Browsing Tag

trả lời

Anh có yêu em không?

Mình không bao giờ hỏi ai là “Anh có yêu em không?”. Cho dù trong lòng mình một khi đã có mong muốn được hỏi ai câu đó, là mong muốn họ trả lời khẳng định là “Có!” lắm ấy!

Không biết mấy chục năm trước mắt, mình sẽ có lúc nào dại dột buột mồm ra hỏi ai cái câu dại dột này không, chứ trong lịch sử (tình sử) của mình thì là chưa có tiền lệ. Không hiểu vì sao. Nhưng mình đã luôn chỉ nói: “Em yêu anh!”

Mình nghĩ thế là đủ.

Tình yêu bản chất không đòi đền đáp. Nếu đòi phải có đền đáp thì đó là sự ích kỷ hoặc đó là ảo tưởng. Mình đứng trong cuộc sống như một cá thể độc lập, và vì độc lập nên đơn độc, và vì thế, nếu mình là chim có lỡ hát vào khoảng không, thì có đòi phải nghe thấy tiếng vọng không? Nếu là hoa nở thì có đòi cả thế giới nở hoa đáp lại mình không? Nếu mình là một hạt mưa rơi, mình có đòi phải rơi vào nơi mát lành không? Nếu mình không yêu mà thù hận họ, mình cũng sẽ hy vọng họ thù hận mình chứ? Ảo tưởng sự đền đáp của tình yêu chi bằng đi tiếp sống tiếp yêu tiếp, đời thiếu gì đàn ông tốt, hoặc đàn ông chỉ mình là thấy họ tốt?

Mình nhớ ngày nhỏ nghe “Ba mươi phút dân ca và nhạc cổ truyền” trên Đài tiếng nói Việt Nam buổi trưa, hay có bài dân ca vè hay ví gì đó của miền Trung, kể lể công lao khó nhọc của mẹ, từ ngày mang nặng đẻ đau cho tới hồi chăm sóc nuôi lớn con cái. Hồi đó nhỏ lắm mà đã băn khoăn, sao người mẹ trong ca dao lại kể lể công ơn mang nặng đẻ đau với đứa con của mình? Tính sổ kiểu đó hay ho gì? Tính sổ tình yêu chỉ ra được sự thất vọng hay cụ thể hơn là ra được công ơn chứ chẳng ra được tình yêu. Mà tình yêu được tính theo kiểu công nợ, tôi “chi” ra từng này, tôi cần được “lại quả” chừng kia, thì kinh quá!

Continue Reading