Monthly Archives

September 2014

Ngày hai đứa là vợ chồng

ngay-hai-dua-la-vo-chongChồng gặp vợ lần đầu tiên vào một buổi tối trăng sao sáng vằng vặc. Vợ đang ngồi ăn ngô nướng bên ven đường. Chồng bị mẹ sai đi mua gói muối. Vợ ngồi ăn một mình, cạnh người vứt lỏng chỏng mấy bắp ngô đã qua tay vợ xử lí sạch sẽ chỉ còn lõi.

Chồng đi đến gần đấy, tự dưng bị đẹn ngang một viên đá, xe trật bánh, tay lái loạng quạng rồi thế nào mà đâm luôn vào… mông vợ, lúc ấy vợ đang say sưa gặm ngô. Vợ bị bất ngờ và mất đà, tí nữa thì cắm mặt vào… chậu than hồng đang nướng ngô của bác bán hàng. May mà chồng “anh hùng cứu mỹ nhân”, tức khắc ném xe sang một bên, lao xuống kéo vợ lại. Y hệt phim hành động Hồng Kông nhé!

Kết quả, chồng ăn một trận mắng té tát vì “có mắt như đui” để đâm vào vợ. Vợ bắt chồng đền bù bằng cách trả tiền đống ngô đang nằm yên trong bụng vợ. Chồng bị mùi ngô nướng thơm nức quyến rũ nên ngồi phịch xuống, hớn hở bảo vợ: “Em cứ ăn thêm tẹt ga đi! Ngô ngon quá, anh cũng làm vài bắp! Yên tâm, anh bao hết!”.

Được lời như cởi tấm lòng, vợ với chồng thi nhau xem ai ăn được nhiều. Vợ được ăn đồ chùa nên cũng quên béng luôn cục tức vừa nãy. Nhưng, đến lúc thanh toán thì chồng hãi hùng phát hiện ra trong túi chỉ có đúng 10 nghìn mẹ nhét vào tay lúc sai đi mua muối!!!

Lúc yêu nhau, vợ là vợ hơi “gia trưởng” một tý. Mỗi lần cãi nhau, 10 lần thì 9 lần chồng phải là người đứng ra xin lỗi, dù là xin lỗi cái lỗi… của vợ. Còn một lần, có lẽ vợ thấy mình quá đáng thật nên quay ra ôm sau lưng chồng, tầm một phút chồng chịu không nổi đành quay lại ôm vợ. Đấy, vợ xin lỗi thì đơn giản và nhanh gọn lẹ thế đấy! Continue Reading

Một cái hôn ở Sài Gòn

mot-cai-hon-o-sai-gon

Một lần đi ra đảo xa với người bạn, anh bảo: “Tối nay ra đồi cát không? Coi người ta hôn nhau?”. Nói rồi anh với cả đám con gái cười ngất. Ở hòn đảo ấy, đồi cát là một mũi trắng thẳng băng trên đỉnh đồi cao, cát trắng mướt như da con gái. Đó là chỗ đôi yêu nhau hẹn hò, như tất cả cái tuổi trăng tròn đang trôi trên bầu trời đêm rằm.

Và mỗi lần như thế, lại nghĩ đến những cô gái Sài Gòn, cúi đầu nép vào ngực chàng trai của mình, ngại ngùng quay đi để người xung quanh khỏi thấy mỗi khi muốn ép đôi môi vào cậu trai. Một cái hôn đánh dấu một tình yêu, một sự nồng nàn, chút say sưa, ở cái thành phố đầy lý trí này, thật là khó khăn như phải có công phu kinh nghiệm dữ lắm mới làm nổi.

Ở công viên, cậu trai chỉ biết kê xe máy lên vỉa hè, ngồi với bạn gái, thỉnh thoảng nhìn ra xung quanh thấy thiên hạ… ai cũng đang bận đi đường mới dám hôn thật nhanh một cái. Viễn cảnh yêu đương nhất của thế giới chỉ còn tồn tại bằng cách đi hết một vòng công viên, đếm xem có mấy chục cặp đôi đang kê xe, ngồi ôm cùng hoàn cảnh chật vật giống nhau. Continue Reading

Yêu người xa hay yêu người gần?

yeu-nguoi-xa-hay-yeu-nguoi-gan

Khoảng cách là một vấn đề rất lớn của tình yêu. Có thể các bạn sẽ nói rằng, những người dám yêu xa phải là những người rất dũng cảm, có thể chịu đựng được khoảng cách và sự cô đơn, có thể kiên nhẫn chịu đựng được những thời khắc trống vắng và tủi thân, có thể giận hờn trên điện thoại, làm lành trên facebook, gửi nụ hôn buổi tối qua tin nhắn. Còn tôi thì nói, những người yêu xa là những người rất dũng cảm, bởi có những người yêu ở xa thì tưởng cục vàng, lại gần hóa ra cục vàng vàng.

Trong số chúng ta, chỉ một số ít có đủ tư cách để yêu người ở xa về khoảng cách địa lý hoặc cách biệt về khoảng cách đời sống. Đó là, những người rất tự tại và độc lập, không có nhu cầu quản lý thời gian, bạn bè, ví tiền cũng như quá khứ của người yêu. Đó là, những người có nhu cầu rất ít, đòi hỏi rất ít từ người yêu, lại có năng lực mang cho nhiều hơn. Đó là, những người không ghen tuông nghi ngờ, những người bận rộn vì cuộc sống nhiều thú vui, những người biết nghĩ cho người khác.

Đó cũng là, những người có thể không đòi người khác về làm dâu nhà mình, mà nghĩ nhiều đến việc làm sao tạo ra một cuộc sống hạnh phúc cho người mình yêu. Đó cũng là, những người có đủ tài để dễ dàng thay đổi công việc, có đủ tiền để mua nhà mới ở thành phố mới nơi có người yêu dấu, thì cũng không bị chết đói. Những người suy nghĩ cởi mở, không nghĩ rằng dứt khoát yêu tôi là phải về quê tôi phụng dưỡng bố mẹ tôi. Đó là những người, dám thay đổi cuộc sống của mình để đạt tới một cuộc sống cân bằng mới. Continue Reading

Buông ra thì dễ, người ta cứ đến và đi trong đời nhau

buong-ra-thi-de-nguoi-ta-cu-den-va-di-trong-doi-nhau

Tôi vẫn nghe đời giáo huấn về sự thủy chung và tin tưởng. Có người bước đến bên em, nói rằng yêu em, thế thì đã sao? Có người bước đến bên tôi, nói rằng yêu tôi, thế thì đã sao? Tôi không thử, vì vốn tình yêu không dành cho phép thử. Sự đáng trân trọng của mỗi con người là biết con đường mình đang đi, và biết trái tim đa tình chẳng dễ tìm được bến đỗ. Tự tìm cho mình chút hào nhoáng phút chốc của một kẻ có sức hút để trọn đời nay đây mai đó.

Em ạ, tôi không phải kẻ tham lam dại dột.

Khi một người tiến đến, tôi biết lùi lại, em biết không, vì tôi hiểu tôi cần em hơn một vòng tay thật thoáng qua những lúc này. Khoảng cách, chỉ là cái cớ cho thay đổi. Tôi, không phải vậy.

Tôi vẫn nghe đời huyên thuyên về sự chia ly, cái giá của nhàm chán và giả dối. Đọng lại trong tôi suốt những tháng năm biết yêu thương là tình yêu đong đầy từng giây phút trôi qua. Để còn lại trong mình không phải sự cũ rích mà là vững chắc. Tôi không khám phá một con người mà hiểu về người ấy. Để hiểu em, tôi học dần sự thứ tha và chấp nhận. Sự lắng nghe và cố gắng. Thuyết giáo “Nhàm chán” trong tình yêu không dành cho tôi. Ai có thể hiểu hết một người để tự cho mình quyền chán họ? Continue Reading