Monthly Archives

September 2012

Vút bay trong gió

Nó chợt nghe thấy có cái gì đó vừa vút bay trong gió. Khẽ mỉm cười vì nó biết ở một nơi khác cũng có một người đang mỉm cười.

Mưa suốt từ sáng khiến mọi thứ đều ướt nhẹp. Và tâm trạng nó cũng vậy, như một cái bánh mỳ ỉu. Ừ thì chả có chuyện gì ra hồn cả, nhưng cũng chẳng to tát lắm đến mức đáng để than vãn với một ai đó. Nhưng nó cứ buồn. Cái cảm giác này thật tồi tệ.

Rời khỏi lớp học thêm tiếng Anh càng khiến một ngày tồi tệ của nó càng thêm thảm hại. Tại sao nó có thể thốt ra một câu hỏi ngu như thế cơ chứ? Bị cả lớp cười ồ lên, thầy giáo thì… xấu hổ chết đi được, chỉ mong có cái lỗ nào nứt ra để chui vào cho đỡ xấu hổ. Buồn tê tái. Sầu tái tê.

Giờ nó chỉ muốn lang thang đâu đó, bắt một tuyến bus bất kỳ, nhét tai phone rồi thả mình trong playlist yêu thích và cứ thế ngồi cho đến khi nào chán thì thôi, xuống ở bất kỳ một điểm dừng nào mà nó muốn. Nó ghét đi học. Hay là nghỉ học quách đi, học làm gì nhiều. Đi kiếm một việc làm thêm gì đấy rồi tích góp rồi mở một shop cà phê teen. Nó vẫn luôn mơ ước có một cửa hàng như vậy của riêng nó. Nó xác định cả rồi. Nếu không đỗ Đại học thì nó sẽ làm như vậy.

Continue Reading

Nếu anh biết…

Trần Hoàng Ngọc Bích

Khi đôi tay em chạm vào tay anh, em cảm nhận được nhịp đập của trái tim mình.
Khi anh ngồi cạnh em, em đã muốn thời gian ngừng lại để chìm đắm mãi trong khoảnh khắc ấy.
Khi em rơi nước mắt vì sợ hãi, nhưng chỉ cần có anh em sẽ nhanh chóng lấy lại tinh thần và bước tiếp.

Nếu anh biết anh đã trở thành một phần trong trái tim thì liệu rằng điều đó có tốt cho chúng ta?

Xa cách với em không phải là khoảng cách địa lý, mà là tâm hồn ta chưa bao giờ gặp nhau.
Cảm giác miên man bất lực khi chẳng thể nào chạm đến ranh giới của đôi ta.

Nếu anh biết với em được nhìn thấy anh là cả một niềm hạnh phúc thì liệu anh có còn cố đẩy em ra xa không?

Cứ như một trò chơi trốn tìm, khi em nghĩ rằng mình đã tìm ra anh thì anh lại lẩn khuất ở một nơi khác.
Sự hờ hững của anh bỗng dưng hóa thành vết gai nhọn cứa vào tim em.

Continue Reading

Cho em nắm lấy bàn tay anh, khi còn một chút hơi ấm…!

Sẽ lại yêu/The Flower of God/ Pierrot Boruneize.

Những cơn mưa đầu mùa đông bắt đầu trút xuống một cách hối hả mà chẳng thèm báo trước. Cô ngồi cạnh cửa sổ, đôi mắt u buồn nhìn những hạt mưa hắt lên cửa sổ rồi đua nhau chảy xuống khe cửa. Tay cô viền vẽ trên khung cửa, đôi mắt sâu thăm thẳm một nỗi đau bất tận. Đôi môi khẽ cười đau đớn, rồi khóe mắt lại chảy dài những dòng lệ. Cô gục bên cửa sổ..

“Em ghét anh lắm. Rất ghét..”

Dương Tiệp ngồi trong quán cafe gần trung tâm thành phố, tự thưởng cho mình một ly cacao nóng vào buổi sáng lạnh buốt. Mặt trời bị đám mây đen mù xám xịt che khuất, nhường chỗ cho một bầu trời u ám và những cơn mưa trắng xóa cứ rơi mãi rơi mãi không dứt. Bỗng chốc những cơn mưa ấy lại là nguyên nhân làm cô nhớ đến anh một cách da diết.. Để rồi cô lại đứng phắng dậy để lại tiền thanh toán và ly cacao đang uống dở vẫn còn nghi ngút khói..

Dương Tiệp vội vã đến bệnh viện, rồi dừng lại tại phòng dành cho người bị bệnh ung thư máu. Cô tựa bên cửa, chỉ dám mở he hé. Cô thấy bóng dáng anh đang thẫn thờ bên sổ, chiếc áo sơ mi xanh dành cho bệnh nhân. Dây truyền nước vẫn cắm vào tay anh mỗi ngày, mỗi giờ. Nước mắt cô rơi, rồi cô lặng lẽ bật khóc. Tay run run nắm chặt thành nấm đấm.

Continue Reading