All Posts By

pingocb

Nơi mặt trời đến

Phan Hồn Nhiên

“Anh sẽ không nhớ em lâu đâu!” – Khi nói câu cuối cùng, Ninh mỉm cười. Nụ cười tỏa sáng thông minh mà sau ba năm quen nhau, nó vẫn khiến tôi choáng váng say mê pha lẫn căm ghét cay đắng. Tôi đưa cho cô hộp da đựng cây violin quý, nói khẽ: “Không có em, mọi việc với anh sẽ khó khăn”. Ninh khoác dây đeo lên vai, bước vào phòng cách ly sáng trắng, không ngoái đầu nhìn lại.

Tôi rời khu vực ga tiễn, thoát ra khỏi đám đông chia tay đang cười hoặc khóc, thấm đẫm mùi nước hoa. Trời nắng chói chang. Quầng mặt trời lơ lửng như một khinh khí cầu nóng bức, nhẹ nhõm mà nguy hiểm. Một chiếc taxi phóng vụt qua tôi, chẳng buồn dừng lại đón khách. Đột nhiên, tôi phát hiện cuộc đi bộ đưa mình đến một điểm khá xa sân bay trung tâm, trên con đường cao tốc thênh thang, dài bất tận. Tiếng rầm rì mê hoặc của chiếc Boeing 777 xâm chiếm không gian. Tôi ngước lên cao. Sải cánh rộng của sự chuyển động khổng lồ, trong khoảnh khắc, che khuất vầng mặt trời kỳ dị. Chiếc may bay mang Ninh ra đi. Có trạm chờ xe bus. Trừ một cô gái đội mũ ngược ngồi ngay cạnh tấm poster quảng cáo đỏ thắm, trạm xe hoàn toàn vắng vẻ. Cô gái lạ ngủ gật chỉ choàng tỉnh khi xe bus trờ tới, người bán vé đập tay vào cửa tạo nên âm thanh thô bạo. Tôi bước lên xe, đưa mắt nhìn hàng ghế trống trải. Người soát vé đang trao đổi điều gì với cô khách bỗng nói to :

– Nếu không có tiền mua vé, đề nghị cô xuống ở trạm dừng kế tiếp.

– Tôi chỉ để quên tiền thôi. Hãy cho tôi đi nhờ. Xe thừa quá nhiều chỗ! – Giải thích, nhưng giọng cô gái vang lên bướng bỉnh.

– Tôi không thích các lý do ngớ ngẩn – Người soát vé cau có, rồi gào lên nhắc tài xế dừng lại để tống khứ một kẻ đi nhờ vô tích sự.

Continue Reading

Mặt trời trên đồi

Phan Hồn Nhiên

I’ll follow the sun

Thứ bảy. Điện thoại từ văn phòng hỏi tôi đến làm việc đột xuất được không. Tôi nhận lời trong tích tắc. Một ngày đầy ắp công việc đặt vào tôi cảm giác an toàn. Dắt xe ra cổng, trận gió ập đến mang theo hơi ẩm giá buốt của một sáng sớm cuối thu. Khoảng trời mênh mông trên cao chuếnh choáng tựa làn nước biển bất ổn. Cất xe vào nhà, tôi khoác chiếc túi lớn trên vai, ra trạm đón xe bus. Trên xe, tôi là hành khách đầu tiên. Anh soát vé ngồi vắt vẻo trên thanh vịn kim loại, nở nụ cười thân thuộc :

– Hôm nay mà cô vẫn đi làm sao, Thư?

– Cũng như anh thôi. – Tôi đáp thờ ơ.

– Cô có thuộc loại người nghiện công việc không? – Xé đưa tôi chiếc vé, anh ta tiếp tục tò mò – Hôm qua tôi đọc bài báo nói về một số người trẻ làm việc như điên đến nỗi không thể dừng lại. Buồn cười thật…

– Không hẳn thế đâu, vài người trong họ có lý do khác! – Tôi cắt ngang, khó chịu. Phải chăng cả thế giới đang thăm dò vấn đề giấu kín của riêng tôi? Tuy nhiên, trước vẻ mặt người soát vé sững sờ, tôi tự hỏi mình từ lúc nào mình biến thành kẻ thô bạo.

Continue Reading

Bưu thiếp từ Stuttgart

Phan Hồn Nhiên

1. Tháng chín. Thời tiết chuyển sang khó chịu. Những vệt gió từ thung lũng trườn lên dải đường hẹp, đem theo các hạt nước nhỏ li ti bám vào từng phân tử không khí. Trong đêm, mưa rào rất lớn. Âm vang của mưa dội vào cả giấc ngủ sâu. Sự ẩm ướt tràn đến khiến mọi dự định trước chuyến đi đột ngột mất kiểm soát.

Buổi sáng, nắng mặt trời khó nhọc xuyên qua các vệt mây mỏng dán khắp nền trời màu xám sắt. Bảy giờ rồi mà vẫn như tinh mơ. Dũng rời khỏi chăn, nhìn ra khung kính mờ hơi nước. Gió đã lặng. Anh với tay cầm gói thuốc. Cái bật lửa vỏ chạm nổi không thấy đâu. Mất một lúc, anh mới sực nhớ đêm qua cúp điện, Hoan đã chạy xuống tìm chủ nhà trọ xin nến. Có lẽ châm nến xong, cô vứt bỏ cái bật lửa của anh, thói khinh suất chỉ riêng thấy ở Hoan. Dũng mở ngăn kéo, tìm được hộp diêm duy nhất. Những đầu diêm ẩm ướt bở vụn. Mãi mới có một cây diêm lóe sáng. Mùi lưu huỳnh nổi rõ trong căn phòng. Cánh cửa ra ngoài hành lang khép hờ, không khóa. Chẳng rõ Hoan đi đâu. Thường cô thức dậy rất muộn, khi anh đã ngồi vào bàn, mở laptop làm việc được vài tiếng. Dự định ghé thị trấn nhỏ hai ngày, nhưng rồi anh đã ở đây gần một tuần lễ. Thoạt tiên, Hoan căm ghét cái thị trấn trên núi. Sự yên tĩnh của nó làm cô cáu kỉnh bồn chồn đến phát điên. Cô vật nài anh mau chóng bay đến thành phố biển, như anh đã hứa với cô trước chuyến đi. Tuy nhiên, sang ngày thứ ba thì cô lại tỏ ra hài lòng khi được ở lại đây. Dù biết Hoan gần nửa năm, Dũng không sao nắm bắt các ý nghĩ bất thường trong đầu cô gái nhỏ. Hệt như một hạt mầm lạ tình cờ ném xuống, niềm say mê hướng về Hoan lớn lên trong anh, như một cái cây kỳ quái, ngày càng vươn dài các cành nhánh rậm rì, quấn chặt anh vào cô ta…

Continue Reading

Cánh xanh trong suốt

Phan Hồn Nhiên

1. Cánh cửa thang máy vừa đóng kín một lần nữa mở rộng. Bước vào là một cô gái trong chiếc váy dài màu tối thẫm. Nhìn từ phía sau, mái đầu vươn cao đặt trên đôi vai thẳng của cô ta trông tựa bức tượng điêu khắc hoàn chỉnh. Vinh thở nhẹ nhõm. Đứng một mình trong buồng thang máy trắng lóa luôn khiến anh căng thẳng. Cô gái trẻ cũng lên tầng 18. Có một lúc, Vinh thoáng nghĩ cô ta đang quan sát hình ảnh anh phản chiếu trên cánh cửa kim loại. Giọng tiếng Anh thông báo số tầng họ đến âm oang, tô đậm dự cảm lạ lùng. Vinh bước dọc hành lang trải thảm vào khu vực triển lãm. Cô gái đi trước anh một quãng, dải khăn mềm in vệt hoa xanh khoác trên khuỷu tay bay nhẹ, thoáng gợi hình ảnh nào từng in trong ký ức xa xăm. Vinh bước nhanh hơn. Người xa lạ rẽ vào khúc quanh đột ngột, biến mất.

Gian triển lãm hiện ra phía cuối hành lang. Bộ tranh nhóm họa sĩ trẻ nổi tiếng đặt trên giá gỗ, quây từng khu vực riêng biệt. Mỗi bức tranh đắt giá được chiếu sáng bằng ngọn đèn vàng âm. Độ sáng của những ngọn đèn khiến hình thù các nhân vật, phong cảnh trong tranh dường như chìm vào một thế giới yên tĩnh và bí mật, xa cách không khí trưởng giả nơi đây. Hầu hết đám đông có mặt buổi khai mạc thuộc giới sang trọng. Những phụ nữ mảnh khảnh không thể đoán tuổi. Những người đàn ông hờ hững mặc trang phục danh tiếng. Giống như đoàn quân không mệt mỏi, họ dịch chuyển liên tục, xem tranh bằng những con mắt lượng giá lạnh lùng. Cơn thủy triều của vô số giọng nói thì thầm, tiếng cốc thủy tinh chạm nhau, và bản nhạc của Kern từ cây cello vô cảm trong góc đại sảnh từng chặp dâng lên, nhấn chìm mọi thứ vào làn nước dịu dàng đến mức khó chịu.

Continue Reading

Bay về phương Bắc

Phan Hồn Nhiên

Ký ức vẫn lưu giữ trong Dũng dư vị êm đẹp khoảng thời gian hai năm trước, ngày họ mới quen. Các buổi trò chuyện gấp gáp đầy ắp chi tiết hài hước. Hoặc đôi khi, một cuộc hẹn hò đột xuất gây cảm động. Dũng 32 tuổi, chuyên viên thiết kế bộ nhớ flash MCU cho hệ thống điện tử dùng trong xe hơi.

Việc cung cấp những hệ thống giải pháp kỹ thuật đòi hỏi đầu óc sáng suốt, và khả năng lãng quên mau chóng những gì thuộc về ngày hôm qua. Di chuyển và sống qua nhiều nơi chốn, anh học được khả năng phòng vệ, tự ngăn cách trước những kẻ xa lạ làm phiền nhiễu, dễ dàng thích ứng nhiều loại hoàn cảnh. Càng về sau, anh càng vững tin vào một thế giới có thể kiểm soát. Ở một lẽ nào đó, Dũng biết anh an toàn. Hầu hết các điểm mấu chốt trong cuộc sống đời anh dường như đã lập trình sẵn, một cách hoàn hảo.

Anh gặp San trong bữa tiệc buffet xã giao. Ngồi khuất trong góc phòng, gần các nhạc công, cô gái trẻ giữ ly coktail xanh lơ bằng những ngón tay mảnh khảnh hiếm thấy. Cô ta ăn liên tục ba con tôm tẩm bột và những bánh ngọt bé bằng đồng xu. Khi San ngước nhìn, đôi mắt to màu xám tro đang chuyển sang màu sắc kỳ dị của thứ rượu pha. Bằng trực cảm sáng rõ, Dũng biết đây chính là người anh cần. Anh bắt chuyện với cô ta. San miễn cưỡng trả lời, tung ra một nắm thông tin mù mờ.

Continue Reading

Ngón út bàn tay trái

Phan Hồn Nhiên

1. Những cú điện thoại buổi tối gợi cảm giác bất an. Mặc dù là thằng con trai chuyên Hóa, thế nhưng những hồi chuông vang lên trong đêm vẫn khiến tôi lo âu khó hiểu.
Cách đây hai tháng, cũng vào một buổi tối tôi ở nhà một mình như thường lệ. Bố tôi công tác xa. Mẹ thường rời nhà đột ngột cho những ca xét nghiệm ở phòng điều tra hình sự. Bỗng nhiên mưa đá. Các nhà trong phố vội vã kéo sầm cửa sắt. Bọn trẻ con chạy cuống cuồng trên vỉa hè. Cho đến khi tiếng mưa đá lạnh ngắt rào rạo trên mặt đất và mái nhà trở nên quen tai, đột nhiên tiếng chuông điện thoại. Tôi tạm ngưng lại giữa các phương trình hóa hữu cơ, bước đến góc nhà nhấc ống nghe.

Mặc dù tôi “a lô” nhiều lần, đầu dây bên kia vẫn im lặng. Tuy nhiên khi tôi bực bội sắp gác máy, bỗng vang lên giọng nói khẽ khàng: “Xin lỗi vì gọi khuya… Lâm, bạn có thể ra vườn hoa công cộng lúc này được không?” Tôi nín lặng, nhìn bóng mình in lên kính cửa sổ. Một thằng con trai có mái tóc bù xù, mắt cận lồi ra, miệng há hốc kinh ngạc. Vườn hoa công cộng cách nhà tôi không xa, vắng vẻ, ban ngày cũng không ai lai vãng ngoài bọn trẻ con dễ tính. Phải nửa phút trôi qua, câu hỏi bình thường mới trở về với tôi: “Bạn là ai chứ?” Cô gái lặng im. Tuy nhiên trong sự trống trải bên kia đầu dây, tôi nhận ra cô bạn đang khóc. “Thùy Anh….Mình cần nói chuyện với bạn. Chính bạn…”

Continue Reading

Mưa nơi trời ấy

Hồng Vũ Lan Nhi

Thành phố tôi ở, cả tuần nay chìm trong mưa gió. Màn mưa trắng xoá bao phủ bầu trời, khiến tôi chỉ thích ở nhà nghe nhạc. Những dòng nhạc tình quấn quít vào lời ai hát như đang thủ thỉ cho riêng mình. Tôi đứng ở cửa sổ nhìn ra mưa qua tiếng nhạc vang nhẹ trong phòng. Hình như đó là thói quen cố hữu của tôi, thói quen thích nhìn cảnh vật, cây cối mờ ảo trong lúc mưa, mưa triền miên không dứt.

Tôi nhìn đồng hồ, rồi nhìn mưa. Tôi đã hẹn với Tùng sẽ đến thăm chàng vào trưa nay, khoảng 2 giờ. Còn cả 4 tiếng dồng hồ nữa mới tới giờ hẹn. Hình ảnh Tùng hiện ra, với nét mặt đằm thắm dễ yêu. Chàng không cao lắm như ý tôi thích, mà chỉ là vóc dáng tầm thước, cao hon tôi chút đỉnh, khi tôi mang giày không cao gót lắm. Tôi thấy lạ lùng cho chính mình. Trước đây, tôi vẫn là người đặt tiêu chuẩn phải cao đủ cho tôi đi giày cao gót. Có chiều cao bằng tôi cũng đã bị loại ra khỏi trí óc rồi. Nếu thuộc loại thấp lùn, thì chắc chắn tôi gạch tên ra khỏi sổ đoạn trường ngay.

Thế mà Tùng đã không đáp ứng đúng tiêu chuẩn của tôi, mà sao chàng lại được ngự trị trong trái tim tôi nhỉ. Tiếng điện thoại vang lên phá tan bầu không khí lặng trầm đang bao phủ căn nhà rộng rãi, rộng như sự cô đơn trống vắng của chủ nhân ngôi nhà này vậy. Thật ra, so với loại nhà townhouse, thì căn nhà 3 phòng ngủ trên lầu, và dưới nhà có phòng khách, phòng ăn, phòng gia đình nho nhỏ, nhà bếp … cũng chỉ là bình thường. Nhưng với tôi, chỉ mình tôi đi ra đi vào, chỉ mình tôi lên gác xuống nhà, và cũng chỉ mình tôi ngồi nơi ghế sofa nhìn ra vườn sau với cây cỏ hoa trái, thì ngôi nhà khoảng 1500 sqft hẳn là quá rộng đối với tôi. Nhất là có những bữa tối, chỉ mình tôi ăn, chỉ mình tôi ngồi dưới ngọn đèn mờ như nến, và cũng chỉ một mình tôi nghe những dòng nhạc nhẹ toả vương ra, khiến tôi có cảm tưởng mình là một công chúa già đang sống trong lâu đài cổ, xa cách hẳn dân gian.

Continue Reading