Monthly Archives

July 2012

Bức chân dung tình yêu

Thiên Sơn

Giang bị tật nguyền từ lúc mới sinh ra. Không hiểu sao từ khi gần một tuổi chân trái của Giang phát triển chậm dần. Mãi năm bốn tuổi Giang mới biết đứng.

Nhưng không bao giờ Giang đứng được bằng hai chân của mình. Giang tập dùng nạng gỗ chống đi lúc năm tuổi. Cứ đêm đêm, mẹ nằm bên Giang thỉnh thoảng lại đưa tay sờ nắn chân trái của Giang. Mẹ thở dài. Có hôm mẹ khóc. Mẹ thốt lên từng lời nghẹn ngào:

– Tội nghiệp con tôi!

Đến bữa cơm, có miếng gì ngon cả nhà đều nhường cho Giang. Cô sống trong tình yêu thương đặc biệt của gia đình. Nhưng tình thương yêu ấy cũng đã khiến cô có mặc cảm.

Năm tám tuổi, Giang được mẹ đưa đến trường. Mẹ bế Giang bên hông, tay cầm chiếc nạng gỗ. Vào lớp, cô giáo nhìn Giang im lặng, buồn buồn. Lát sau cô mới đưa bàn tay vuốt nhẹ mái tóc đen mượt của Giang. Cô nói:

– Từ nay cô sẽ thay mẹ dạy con ở trường.

Giang hát hay, thường thuộc bài hát trước các bạn. Nhưng khi học múa, chơi trò đuổi bắt thì Giang không tài nào hoà nhập vào với cả lớp. Cô giáo thường để Giang ở cạnh, cùng hát và bắt nhịp cho mọi người. Song nỗi buồn vẫn không thể nào vơi được. Nỗi buồn ngày càng đè nặng lên tâm hồn thơ bé của Giang.

Continue Reading

Tháng 7, dịu dàng một bản tình ca.

Sẽ lại yêu/The Flower of God/Pierrot Boruneize.

Tháng 7 này, anh sẽ về chứ?

…..

Sẽ về để sưởi ấm con tim lạnh buột của em chứ?

Sẽ về để xoa dịu nỗi đau của em chứ?

Sẽ về để làm tan những nỗi nhớ này chứ?

Em ngồi đong đưa trên xích đu, bàn tay đưa về phía ánh nắng đang chiếu xuống những bông hoa tím nhẹ nhàng và ấm áp.. Mái tóc nâu đỏ dài buông ngang lưng được uốn phía cuối đuôi, em nhắm mắt ngước mặt lên bầu trời trong xanh, thấp thoảng một vài gợn mây trắng.. Mũi hít thật sâu không khí trong lành vào buổi sáng sớm rồi thở ra nhẹ nhàng. Đó là cách em thường làm khi lòng chứa đầy muộn phiền…

“I often close my eyes
And I can see you smile
You reach out for my hand..”

Ngón tay em lướt nhẹ trên những phím đàn, mắt nhắm lại. Đôi bàn tay vẫn lả lướt, bản nhạc Kiss The Rain vang lên… Bản tình ca cho tình yêu đôi ta, vẫn vang lên vào mỗi tháng 7. Khi còn bên nhau, anh đã nói khi nào chúng ta lạc mất nhau thì em hãy đánh bản tình ca này vào mỗi tháng 7. Lúc đó, chúng ta sẽ lại tìm thấy nhau.. Nhưng, chờ mãi, chờ mãi. Chỉ có sự tuyệt vọng chứa chất trong bản nhạc. Bất chợt, tim em nhói lên. Ngón tay bây giờ thôi lả lướt mà nắm chặt lại rồi đập mạnh lên những phím đàn trắng tinh tạo nên những âm thanh chói tai vang khắp căn phòng. Thế rồi, em lại gục trên chiếc dương cầm ấy mà khóc..

Khi màn đêm buông xuống, chỉ còn mỗi mình em trong căn phòng lạnh hiu, em đưa cằm lên khung cửa sổ nhìn ánh trắng tròn trịa đang tỏa sáng một vùng trời nhưng thỉnh thoảng lại ẹ thẹn núp vào những áng mây đang trôi bồng bềnh..Em nghiêng đầu, nhắm mắt để tận hưởng điệu nhạc Kiss The Rain ở tai nghe từ chiếc Ipop. Lòng em lại nặng trĩu bởi những cảm xúc của quá khứ dạt về. Nhưng em đã thôi khóc. Nước mắt của em, theo tháng ngày chờ anh quay về cũng khô dần khô dần..

Continue Reading

Em yêu anh, dù anh là gay hay là gì thì em vẫn yêu anh

Hmm, chưa gì mà đêm đã xuống rồi. Màn đêm dày đặc bao trùm lên khu phố yên tĩnh đang dần chìm vào những giấc ngủ sâu… Đêm lạnh quá, nhất là về khuya lại càng lạnh hơn. Em mặc chiếc áo phông ngắn tay khoác lên mình thêm chiếc áo lạnh da mà anh đã tặng hôm sinh nhật. Nó khá dày và ấm áp lắm, nhưng em vẫn thấy lạnh. Lạnh buốt ở tim, anh ạ..

 Hơn bao giờ hết, em gồng mình chờ đợi anh suốt hai năm trời. Quãng thời gian không phải là dài nhưng cũng không đáng bị phủ nhận là quá ngắn, đối với việc chờ đợi sẽ biết không có kết quả tốt đẹp thì lại càng đáng nói hơn.. Càng về sau, em lại càng nghĩ, cuộc đời em hình như chỉ được biếm họa giống như chuyến tàu đang chờ khách. Nhưng chờ mãi, chờ mãi cũng không ai đến đặt chân lên chuyến tàu của em..Lâu lâu em lại tự thưởng cho mình bằng việc nhấm nháp những ly rượu trong quán bar, ngắm nhìn những cô gái chân dài trắng nõn, đôi khi là thấp thoáng một vài cô gái có thân hình cò hương uốn người trước khách hay làm vẻ mặt e thẹn như những đứa con gái ngoan ngoãn lỡ chân lạc vào những nơi phức tạp như thế này. Cứ như thế, em lại nhìn xuống ly rượu, lắc nhẹ tạo thành sóng ly phản chiếu khuôn mặt hốc hác, xanh xao của em..

Uống rượu đã đời, em chuyển sang dạo phố. Người nồng nặc mùi rượu, đi đứng lựng khựng không vững và hay va vào người khác bỗng chốc thành một điều thú vị. Thú vị một cách khó hiểu…

Continue Reading

Lời tỏ tình rất vội vàng

Ngôi nhà đã biến mất. Không còn chút vết tích! Tựa như chưa từng có nó. Nơi đó, bây giờ là một cái dốc tuyệt đẹp thả dài từ cây cầu mới xây. Dọc hai bên đường cờ xí rực đỏ. Một dải băng màu mặt trời mới mọc giăng ngang cầu. Chút nữa đây người ta cắt băng khánh thành, làm lễ thông cầu, nghiệm thu kỹ thuật.

Như một giấc mơ! Mới đó mà cả một vùng đổi khác. Mảnh đất u tịch, cây cối rậm rì bay vụt mất, mang theo ngôi nhà xiêu vẹo. Nơi anh, người tôi yêu sinh ra, lớn lên. Nơi đong đầy kỷ niệm của một thời đấu tranh giữ nước. Thật ra, chỉ có tôi yêu anh. Còn anh có lẽ yêu chị tôi, một cô gái đẹp nhất vùng. Khi đó, tôi chỉ là một con bé mười bảy tuổi đen nhẻm, gầy gò, tóc vừa chấm vai, lưa thưa, vàng hoe vì cháy nắng. Anh hay đến nhà tôi vào những ngày nghỉ. Ngoại tôi không thích bộ đồ lính anh mặc trên người. Nhưng ông hay lầm bầm: ”Quái lạ! Sao cái thằng lính rằn ri nầy nhìn phát ghét vậy mà ăn nói nhỏ nhẹ, lễ độ, ra vẻ đạo đức là sao?”. Tôi cũng nghĩ vậy. Mỗi khi nhìn thấy anh ra vào trong trại lính có những vòng dây kẽm gai rào chằng chịt xung quanh. Chỗ có một cái chòi canh cao lêu nghêu và mấy tên lính bồng súng chỉa về phía những người dân đang cặm cụi trên đồng như có mối thù truyền kiếp. Khi nghe anh bảo mới ra trường, được điều về phục vụ trong bộ chỉ huy và là người tính tọa độ để pháo kích đúng hướng thì tôi thật sự kinh hãi. Tôi nhớ đến cảnh nhà cửa tan hoang, ruộng vườn bị cày xới thành những cái hố đen ngòm. Biết bao người vô tội bị tan ra từng mảnh vụn trên chính ruộng đồng của họ. Tôi căm ghét anh. Nhưng ngày qua ngày, anh đến nhà, kiên nhẫn dạy chị tôi giải toán trong khi chị huyên thiên về những bộ đồ đẹp. Anh giúp chị nhận ra: ”Tốt gỗ hơn tốt nước sơn!”. Anh hay kể cho tôi nghe những gương yêu nước, rồi anh vừa đàn vừa dạy tôi hát những bài rất lạ như “Dậy mà đi”, “Ôi tổ quốc ta đã nghe!” Hát rong trên đồng cỏ”… Lòng tôi như có ai tưới vào một dòng nước mát và hoa thơm cỏ lạ bỗng lên xanh!

Continue Reading