Monthly Archives

September 2013

Sự im lặng ngọt ngào

su-im-lang-ngot-ngaoBuổi chiều ngày 24 tháng 12 năm 2004, Wendy, cô sinh viên năm thứ hai đại học Dược Khoa đang đứng đợi chuyến xe lửa của thành phố NewYork để trở về nhà.

Tất cả các anh chị em của cô đều hẹn là sẽ về nhà đúng 7 giờ để đoàn tụ trong buổi cơm chiều thân mật cùng cha mẹ theo truyền thống của gia đình họ. Bỗng Wendy để ý đến một cặp nam nữ đang đứng cách cô vài bước, họ đang ra dấu bằng tay để giao lưu với nhau.

Wendy hiểu được thuật ngữ ra dấu bằng tay vì trong những năm đầu đại học cô đã tình nguyện làm việc trong trường tiểu học dành cho người khuyết tật nên cô đã học được cách ra dấu tay để trò truyện với những người câm điếc.

Vốn tính chịu khó học hỏi, Wendy đã khá thông thạo thuật ngữ này. Nhìn vào cách ra dấu của hai người khuyết tật ở trạm xe, Wendy đã “nghe lóm” được câu chuyện của hai người.

Thì ra, cô gái câm hỏi thăm đường đến một nơi nào đó, nhưng chàng thanh niên câm thì “trả lời” là anh không biết nơi chốn đó. Wendy rất thông thạo đường xá trong khu vực này nên cô mạnh dạn đứng ra chỉ dẫn cho cô gái.

Dĩ nhiên cả ba đều dùng cách ra dấu bằng tay để “nói” trong câu chuyện của họ.

Continue Reading

Câu chuyện cuộc sống

cau-chuyen-cuoc-songMình vẫn luôn khâm phục những con người, sẵn sàng bán rẻ danh dự, tự trọng, nhân phẩm chỉ vì một ai đó quan trọng với họ. Trong một bộ phim mình không nhớ tên, một người cha giết người vì đứa con của ông ta. Ông luật sư khi bào chữa đã nói rằng: “Người ta có thể thù ghét một người cha có trái tim của kẻ sát nhân, nhưng không thể thù ghét kẻ sát nhân có trái tim của một người cha.”

Mình không muốn cứ sống rồi đến đâu thì đến, đến lúc thì phải lựa chọn. Có thể mình chậm chạp ở giai đoạn này. Nhưng mình tin mình có thể chạy nhanh hơn, dài hơn và chắc chắn hơn, khi mình có một ánh mặt trời để dẫn đường, một thứ mà mình luôn nhìn thấy và tin vào.

Đôi khi, mọi thứ đưa về một mệnh đề đơn giản, với ta, ta đặt bản thân với cái tôi và sự tự tôn hãnh tiến ấy quan trọng hơn, hay những người yêu thương mà ta không thể sống thiếu quan trọng hơn? Cuộc sống cũng không đủ dài để đứng mãi đấy mà đắn đo.

Mình sợ chết. Nhưng mình sợ hơn cả là chết khi đang sống. Mình không muốn trở thành một con người bị gió cuốn đi, không biết mình muốn gì và cần gì, mà cứ sống theo thời thế. Nếu một con người không có một cách sống rõ ràng, một nhân cách để hướng đến, không có một con đường, một niềm tin tuyệt đối vào lựa chọn của bản thân, cuộc sống là vô nghĩa.

Continue Reading

Cô đơn là bởi vì bạn tốt

co-don-la-boi-vi-ban-totLục Kỳ

Tôi có biết một người bạn gái, cô ấy thật sự rất tốt. Từ nhỏ thích đọc sách lại không khiến người nhà phải lo lắng. Sau này khi học đại học, cũng có trải qua vài cuộc tình. Sau khi tốt nghiệp đại học, dựa vào thực lực bản thân để tìm công việc, có thể tự lập nuôi sống bản thân.

Cô bạn gái này bình thường vô cùng ngoan ngoãn, không đi bar, cũng không đi đêm, cùng lắm là đi ăn KFC cùng với bạn bè. Lúc tốt nghiệp cũng có rất nhiều người theo đuổi, cô cũng toàn tâm toàn ý yêu đương, nhưng lần nào cũng bị làm tổn thương. Dần dần, sau này người theo đuổi ngày càng ít đi, cô ấy cũng liền ở nhà, xem tiểu thuyết trên mạng, ngày lại ngày đi qua như thế.

Bạn có thấy quen không? Có cảm giác thấy bóng dáng mình trong cô bạn kia không?

Không sai, có rất nhiều cô gái giống như thế, rõ ràng rất tốt, hiền lành, yêu cầu không cao nhưng từ đầu đến cuối vẫn cô đơn. Cho dù cũng có khi bước ra ngoài, chấp nhận tình yêu của người khác, nhưng lại gặp người không tốt, kết quả lại bị tổn thương.

Sự việc thường thường là như thế, khi chúng ta yêu một người, sẽ bị tổn thương, mà khi không dám đón nhận tình yêu thì lại cô đơn.

Rốt cuộc là vì sao? Chẳng lẽ trên thế giới này không có được một người đàn ông tốt đến với mình sao? Rất nhiều cô gái đều tự hỏi bản thân như thế, họ cũng không từ bỏ hy vọng, vẫn luôn chờ đợi. Khi thời gian trôi qua, thứ mà bản thân mình có được, trừ bỏ những vết thương thì cũng chỉ còn thừa sự cô đơn.

Continue Reading

Cho quá khứ một cơ hội

cho-qua-khu-mot-co-hoi

Làm thế nào để người ta có thể buông tha quá khứ, và thôi tự dằn vặt vì những chuyện đã qua? Làm thế nào để người ta đành chấp nhận cho trái tim một lối thoát, để mở cửa cho quá khứ ra đi?

Ai cũng có những vết thương, và người ta có thể chấp nhận để vượt qua, hay là cứ cố giữ mãi ở trong lòng, có thể lảng tránh để không phải đối diện, hay tập cách bình thản mỗi bước chân.

Em của tôi à, phải đứng lên đi thôi!

Mặc cho quá trình đứng lên khiến em phải chịu đau đớn, mặc cho những tổn thương ở quá khứ lại như cố tình chạm vào vết thương cũ còn lưu dấu lại trong em. Nhưng thà rằng em dành ra đủ dũng khí để đối diện một lần, thì tôi tin, em sẽ làm được thôi.

Đóng cửa quá khứ, cũng giống như việc ôm chặt nỗi đau vào trong lòng, mà không tìm cách chữa trị. Em khước từ những thay đổi, em không muốn thay đổi. Em ôm chặt những chuyện đã rồi trong lòng, để lảng tránh nó, nhưng không cố để vứt bỏ nó. Chừng ấy thời gian cố níu kéo quá khứ như thế, em có thấy mệt mỏi không?

Không buông tha cho quá khứ, chính là việc bỏ rơi bản thân, để chìm trong những bế tắc không lối thoát.

Continue Reading

Tình cũ

tinh-cuHãy suy nghĩ ngược lại là ‘Tất cả chỉ vì người ta đã thay lòng, đã không còn yêu mình nữa” và đó là sự thật không thể chối cãi.

Tôi từng gửi tâm sự của mình để mong nhận được sự chia sẻ và lời khuyên. Hôm nay đây, sau những cơn bão lòng, tôi đã tìm được cho mình một lối thoát. Tôi muốn gửi lên đây để chia sẻ với những bạn cùng cảnh ngộ, hy vọng các bạn cũng sẽ sớm có những quyết định đúng đắn. Tôi cũng từng có một mối tình đẹp từ thời sinh viên kéo dài bốn năm, đây là mối tình đầu và cũng là mối tình duy nhất của tôi. Anh ấy đã rất quan tâm, chiều chuộng tôi. Tôi cứ tưởng anh sẽ không bao giờ hết yêu tôi. Nhưng rồi anh đã yêu người khác.

Dù từ trước đến nay, tôi là người khá mạnh mẽ và bản lĩnh nhưng tôi đã bị sốc, đau khổ tột cùng. Tôi không kiềm chế được cảm xúc của mình, không thể tập trung vào công việc được, cảm giác thật tồi tệ. Tôi trải qua hàng loạt cung bậc cảm xúc và suy sụp nghiêm trọng.

Tôi cùng như các bạn khi rơi vào trường hợp này đều cảm thấy đau khổ và luôn tự hỏi mình: “Tại sao người ấy lại cư xử như vậy? Tại sao họ yêu mà lại làm cho mình đau khổ?”. Và ta luôn tìm đủ lý do để biện hộ cho người ấy. Chính suy nghĩ này đã dằn vặt tâm trí ta và làm ta thấy đau đớn tưởng chừng không thể vượt qua những ngày tháng kinh khủng đó.

Continue Reading

Đó là ngày anh bảo em quên

do-la-ngay-anh-bao-em-quen

Anh Khang

Có một ngày anh và em không đi qua những con đường quen thuộc, không kể cho nhau nghe những vụn vặt thường nhật vui buồn, không còn thấy bóng mình in trong khóe mắt đang khẽ cười mỗi khi ngồi đối diện nhau…

Đó là ngày anh bảo em quên…

Anh bảo em quên rằng những ngày qua chỉ là cách chúng ta tự cưỡng cầu với thứ hạnh phúc không thuộc về hai đứa. Em vốn dĩ còn quá bận lòng với những người không phải anh, dẫu chỉ là những nỗi nhớ thảng hoặc đủ khiến em yên lòng mỗi khi anh không hiện diện bên cạnh. Còn anh, tình yêu có lẽ quá chông chênh bởi “nhớ – quên” ngày cũ như tro tàn bay đầy trên phố giữa tháng Bảy mùa mưa, dẫu chỉ là khoảng khắc rồi cũng theo mưa rơi hẫng mình trở về đất, nhưng đủ làm lòng xốn xang…

Anh bào em quên đi những lời hứa dở dang chưa kịp thành hình vì chúng ta lỗi hẹn với chính mình. Cuộc đời là những lần gặp gỡ giữa ngã ba, và chúng ta có chờ nhau để rẽ cùng một hướng hay mỗi người sẽ đăng trình ở những ngã đường khác xa? Anh không thể trả lời, nên đành giữ lại những lời thương chưa kịp nói – bởi chỉ thêm bận lòng em những ngày về sau thôi. Em cũng không thể trả lời, nên đành yêu anh bằng một thứ tình cảm ngập tràn hoài nghi – luôn dành sẵn những lời để nói lúc chia tay, luôn dành sẵn những vỗ về mỗi đêm “ngủ đi, nước mắt”, luôn dành sẵn những quãng đường lạc bước quay ngoắt chẳng nhận ra nhau…

Continue Reading

Độc thân là mỉm cười với những người đi ngang qua cuộc đời mình

doc-than-la-mim-cuoi-voi-nhung-nguoi-di-ngang-qua-cuoc-doi-minhĐộc thân là mỉm cười với những người đi ngang qua cuộc đời mình, biết ai sẽ thuộc về mình và mình thuộc về đâu. Còn “ế” là chỉ nhìn họ đi qua, từ bỏ cơ hội để yêu thương dù biết rằng mù quáng.

Độc thân là tự tin, còn “ế” là ghen tị xếp chồng nhau và loay hoay không biết hài lòng với cuộc sống.

Cơ hội yêu đương sẽ không chia đều cho cả hai, nếu bạn tự mình đứng vào hàng “ế”. Vì bạn không biết nhìn ra giá trị của chính mình, nên bạn “ế”, sẽ là điều hiển nhiên!

Thế bây giờ, bạn sẽ nhận mình ế, hay mỉm cười và chấp nhận hai chữ “độc thân”? Nếu là độc thân, thì đã “ế” đâu, vội yêu làm gì?

Chầm chậm thôi, để chờ một tình yêu đích thực. Một tình yêu không xáo trộn bởi những nghi hoặc của vội vàng, một tình yêu bình lặng và giản đơn bởi không cần tô vẽ, một tình yêu an yên nhưng đắp đầy hạnh phúc vì bạn tìm được đúng người. Và vì hạnh phúc đến muộn, nên hạnh phúc này sẽ tự biết trưởng thành để giữ lấy nhau.

Continue Reading