Browsing Tag

Nếu không phải tình yêu

Cảnh Vệ | Trang Hạ dịch

Bốn năm trước, em trai tôi bắt đầu đi làm, quen một cô gái Việt Nam tên là Thuý ở cùng công ty. Quen nhau khoảng một năm, lần đầu tiên em trai tôi dẫn bạn gái về nhà. Khi đó không chỉ làm cả nhà tôi chấn động, còn dẫn tới một cuộc cách mạng trong chính gia đình.

Không phải bố mẹ tôi kỳ thị các cô dâu người nước ngoài, nhưng cứ nghe Thuý ấp úng khó nhọc câu chào: “Chào pác, chào rì, nhà ta khoẻ!” chưa kể khi nói chuyện với em trai tôi, cô ấy thường phải dùng động tác tay để diễn tả, nói thật đã đủ để hai bậc phụ huynh khá gia giáo và truyền thống phản đối họ yêu nhau.

Em trai tôi là út, khi nó vào học lớp một thì tôi và em gái sau tôi đã đi làm kiếm tiền rồi. Tuổi chúng tôi và tuổi nó quá cách xa nhau, vì thế em trai tôi từ nhỏ đã được bố mẹ cực kỳ nuông chiều, rất nhiều việc bố mẹ đã làm thay hoặc thu xếp thay cho nó, từ đó tạo nên tính chây ì, ỷ lại, bạc nhược của nó, nó luôn là đứa răm rắp nghe theo bố mẹ.

Lần này, nó cứ đeo đuổi quan hệ đấy, làm chúng tôi giật mình nhận ra, lần đầu tiên trong đời nó đã cả gan trái lời bố mẹ. Về sau này, sau nhiều lần cố gắng dẫn Thuý về nhà chơi hòng lấy lòng bố mẹ nhưng chẳng có kết quả, và bị bố mẹ tôi nghiêm khắc cấm đoán, nó lẳng lặng không nói một lời, chơi trò ì ra ăn vạ để phản kháng gia đình.

Continue Reading

Học cách lắng nghe …

Nửa đêm. Chuông điện thoại reo vang làm người mẹ thức giấc. Như chúng ta biết, ai nghe điện thoại reo lúc nửa đêm cũng bực mình nhìn đồng hồ và lẩm bẩm…

Nhưng buổi đêm đó thì khác, người mẹ ấy cũng khác. Nửa đêm. Những ý nghĩ lo lắng bỗng tràn đầy trong đầu óc của người mẹ.

Và người mẹ nhấc máy “Alô ?”.

Bỗng bà nghĩ đến con gái mình. Bà nắm ống nghe chặt hơn và nhìn về phía người bố, lúc này đã tỉnh dậy xem ai đã gọi điện cho vợ mình.

– Mẹ đấy ạ? – Giọng nói trên điện thoại cất lên, như đang thì thầm, rất khó đoán là người gọi bao nhiêu tuổi, nhưng chắc chắn là cô gái đó đang khóc. Rất rõ.

Giọng thì thầm tiếp tục:

– Mẹ, con biết là muộn rồi. Nhưng đừng nói … đừng nói gì, để con nói đã. Mẹ không cần tra hỏi đâu, đúng con vừa uống rượu. Con mới ra khỏi đường cao tốc và… Có cái gì đó không ổn.

Continue Reading

May mà có em

Trần Quang Thiệu

Hưng đổi sang lane bên trái, định quẹo vào parking, nhưng vừa mới chậm lại thì chiếc xe phía sau đã chồm tới đụng vào xe Hưng. Hưng đạp thắng, chiếc xe chỉ hơi đảo một chút nhưng ngừng lại ngay. Nghe tiếng động Hưng biết là xe chỉ mới bị đụng nhẹ nhưng Hưng thấy thật bực mình. Chỉ còn có vài phút là đến giờ hẹn. Đụng xe chờ cảnh sát làm thủ tục không biết đến bao giờ. Đi interview xin việc mà tới trễ thì có … ăn mày! Không biết thằng khốn nạn nào đụng mình?

Hưng mở cửa xe tiến về chiếc BMW phía sau. Cô gái còn trẻ, mặt trắng xanh, môi mím chặt đang ngồi xững trước tay lái. Hưng gõ nhẹ vào cửa kính:
– Are you OK?
Cô gái mở cửa xe bước ra, và bất thình lình hét vào mặt Hưng:
– You cut in front of me!
Hưng giật mình khoa tay:
– Come on, take it easy! You hit me from behind! It’s your fault!

Hưng vừa bực vừa tức! Mẹ kiếp, đụng vào sau đít xe người ta, không mở mồm xin lỗi thì thôi lại còn mồm loa mép giải, con nhỏ Tàu này đáng ghét thật. Chiếc Bimmer láng cóng của cô gái hình như không việc gì, ngoài một vết trầy nhỏ, riêng cản sau của chiếc Toyota cũ rích bị móp nhẹ. Xe đã móp bên hông, bây giờ móp thêm một tí nữa, ăn thua mẹ gì! Hưng nhún vai:
– It looks as if you and your car are OK. I’m in hurry. Can we forget about what happened, and move on?
Cô gái cúi xuống nhìn vết trầy, nhìn chỗ móp trên xe Hưng như cân nhắc, cuối cùng gật đầu:
– OK! But you’d be careful, and drive like a gentleman!

Continue Reading

Cô gái bán máu

Ngày 24/8/1998, một đám tang vô cùng đặc biệt được tổ chức tại huyện Gia Tường, tỉnh Sơn Đông Trung Quốc. Người chết là một cô gái mới 16 tuổi trên là Thẩm Xuân Linh. Nhưng cô được nhận những nghi lễ long trọng nhất của làng, những người anh trai của cô mặc tấm áo tang chỉ được mặc khi đưa tang cha đẻ. Anh trai cô quỳ rất lâu trước linh cữu em gái, người trong làng ai cũng đeo băng tang.

Không ai biết rằng, cô gái mười sáu tuổi này thực ra không hề có máu mủ ruột thịt gì với những người còn sống, cũng như với dân làng này, thậm chí cô chỉ là một đứa con gái riêng của mẹ kế mà ngay cả tên trong sổ hộ khẩu của làng cũng không có.

Tôi là con ruột của gia đình này

Tháng 6 năm 1994, mẹ của Thái Xuân Linh góa chồng, đem Xuân Linh và đứa em trai từ Long Châu Tập, huyện Phạm Trạch, tỉnh Sơn Đông (TQ) sang huyện Gia Tường với gia đình mới. Bố dượng của Xuân Linh làm nghề thợ mộc, tên là Thẩm Thụ Bình, tính tình hiền lành đôn hậu.

Continue Reading

Xin Đừng Ngủ Mê

Xin Đừng Ngủ Mê – Tần Khánh – Chương Đan
Sẽ yêu em ko xa rời là câu anh thường nói
Mãi bên em mãi vui cười là hạnh phúc trong đời
Hình như anh hình như em đã sống vui trong mùa nắng thu
Hình như em cùng với anh đã nắm tay
Bước vào thiên đường yêu
Mãi yêu anh yêu suốt đời là lời em đã hứa
Mãi bên anh trong tiếng cười là niềm hạnh phúc rồi
Hình như mưa hình như nắng đã ghé thăm thiên đường chúng ta
Hình như em vừa trông thấy anh kéo mây cho mưa về đây

ĐK

Ngày mưa đến ướt đôi vai tan cả giấc mơ đầu
Em ngồi đây âm thầm khóc
Để ánh trăng đi tìm bóng đêm xa cuối trời
Ngày mưa ngâu anh ngủ mê mơ thấy em mỉm cười
Tìm về đây nơi em vẫn đợi bên thềm vắng năm xưa

Cơn mưa tàn ánh trăng bay đi tìm ánh sáng trong đêm
Anh dang tay ôm lấy em vào lòng
Ngồi bên anh em thầm trách ánh trăng
Chẳng bao h tìm thấy bóng đêm
Ngồi bên em anh thầm hứa anh sẽ ko bao giờ ngủ mê