All Posts By

Pierrot Boruneize

Cho em nắm lấy bàn tay anh, khi còn một chút hơi ấm…!

Sẽ lại yêu/The Flower of God/ Pierrot Boruneize.

Những cơn mưa đầu mùa đông bắt đầu trút xuống một cách hối hả mà chẳng thèm báo trước. Cô ngồi cạnh cửa sổ, đôi mắt u buồn nhìn những hạt mưa hắt lên cửa sổ rồi đua nhau chảy xuống khe cửa. Tay cô viền vẽ trên khung cửa, đôi mắt sâu thăm thẳm một nỗi đau bất tận. Đôi môi khẽ cười đau đớn, rồi khóe mắt lại chảy dài những dòng lệ. Cô gục bên cửa sổ..

“Em ghét anh lắm. Rất ghét..”

Dương Tiệp ngồi trong quán cafe gần trung tâm thành phố, tự thưởng cho mình một ly cacao nóng vào buổi sáng lạnh buốt. Mặt trời bị đám mây đen mù xám xịt che khuất, nhường chỗ cho một bầu trời u ám và những cơn mưa trắng xóa cứ rơi mãi rơi mãi không dứt. Bỗng chốc những cơn mưa ấy lại là nguyên nhân làm cô nhớ đến anh một cách da diết.. Để rồi cô lại đứng phắng dậy để lại tiền thanh toán và ly cacao đang uống dở vẫn còn nghi ngút khói..

Dương Tiệp vội vã đến bệnh viện, rồi dừng lại tại phòng dành cho người bị bệnh ung thư máu. Cô tựa bên cửa, chỉ dám mở he hé. Cô thấy bóng dáng anh đang thẫn thờ bên sổ, chiếc áo sơ mi xanh dành cho bệnh nhân. Dây truyền nước vẫn cắm vào tay anh mỗi ngày, mỗi giờ. Nước mắt cô rơi, rồi cô lặng lẽ bật khóc. Tay run run nắm chặt thành nấm đấm.

Continue Reading

Tháng 7, dịu dàng một bản tình ca.

Sẽ lại yêu/The Flower of God/Pierrot Boruneize.

Tháng 7 này, anh sẽ về chứ?

…..

Sẽ về để sưởi ấm con tim lạnh buột của em chứ?

Sẽ về để xoa dịu nỗi đau của em chứ?

Sẽ về để làm tan những nỗi nhớ này chứ?

Em ngồi đong đưa trên xích đu, bàn tay đưa về phía ánh nắng đang chiếu xuống những bông hoa tím nhẹ nhàng và ấm áp.. Mái tóc nâu đỏ dài buông ngang lưng được uốn phía cuối đuôi, em nhắm mắt ngước mặt lên bầu trời trong xanh, thấp thoảng một vài gợn mây trắng.. Mũi hít thật sâu không khí trong lành vào buổi sáng sớm rồi thở ra nhẹ nhàng. Đó là cách em thường làm khi lòng chứa đầy muộn phiền…

“I often close my eyes
And I can see you smile
You reach out for my hand..”

Ngón tay em lướt nhẹ trên những phím đàn, mắt nhắm lại. Đôi bàn tay vẫn lả lướt, bản nhạc Kiss The Rain vang lên… Bản tình ca cho tình yêu đôi ta, vẫn vang lên vào mỗi tháng 7. Khi còn bên nhau, anh đã nói khi nào chúng ta lạc mất nhau thì em hãy đánh bản tình ca này vào mỗi tháng 7. Lúc đó, chúng ta sẽ lại tìm thấy nhau.. Nhưng, chờ mãi, chờ mãi. Chỉ có sự tuyệt vọng chứa chất trong bản nhạc. Bất chợt, tim em nhói lên. Ngón tay bây giờ thôi lả lướt mà nắm chặt lại rồi đập mạnh lên những phím đàn trắng tinh tạo nên những âm thanh chói tai vang khắp căn phòng. Thế rồi, em lại gục trên chiếc dương cầm ấy mà khóc..

Khi màn đêm buông xuống, chỉ còn mỗi mình em trong căn phòng lạnh hiu, em đưa cằm lên khung cửa sổ nhìn ánh trắng tròn trịa đang tỏa sáng một vùng trời nhưng thỉnh thoảng lại ẹ thẹn núp vào những áng mây đang trôi bồng bềnh..Em nghiêng đầu, nhắm mắt để tận hưởng điệu nhạc Kiss The Rain ở tai nghe từ chiếc Ipop. Lòng em lại nặng trĩu bởi những cảm xúc của quá khứ dạt về. Nhưng em đã thôi khóc. Nước mắt của em, theo tháng ngày chờ anh quay về cũng khô dần khô dần..

Continue Reading

Em yêu anh, dù anh là gay hay là gì thì em vẫn yêu anh

Hmm, chưa gì mà đêm đã xuống rồi. Màn đêm dày đặc bao trùm lên khu phố yên tĩnh đang dần chìm vào những giấc ngủ sâu… Đêm lạnh quá, nhất là về khuya lại càng lạnh hơn. Em mặc chiếc áo phông ngắn tay khoác lên mình thêm chiếc áo lạnh da mà anh đã tặng hôm sinh nhật. Nó khá dày và ấm áp lắm, nhưng em vẫn thấy lạnh. Lạnh buốt ở tim, anh ạ..

 Hơn bao giờ hết, em gồng mình chờ đợi anh suốt hai năm trời. Quãng thời gian không phải là dài nhưng cũng không đáng bị phủ nhận là quá ngắn, đối với việc chờ đợi sẽ biết không có kết quả tốt đẹp thì lại càng đáng nói hơn.. Càng về sau, em lại càng nghĩ, cuộc đời em hình như chỉ được biếm họa giống như chuyến tàu đang chờ khách. Nhưng chờ mãi, chờ mãi cũng không ai đến đặt chân lên chuyến tàu của em..Lâu lâu em lại tự thưởng cho mình bằng việc nhấm nháp những ly rượu trong quán bar, ngắm nhìn những cô gái chân dài trắng nõn, đôi khi là thấp thoáng một vài cô gái có thân hình cò hương uốn người trước khách hay làm vẻ mặt e thẹn như những đứa con gái ngoan ngoãn lỡ chân lạc vào những nơi phức tạp như thế này. Cứ như thế, em lại nhìn xuống ly rượu, lắc nhẹ tạo thành sóng ly phản chiếu khuôn mặt hốc hác, xanh xao của em..

Uống rượu đã đời, em chuyển sang dạo phố. Người nồng nặc mùi rượu, đi đứng lựng khựng không vững và hay va vào người khác bỗng chốc thành một điều thú vị. Thú vị một cách khó hiểu…

Continue Reading