Monthly Archives

February 2014

Tình yêu của em là một chiếc nhẫn rộng

tinh-yeu-cua-em-la-mot-chiec-nhan-rong

Cặp nhẫn của chúng mình là một cặp nhẫn rộng, em nhỉ. Khi mua, chúng mình cũng không để ý. Nhưng sau này mới thấy, đó là một cặp nhẫn rộng.

Anh lúc nào cũng đeo nó, chiếc nhẫn trở thành một phần không thể thiếu của anh, nó đã trở thành máu thịt của anh, cũng như tình yêu của em vậy. Nhưng nó là một chiếc nhẫn rộng.

Thật khó khăn biết bao, nó rộng hơn ngón đeo nhẫn của anh, lúc nào nó cũng có thể rơi ra. Lúc đầu anh hơi bực, sao lúc đó mình không cẩn thận hơn nhỉ. Anh làm gì cũng nơm nớp lo sợ, đặc biệt là lúc rửa tay, rửa mặt, đi tắm, lúc nào cũng sợ nó rơi ra, chui xuống cống mất tiêu.

Nó là một chiếc nhẫn rộng, và khó khăn biết bao.

Continue Reading

Hãy cứ yêu chầm chậm thôi…

hay-cu-yeu-cham-cham-thoi

Phải chăng càng lớn người ta càng ít kiên nhẫn để theo đuổi một mối tình nên lúc còn trẻ chúng ta thường vội vàng sống, vội vàng yêu? Càng ngày, chúng ta càng làm mòn đi giá trị của tình yêu bởi những lời yêu hời hợt, bởi những cuộc hẹn hò chóng vánh, bởi những lời hứa mông lung và những cái kết chẳng còn dư vị. Chúng ta yêu như để cho có người yêu, để bằng bạn bằng bè, để đỡ cô đơn, đỡ buồn tủi, đỡ hiu hắt. Chúng ta bước từ tình yêu này đến tình yêu khác một cách nhẹ nhàng, không vướng bận, không ràng buộc nhưng dường như không mặn mà.

Càng chóng vánh, vết thương càng sâu. Càng nhạt nhòa, những mối tình đi qua càng không để lại một điều gì cả.

Hãy cứ yêu chầm chậm thôi…

Nếu tình yêu vừa mang đến cho ta một vết cứa sâu hoắm, hãy cứ từ từ để chữa lành những đau thương ấy, đừng tìm vội một người để lấp đầy chỗ trống, để xoa dịu nỗi đau nhanh chóng bằng cách nhận lời một tình yêu khác. Hãy cứ yêu chầm chậm thôi, dành thời gian suy nghĩ về mối tình đã đi qua, những sai lầm vấp phải, những nuối tiếc cho những ngọt ngào bỗng dưng tan vỡ.

Continue Reading

Phải qua bao nhiêu lời hứa ta mới đủ tin yêu?

phai-qua-bao-nhieu-loi-hua-ta-moi-du-tin-yeuMai Hiền

Có những thứ qua thời gian sẽ chẳng thể nào giữ được dáng vẻ ban đầu của mình, hoặc là dòng đời xô bồ cứ vội vã cuốn đi một điều gì đó nhưng lại để sót lại những giá trị căn nguyên của nó.

Phải chăng guồng quay của cuộc sống quá nhanh, khiến đôi khi ta quên trân trọng những điều nhỏ nhặt nhất, quên trau chuốt từng lời ta nói, cẩn thận từng điều ta làm, và quên đi giá trị đích thực của từng lời ta hứa?

Có bao nhiêu người hứa để rồi quên? Và bao nhiêu sự hứa hẹn được tạo ra nhưng rồi người hứa lại tìm mọi kẽ hở để lách qua?

Lẽ nào “lời hứa không có giá trị mãi mãi- giá trị duy nhất của nó là làm yên lòng người nghe vào lúc được thốt ra”?

Lời hứa- nó luôn có những giá trị rất thiêng liêng của riêng mình, nhưng không phải ai cũng ý thức được điều đó, và càng không phải ai cũng hiểu được rằng mình cần làm gì khi những lời hứa đã được nói ra. Cuộc đời quá vội, bởi thế mà những lời hứa trao nhau cũng trở nên thật vội vã. Có đôi khi suy nghĩ không theo kịp những lời đã nói, để rồi ta không kịp nhận ra mình đã hứa gì. Và lời hứa cứ thế trở thành gánh nặng cho nhau.

Continue Reading