vật, cây cối mờ ảo trong lúc mưa, mưa triền miên không dứt.

Tôi nhìn đồng hồ, rồi nhìn mưa. Tôi đã hẹn với Tùng sẽ đến thăm chàng vào trưa nay, khoảng 2 giờ. Còn cả 4 tiếng dồng hồ nữa mới tới giờ hẹn. Hình ảnh Tùng hiện ra, với nét mặt đằm thắm dễ yêu. Chàng không cao lắm như ý tôi thích, mà chỉ là vóc dáng tầm thước, cao hon tôi chút đỉnh, khi tôi mang giày không cao gót lắm. Tôi thấy lạ lùng cho chính mình. Trước đây, tôi vẫn là người đặt tiêu chuẩn phải cao đủ cho tôi đi giày cao gót. Có chiều cao bằng tôi cũng đã bị loại ra khỏi trí óc rồi. Nếu thuộc loại thấp lùn, thì chắc chắn tôi gạch tên ra khỏi sổ đoạn trường ngay.

Thế mà Tùng đã không đáp ứng đúng tiêu chuẩn của tôi, mà sao chàng lại được ngự trị trong trái tim tôi nhỉ. Tiếng điện thoại vang lên phá tan bầu không khí lặng trầm đang bao phủ căn nhà rộng rãi, rộng như sự cô đơn trống vắng của chủ nhân ngôi nhà này vậy. Thật ra, so với loại nhà townhouse, thì căn nhà 3 phòng ngủ trên lầu, và dưới nhà có phòng khách, phòng ăn, phòng gia đình nho nhỏ, nhà bếp … cũng chỉ là bình thường. Nhưng với tôi, chỉ mình tôi đi ra đi vào, chỉ mình tôi lên gác xuống nhà, và cũng chỉ mình tôi ngồi nơi ghế sofa nhìn ra vườn sau với cây cỏ hoa trái, thì ngôi nhà khoảng 1500 sqft hẳn là quá rộng đối với tôi. Nhất là có những bữa tối, chỉ mình tôi ăn, chỉ mình tôi ngồi dưới ngọn đèn mờ như nến, và cũng chỉ một mình tôi nghe những dòng nhạc nhẹ toả vương ra, khiến tôi có cảm tưởng mình là một công chúa già đang sống trong lâu đài cổ, xa cách hẳn dân gian.

Continue Reading