Monthly Archives

June 2012

Anh được mấy điểm em cần rồi anh yêu

“Em tìm một người có nụ cười nheo mắt, làm tim em rộn ràng mỗi khi nhìn, làm môi em mỉm cười mỗi khi nhớ đến.

Em tìm người có đôi mắt… không cần sáng long lanh, không cần to mơ màng, không cần sâu thăm thẳm… Chỉ là đôi mắt nhìn thấu tim em, làm em ấm lòng khi cô đơn nhất, cho em cảm giác em thật đặc biệt trong mắt anh…

Em cần một người có bàn tay to… hơn tay em. Hehe, tay con trai mà bé hơn tay em thì em ứ chịu. Tay không cần mịn màng quá, mắc công em ganh tị. Tay không cần đẹp quá, mắc công em ghét. Mà đừng để móng dài à nhe, mất vệ sinh lắm! Tay cũng không cần lúc nào cũng ấm. Rồi sẽ có lúc tay người đó lạnh và em sẽ tặng anh một đôi găng, hoặc tay em sẽ là găng ủ ấm tay anh…

Em cần một người có đôi vai rộng; để khi chở em, em sẽ tựa cằm vào vai mà líu lo; để khi khóc, em có chỗ mà úp mặt vào. Em cần một đôi vai đừng thô cứng quá, để khi mệt em có thể tựa đầu vào mà ngủ. Nhưng vai cũng đừng mềm quá, hihi, vai mềm xèo thì chắc nhiều mỡ lắm đây!!!

Continue Reading

5 bài học quan trọng của đời người

Bài số 1: Bài học về sự tự giác

Xưa thật là xưa, có một ông Vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một tảng đá lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần đấy và theo dõi.

Lần lượt ông ta thấy, những thương nhân giàu có đi qua, rồi đến những cận thần của ông đi qua, nhưng không ai có ý định xê dịch tảng đá sang bên nhường chỗ cho lối đi cả, họ chỉ lẩm nhẩm đổ lỗi cho nhà Vua vì đã không cho người giữ sạch sẽ con đường.
Một lúc sau, nhà Vua nhìn thấy một người nông dân đi tới với một xe rau cồng kềnh nặng trĩu. Nhìn thấy tảng đá, người nông dân liền ngừng xe và nhảy xuống đất, cố hết sức mình ông ta đã đẩy được tảng đá sang bên kia vệ đường. Vừa làm ông ta vừa lẩm bẩm: “Thật không may nếu có ai đó không thấy mày và vấp phải, chắc là sẽ đau lắm đây”. Xong đâu đấy, người nông dân quay trở lại xe để tiếp tục đi tiếp, thì bỗng nhìn thấy một bao tiền to đùng đặt ngay chỗ mà ông đã di chuyển tảng đá. Đó là một một món quà của Đức Vua cho người nào dịch chuyển được tảng đá.

Câu chuyện của người nông dân này đã giúp chúng ta nhận ra một điều quý giá mà rất nhiều người trong chúng ta không bao giờ nhận thấy: Vật cản đôi khi cũng có thể là một cơ hội tốt.

Continue Reading

Gửi người yêu con tôi

Tôi sẽ yêu thương người yêu thương con tôi. Tôi mong anh thương yêu con tôi và thay tôi chăm sóc con bé, từng ngày và mọi ngày.

Tôi mong anh quan tâm chăm sóc con tôi vì nó có thể giật mình thức giấc trong đêm, rất khó vỗ về giấc ngủ, vì nó sợ tiếng gió luồn qua khe cửa sổ, vì nó nhạy cảm cả với tiếng muỗi vo ve…

Tôi mong anh thông cảm và để một khoảng không riêng tư cho con tôi, một chút thời gian, một chút khoảnh khắc. Con bé cần cảm nhận thế giới theo cách riêng của nó. Con bé cần hít thở mùi đêm của riêng mình.

Tôi mong anh dịu dàng trong lời nói, hành vi, đối với con bé và đối với thế giới xung quanh con bé. Trong thế giới đó, có cả những đứa con, gia đình, bạn bè, người quen và người chưa quen…Đừng để con bé thất vọng và tủi than, nếu nhìn thấy thế giới người vợ khác xa thế giới người yêu.

Tôi mong anh nhẹ nhàng với con tôi, vì sự mảnh mai tinh tế trong tâm hồn và thể xác con bé. Hãy nói cho con tôi biết điều nó chưa đúng, hãy chỉ bảo them cho nó để nó trưởng thành. Mong anh cởi mở chân thành và học cách đọc bằng mắt, nhìn bằng tay, để cảm nhận được sự ưng thuận hoặc phản đối của con bé, đừng để con bé cô đơn và khóc tủi.

Continue Reading

Nếu tình yêu có thể đơn giản như thế

Tôi nhớ về khi còn yêu, những phút làm tôi cảm động nhất, đều có liên quan đến cái nắm tay.

Lần đầu tiên tôi nắm tay bạn trai trong mối tình đầu, tôi xấu hổ đến mức độ cứ cúi gằm xuống, hồi hộp lo lắng nên ra cả mồ hôi tay, dường như lúc đó là tuyên bố: “Chúng ta sẽ cùng bên nhau!”, và trái tim tôi đập vội vàng cuống quýt đến gần tắt cả thở.

Tôi rất thích người bạn trai lúc đó, khi đi đường, bước chân anh ấy rộng hơn vượt lên tôi, thì tay vẫn nhớ đưa về sau, lòng bàn tay hướng lên trên, ngầm nói với tôi rằng em ơi, đưa tay đây cho anh. Cái cảm giác đó êm ái lắm.

Tôi cũng thích lúc đi ăn cùng bạn bè, người yêu tôi lén nắm tay tôi dưới gầm bàn, và cả hai thậm chí không nhìn vào mắt nhau, mà qua hơi ấm lòng bàn tay anh ấy làm tôi hiểu rằng anh đang ở bên tôi.

Khi đi xe máy, anh ấy buông tay trái ra nắm lấy tay trái tôi, lúc lái ô tô, anh sẽ buông tay phải ra nắm lấy tay phải tôi. Tôi thích bàn tay rộng lớn của một người con trai, ngón tay dài, lòng bàn tay chắc chắn, để tôi cảm nhận được sức mạnh của anh, và yên tâm dựa vào trong vòng tay anh.

Continue Reading

Sau cùng, thế nào là đàn ông đích thực ?

Năm 12 tuổi, tôi đi xem bố chơi đá bóng và chứng kiến ông bị ngã toét cả gót chân. Cũng chính tôi thấy bố, sau đó, với cái gót chân rách cả thịt và đầm đìa máu, vẫn loay hoay đến được chỗ đậu xe và tự lái ô tô đến bệnh viện.

Bạn có thể hình dung rồi đó, lúc ấy, đàn ông đích thực trong mắt tôi là người như bố – gai góc, mạnh mẽ và không hề biết khóc.

Bố tôi sinh ra trong một gia đình nghèo đông con, cả đời ông luôn phải tự phấn đấu. Bố không quen bộc lộ tình cảm, lúc nào ông cũng thật cứng rắn. Lần duy nhất tôi thấy ông yếu đuối là khi chị tôi lấy chồng. Ông ôm con gái khiêu vũ trong đám cưới, cố giấu những giọt nước mắt vào trong.

“Khóc là yếu đuối” – bố hay nói với chị em tôi như vậy. Và như để rõ ràng hơn, bố bảo: “Đàn ông đích thực thì không bao giờ khóc”.

Đó là một trong những ấn tượng về khái niệm “đàn ông đích thực” theo chị em tôi lớn lên. Và trong suy nghĩ của bố, tôi tin chắc ông luôn hình dung một ngày nào đó, các con gái của ông sẽ mang về những chàng rể khỏe mạnh như Võ Tòng, đầy sức mạnh và lòng dũng cảm, những chàng rể thậm chí biết tự khâu vết thương của mình do quái thú (nếu có) gây ra.

Continue Reading

Đàn bà đẹp thì luôn có quà

Mỗi giai đoạn cuộc đời người ta thường có một khái niệm về nhan sắc khác nhau. Và vì thế, ngay cả hoa hậu mỗi thế hệ cũng có những nét đẹp khác biệt. Nhưng đối với những đàn ông thì luôn luôn có một hình bóng phụ nữ của riêng mình.Đôi khi người ta thường hay nhìn phụ nữ đẹp như nhìn một tấm ảnh lịch năm mới. Những cô gái trên ảnh lịch lúc nào mắt cũng mở, tròn miệng cười răng đều như hạt na đứng cạnh những cảnh đẹp mượt mà.

Tôi cũng nghĩ đó là những phụ nữ đẹp. Nhưng đó là nét đẹp mặc định của một thời đã qua, khi rất nhiều người tự ước lệ vẻ đẹp của phụ nữ là phải mắt lấp lánh miệng cười duyên và đẹp dịu dàng.Bây giờ, chỉ cần bạn đi thang máy ba chục tầng ở building mỗi ngày, thì cũng đã ngắm đủ miên man chân dài bước nhanh mắt nhìn thẳng, là fashionista với màu áo tiệp màu môi và biết rành mạch từ các thủ thuật trên macbook air cho đến những trào lưu mới nhất của giới trẻ.

Phụ nữ đẹp dạng này sẽ bỏ lại sau lưng các em tóc dài đẹp dịu dàng, nhìn đàn ông nhún nhường mắt chớp chớp. Họ đẹp vì họ năng động, dám quyết mọi chuyện liên quan đến số phận mình. Và họ đẹp vì họ là những cô gái thực sự biết mình muốn gì và tìm cách để thoả mãn những mong muốn ấy.

Tôi có một chị bạn, mới bước qua tuổi 30 một chút nhưng điều hành cùng lúc hai công ty, mỗi ngày nghe khoảng 200 cuộc điện thoại và di chuyển không dưới 50km trên xe hơi. Nhưng chưa bao giờ tôi thấy chị than mệt. Chị thường hẹn tôi ăn sáng và chuyện phiếm trước khi bước vào công việc. Mỗi sáng thấy chị tô một màu son và đổi một món đồ trang sức cho hợp với kiểu tóc và quần áo.

Continue Reading

Này anh đàn ông!

Có những người… một khi lướt qua nhau… sẽ trở thành xa lạ

Người ta nói như vậy vô tình quá, lạnh lùng quá nhưng tôi nghĩ như vậy lại hay vì có những cuộc tình chỉ vì ko dám buông tay mà cả đời ân hận…

Các anh đàn ông này, tôi nói một câu thế này, câu nói “Đừng đánh phụ nữ dù chỉ bằng một cành hoa”, các anh chắc ai cũng nghe, cũng biết, cũng hiểu nhưng xin đừng dừng lại ở hiểu biết thôi mà hãy thực hành luôn các anh nhé!

Tôi biết có những người đàn ông lấy vợ về, khi vui ko sao nhưng khi ức chế, tức giận lại lôi vợ mình ra để trút, các anh cho mình cái quyền chửi bới, la hét và thậm chí là đánh đập.

Sau đó thì “Xin lỗi, lúc đó anh nóng quá chứ anh ko muốn vậy, em tha lỗi cho anh”

Này các anh, tôi nói cho các anh  nghe một câu: “Tôi khinh!”

Tôi biết có những chàng trai rất đẹp mã, rất tử tế, rất thường ra vẻ hiền lành và có học thức nhưng khi bực bội thì gom lại một mớ rùi trút lên đầu người yêu, tiện tay thì bóp cổ, bạt tai.

Sau đó thì “Xin lỗi, lúc đó anh nóng quá chứ anh ko muốn vậy, em tha lỗi cho anh”

Continue Reading

Mệt thì hãy đếm bậc thang nhé

Anh về nhà lúc bóng tối đã vây khắp bốn bề. Thấy anh về, chị hết sức vui mừng, vội vàng bưng trà, rót nước như đón tiếp khách từ phương xa đến, rồi bước ngay vào bếp nấu nướng.

Chị vừa tất bật làm cơm vừa kể lể với chồng những việc xảy ra trong mấy năm qua. Nhưng anh không hề liếc nhìn chị lấy một cái khiến chị ngừng bặt, ngượng ngùng như mình đã làm sai điều gì.

Anh không uống trà do chị bưng lên, không ăn hoa quả chị gọt cho anh. Anh ngồi trên sofa, suy tính làm sao nói cho rõ mọi chuyện. Anh về lần này là để ly hôn với chị.

Anh và chị lớn lên trong cùng một thôn. Khi chạm ngõ, anh không đồng ý vì một bên chân chị có tật. Mẹ anh bảo, nó tốt bụng, chân có hơi tập tễnh nhưng chẳng trở ngại gì đến công việc, vả chăng chỉ có con bé ấy là thích hợp với gia đình mình.

Anh là người hiếu thuận, biết mẹ nói như thế là thực tình nên không có ý kiến gì nữa. Nhưng anh không thích chị, chị biết lòng anh không được thoải mái nên trước mặt anh, chị cũng hơi bị gò bó. Chị một lòng đối xử tốt với anh, dường như chỉ có thế mới bù đắp được cho anh.

Sau khi cưới hai vợ chồng chuyển lên ở phố huyện. Mẹ chị lên thăm con gái, thấy căn phòng hai vợ chồng thuê vừa chật chội vừa cũ kỹ, chẳng khác gì ổ gà bỏ hoang lâu ngày. Anh bảo, không có tiền mua nhà, có ổ gà mà ở đã là tốt lắm rồi.

Continue Reading