Monthly Archives

April 2013

Hạnh phúc là một đôi giầy

hanh-phuc-la-mot-doi-giayHạnh phúc là một đôi giày, thay vì trang hoàng cho nó, hãy kiếm đôi giày đi vừa chân.

Hồi bữa, khi bạn tâm sự chuyện buồn, mình có nói với bạn như vậy. Bạn bảo, thời này, người ta vốn thích đẹp trước khi bền. Mình cười, có lẽ vậy, có lẽ mình đã già, có lẽ mình vốn là người cổ hủ và lạc hậu, hoặc có lẽ, vốn bẩm sinh – mình là người rất ngốc.

Nhưng, đôi khi, mình nghĩ có những điều trong cuộc sống – buộc người ta ngốc đi một chút, sẽ dễ sống hơn. Bạn chồng mình thi thoảng, vẫn hay xoa xoa đầu mình rồi nói: * Ngốc ngốc và đơn giản như bạn vợ cho dễ nuôi *. Mỗi lần vậy, mình lại cù ky bạn chồng. Nhưng, mình vui vui xem đó là một lời khen của chồng. Vì mình biết, có những thứ trong cuộc đời – mình phải tự biết hài lòng, biết vun tròn cho mình, đó đã là hạnh phúc.

Continue Reading

Chỉ có thể đi cùng nhau một đoạn đường

chi-co-the-di-cung-nhau-mot-doan-duongSau cơn mưa vào ngày hôm ấy, người bạn tốt của tôi ngỏ lời từ giã. Tôi kiên quyết đòi đưa bạn ra đến trạm xe. Bạn đã ngăn tôi lại:

– Dù có tiễn đưa người khác đi cả ngàn dặm, nhưng cuối cùng rồi cũng phải cách biệt, chia tay. Dù thế nào đi nữa thì bạn cũng chỉ có thể đưa tôi đi duy chỉ một đoạn đường, thôi thì chỉ đưa tôi đến cửa là ngừng bước nhé!

Tôi đành tôn trọng ý kiến bạn.

Mỗi con người đều chỉ có thể giúp được một giai đoạn trong cuộc sống của người khác. Điều luôn luôn chắc chắn là chỉ có thể đưa người khác đi cùng một đoạn đường!

Bạn thương yêu cha mẹ mình, hy vọng họ sống lâu trăm tuổi. Nhưng trong lúc bạn đang rất hiếu thuận với cha mẹ, thì họ cũng sẽ rời xa trước mặt bạn, bạn cũng chỉ có thể đi cùng cha mẹ mình duy chỉ một đoạn đường mà thôi!

Bạn yêu thương con cái của mình ư? Từng giờ từng khắc bạn mong rằng mình có thể vì chúng mà ngăn gió chắn mưa. Vậy mà tuổi bạn đang lớn lên từng ngày. Rồi cũng có một ngày, trước mặt các con, bạn cũng phải bỏ chúng mà đi. Bạn chỉ có thể cùng đi với con cái chỉ có một đoạn đường!

Continue Reading

Chân lý cuộc đời

chan-ly-cuoc-doi

Giờ đây khi đứng ở chặng cuối của cuộc đời, tôi mới có thời gian để nhìn lại, suy ngẫm và chiêm nghiệm. Tôi thật lòng muốn cảm ơn cuộc sống vì những gì mà cuộc sống đã dạy cho tôi. Tôi mong rằng những điều tôi gửi đến bạn hôm nay có thể nâng bước bạn trong những lúc sống gió cuộc đời: Bạn không thể làm cho ai đó yêu bạn. Nhưng tất cả những gì bạn có thể làm là trở thành một người đáng yêu trong mắt mọi người.

1. Dù bạn có dành bao nhiêu tình yêu thương và sự quan tâm cho những người xung quanh thì vẫn có lúc họ phản bội lại tình cảm của bạn. Nhưng dù sao đi nữa, hãy cứ quan tâm đến họ bằng tấm lòng chân thành nhất.

2. Hãy nhớ rằng phải mất rất nhiều năm mới có thể tạo dựng được niềm tin nhưng chỉ cần một vài giây là bạn có thể đánh mất nó.

3. Điều quan trọng trong cuộc sống này không phải là những gì bạn có, mà chính là bạn đã lưu lại được gì.

4. Đằng sau bất kỳ thử thách nào cũng sẽ là một trải nghiệm quý báu của cuộc sống.

5. Đừng bao giờ so sánh cuộc đời mình với người khác, mà hãy cố gắng từng ngày, từng ngày để có được tất cả những gì bạn mong muốn, bằng chính sức lực và tâm trí của bản thân.

Continue Reading

Nắng Paris

nang-parisParis ngày nắng, tôi đem quá khứ ra phơi, chợt thấy mọi thứ đã bị hoen ố và ngả màu. Sống không phải để nhìn lại quá khứ, mà là sống cho hiện tại, nếu không, ta sẽ làm vụt mất đi biết bao nhiêu điều quí giá…

Linh Vân nhận được vé máy bay của Tuấn từ Bangkok gửi về. Một chuyến bay sang Paris vào tối mai. Vân mỉm cười, nhanh chóng trở về nhà thu dọn hành lí. Hai gò má cô ửng đỏ như bầu trời một chiều hoàng hôn.

Paris

Paris mùa Xuân ngọt như viên kẹo chocolate vị sữa. Lần đầu tiên Vân đứng ngẩn người đến độ người xung quanh cứ nhìn cô chằm chằm khi cô nhìn thấy Paris qua ô cửa kính trong sân bay, mặc dù trước đó cô đã được đến một số đất nước nổi tiếng khác trên thế giới. Paris đem đến cho cô một cái gì đó rất mới, rất dịu dàng, làm cho cô có cảm giác như mình đang đứng trước một rừng hoa oải hương bát ngát, thoải mái hít lấy hít để cái mùi hương dịu nhẹ của nó. Paris làm cô muốn ngồi ngay xuống một băng ghế đá nào đó ven đường, để viết ra một câu chuyện mới. Mà bắt đầu sẽ là: “Je t’aime, Paris…”

Linh Vân ra khỏi sân bay Paris-Le Bourget, một tay kéo va li, một tay đeo túi đen có biểu tượng Channel ánh lên một màu rất sáng dưới ánh nắng, đứng lóng ngóng giữa một rừng người. Đúng lúc đó, có tiếng còi xe vang lên ngay sau lưng cô.

Continue Reading