Monthly Archives

June 2014

Yêu thì được, nhưng để cưới thì cần một người đàn ông khác.

yeu-thi-duoc-nhung-de-cuoi-thi-can-mot-nguoi-dan-ong-khacTôi có một cô bạn, kể từ lúc cô ấy quay trở lại thời độc thân đến giờ, chúng tôi chỉ gặp nhau đúng hai lần. Lần thứ nhất đáng nhớ ấy, nàng ngồi mơ màng bên cửa sổ một quán cà phê gắn kính shopfront: đẹp, quyến rũ, quyền lực, tự tin – vẻ tự tin của một phụ nữ vừa có sắc, vừa có tiền, vừa khôn ngoan, từng trải, dù lúc ấy nàng mới chưa đầy ba mươi. Câu chuyện của tôi chẳng có gì đáng buồn cười mà nàng cứ tủm tỉm cười một mình, đôi mắt mơ hồ, đôi má ửng hồng rạng rỡ. Tin nhắn của nàng tít tít, và nàng tiếp tục mỉm cười. Thôi rồi, tôi để yên cho nàng ngồi đấy mà yêu, mà mơ mộng với cái khuy áo tuột cúc phô bày vầng trăng đầy đặn. “Cúc áo kìa”, tôi nhắc khẽ rồi tranh thủ hỏi luôn “Gã này thế nào?” – “Kém hai tuổi, mới đầu còn gọi chị xưng em, nếu mình cần tiền, gã có thể vác ngay cho vài chục ngàn đô sau năm phút. Vợ gã sinh năm 85”. Tóm tắt xong, nàng tiếp tục mỉm cười vu vơ với ly nước cacao. Nàng trả lời những ý không ăn nhập gì với hội thoại của tôi. Nàng giống như một kẻ mất trí nhớ tạm thời. Nàng đang phô bày điểm yếu của đàn bà. Nản quá, tôi hô về. Rồi cứ thế về trước, bỏ mặc nàng với những tin nhắn hạnh phúc.

Mãi 5 năm sau, tôi mới thực sự gặp lại nàng, dù thi thoảng có ngoáng ngoàng dăm câu trên điện thoại. Tôi bận không gọi cho nàng. Nàng bận không gọi cho tôi. Nàng mải yêu đương. Nàng mải vui vầy với những bó hoa lan xa xỉ được gửi tặng qua đường chuyển phát nhanh hàng không từ một nước nhiệt đới nào đó của rất nhiều fan khác nhau mà tôi không biết mặt. Tháng đôi lần, vì công việc, nàng mải rong ruổi mãi thành Rome hay xứ hoa anh đào. Nàng bận điều hành chuỗi cửa hàng thời trang boutique không khi nào ngớt khách. Continue Reading

Tôi đã đau vì thấy mình sao nhỏ bé thế

toi-da-dau-vi-thay-minh-sao-nho-be-theThỉnh thoảng, tôi lại chạy xe một mình dạo lòng vòng qua các con phố. Phố vẫn thế… mà người với người đổi khác. Tôi vẫn thường tự cho mình cái quyền được lãng quên nhưng lạ thay, người có thể xóa nhòa nỗi đau mà vết sẹo mãi chẳng chịu phai. Vết thương tuy đã liền da nhưng mỗi khi trái gió trở trời nó lại làm ta nhức nhối và chơi vơi quá.

Tôi bước ra đời mang theo một niềm tin vô cùng trong sáng đối với con người. Nhưng cuộc đời này lại đầy rẫy những phức tạp, hỗn mang. Người với người sống với nhau đâu chỉ để yêu thương? Người ta lợi dụng nhau, người ta hãm hại nhau, người này chà đạp lên nỗi bất hạnh của người kia…

Tôi đã từng đau cái nỗi đau của tình bạn không hiểu nhau. Tôi và bạn đã từng cần nhau biết mấy! Cần nhau để mà dựa vào nhau, sưởi ấm nhau, dắt nhau đi qua những tháng ngày lạnh lẽo nơi đất khách quê người. Tôi khờ khạo và chân thành, bạn khôn khéo và cầu toàn. Bạn có nhiều mối quan hệ, bạn không hiểu lòng tôi, tôi và bạn làm đau nhau, niềm tin cũng theo đó mà trở nên vụn vỡ… Có lẽ chúng tôi đã từng đi lướt qua nhau ra vẻ vô tình, có lẽ đã vài lần chạm mặt mà chẳng ai có thể nhận ra ai nữa. Là bởi phố đông hay bởi tổn thương ngày xưa sâu sắc quá? Continue Reading