All Posts By

mocdieptu

Cuộc đời đó, ngắn hay dài đều là mình tự quyết

Đàn bà sinh ra, chân yếu tay mềm, vốn dĩ là để lùi lại phía sau đàn ông, trông coi góc bếp cửa nhà, nâng niu con trẻ, vuốt ve yêu thương. Đôi bàn tay ấy, đâu phải vung lên để đấu đá quyền lực, sóng gió cuộc đời – phải là đàn ông đương đầu thử sức, giữ vững cho hạnh phúc gia đình chứ. Vậy mà, chân yếu tay mềm giờ đây phải vươn ra ngoài góc bếp, để bảo vệ hạnh phúc cho mình ư? Có xót xa không?

Người ta bảo ghen tuông là thể hiện tình yêu sâu sắc. Chữ ghen cũng có muôn hình vạn trạng, với người khôn ngoan thì cái ghen sẽ làm cho cuôc sống trở nên thi vị hơn, còn người dại dột thì ghen tuông có thể phá vỡ hạnh phúc gia đình, khiến họ mất đi nhiều điều quan trọng. Thật ra, ghen cũng giống như uống thuốc vậy, muốn kiểm soát được nó hiệu quả thì phải biết “đọc kỹ hướng dẫn trước khi sử dụng”, khi đó nó sẽ khiến tình yêu quá bình lặng hay đang nguội lạnh của bạn trở nên nồng ấm, nó đem lại niềm hãnh diện cho bạn khi biết rằng ai đó luôn sợ đánh mất mình. Không yêu thì sẽ chẳng có gì để mà ghen, nhưng không ghen thì cũng chưa chắc đã là không yêu. Quả thật, ghen tuông là một thứ “gia vị” của tình yêu, nêm nhiều thì mặn, không nêm thì nhạt, nhưng làm thế nào để biết mình sẽ nêm cho vừa thứ gia vị “nguy hiểm” dễ khiến con người trở nên mù quáng này? Có nhiều cách để ghen, để mà giữ chân nhau một cách tỉnh táo, dịu êm chứ không phải chỉ có ghen tuông cuồng điên thôi đâu. Nhưng đấy là ghen để nhắc nhở nhau trở về với yêu thương, còn một khi đã “đánh ghen” thì người ta chẳng dễ gì quay lại với nhau được nữa. Vì với phụ nữ, cuộc đời họ là những phù phiếm, một khi họ đã vứt bỏ sự phù phiếm ấy trước đám đông thì họ đã đủ đau và tuyệt vọng rồi. Continue Reading

Chọn bạn mà chơi, chọn người mà tin

Ngạn ngữ Anh có câu: ’ Hãy cho tôi biết bạn của anh là ai, tôi sẽ chỉ cho anh biết, anh là người như thế nào’.
Người Việt thì có rất nhiều câu nói tương tự: ‘Đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy’.

Bí quyết của người thành công, đơn giản chỉ là ‘chọn bạn mà chơi’. Họ chọn chơi với những người giỏi hơn, không phải để lợi dụng, mà là để làm động lực tiến lên. Đúng kiểu đôi bạn cùng tiến.

Trong cuộc sống cũng vậy, tính cách – hành vi có xu hướng lây lan. Thói quen xấu hình thành từ môi trường xấu. Ví dụ như vụ thảm sát ở Bình Phước, chơi với bạn xấu mà không có lập trường, cả tin, cả nể thì vô tình hại bản thân vào kết cục bi thảm nhất.

Cuộc sống này có hai dạng bạn:

– Bạn để gắn bó.
– Bạn để qua đường.

Người để gắn bó, là người để chia sẻ, để lắng nghe, để hiểu và để cảm thông. Không hẳn sẽ vào sinh ra tử, nhưng đồng kham cộng khổ thì họ luôn sẵn sàng. Nghĩa là khi bạn khó khăn, tự khắc họ sẽ chia sẻ. Khi bạn hạnh phúc, họ cũng sẽ chia vui. Họ là người để trao niềm tin và đặt niềm tin vào bạn. Thẳng thắn, chân thành, không xu nịnh. Continue Reading

Hãy giữ chặt lấy những gì mình đang có hôm nay, không phải chỉ bằng tình yêu

Ngày mình quyết định lấy chồng, có người nói với mình: “Nghĩ kỹ chưa? Lấy chồng bằng tuổi sẽ khổ cả đời”. Mình trả lời bằng một tờ giấy đăng ký kết hôn.

Ngày mình quyết định sinh con, cũng có người nói với mình: “Lấy chồng không nên sinh con sớm. Hôn nhân dễ đổ vỡ”. Mình trả lời bằng việc bé con của mình ra đời và hai vợ chồng luôn cùng nuôi dạy con. Mỗi ngày đều ngập tràn niềm vui khi chồng đi làm, mình ở nhà chăm con, nhắn tin khoe: “Hôm nay, bạn Dâu đã đi được 3 bước… Hôm nay, bạn Dâu biết vỗ tay hoan hô… Hôm nay, bạn Dâu ngủ dậy biết vịn cổ thơm thơm vào má mẹ…”. Bạn chồng thường nhắn lại: “Bạn mẹ và bạn con đều giỏi. Thơm hai bạn. :*”.

Mình không tính số thời gian người ta ở bên nhau bao lâu để đo giá trị của một cuộc tình, mình chỉ cần mỗi ngày trôi qua, mình luôn thấy lòng hân hoan, gia đình nhỏ của mình vẫn bình yên như vậy. Còn lại, cuộc tình dài hay ngắn, sâu sắc hay nông nổi, cũng chỉ là sự đánh giá nhất thời trong ánh mắt của người ngoài thôi. Hãy sống bằng tất cả tin yêu – chỉ cần đủ cho một ngày, chỉ cần biết mình đang sống vui hôm nay, còn ngày mai và lời hứa mãi mãi ở bên nhau cũng chẳng còn quan trọng nữa . Bởi chỉ cần mỗi ngày qua đi, qua đi như thế… Há chẳng phải sẽ là mãi mãi sao? Continue Reading