Monthly Archives

May 2012

Sinh sau vài phút

Và cho dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ đánh đổi tất cả để Trang luôn được sinh ra sau tôi… vài phút.

Thật đen đủi cho tôi khi có một cô em gái không bao giờ an phận. Nó được sinh ra sau tôi có… vài phút. Vâng, anh em tôi song sinh ạ! Cuộc sống của tôi không lúc nào được yên ổn khi cô em “tiểu yêu” lớn lên cùng nhau. Chẳng lẽ tôi lại phải bắt chước người xưa mà than rằng: “Trời đã sinh ra ta sao còn sinh ra nó?”

Ngày đầu tiên đi học, nó mè nheo với mẹ: “Con muốn sách đẹp, bút đẹp, thước đẹp, anh Nhân không được có gì đẹp hơn con, mẹ nhé!” Đúng là đồ con gái, tôi cóc thèm mấy thứ đấy. Tôi chỉ cần máy bay và súng giả thôi. Nhưng Trang đâu bao giờ chịu nhường tôi. Ngày hôm trước tôi cầm điều khiển ô tô lao vù vù vào mấy cuốn vở và chân con bé khiến nó hét ầm lên:

-Mẹ ơi! Anh Nhân làm bẩn hết sách đẹp của con rồi!

Thì ngày hôm sau, nó đã lựa lúc tôi ăn sáng dí khẩu súng nước vào đầu tôi, tinh quái:

-Đầu hàng đi, nếu anh còn muốn… sống!

Tôi thản nhiên ngồi gặm bánh mì, không thèm coi lời nó ra gì. Kết quả là dứt lời 2s, bánh và quần áo tôi ướt sũng, lại còn bị mẹ mắng vì tội làm đổ nước ra nhà. Tôi phóng ánh mắt căm hận sang cô em gái đang ngồi ăn bánh ngoan ngoãn như một con mèo con bên cạnh, mở miệng định thanh minh thì nó đã kéo áo mẹ: “Anh Nhân còn định đổ lỗi cho con nữa đó mẹ!” Ôi! Tôi điên mất thôi. Nỗi oan này làm sao mà rửa sạch được?!

Continue Reading

Xuyên Thấu

Phương Du

Một cuộc đời vắt cạn của tôi nhiều nước mắt. Tôi có thói quen khi gặp phải điều gì làm mình đau lòng, tôi không thể bộc phát ngay lúc đó, chỉ có thể giấu nó vào lòng, rồi tìm một góc tối trong phòng, ẩn mình nơi đó một hồi lâu như thể chôn vùi thân xác khỏi dòng đời, gọi cho đứa bạn thân nhất của mình, và khóc cho cô ấy nghe. Tôi không tin cậy những người đàn ông, họ đều từng có lần nói với tôi, họ sẽ không bao giờ để tôi khóc, họ không muốn nước mắt tôi rơi. Nhưng cũng chính họ ít nhiều một lần đã từng tổn thương tôi sâu sắc, và những người từng tổn thương tôi, không thể cho tôi cảm giác an toàn.

Đêm khuya lạnh tanh, lạnh không phải vì tiết trời băng giá, nhưng lạnh vì lòng tôi không còn hơi ấm. Là lúc tôi đang cô đơn. Hôm qua anh đến tìm tôi, tôi đón anh trước cửa nhà mình với hơi rượu nồng nặc quen thuộc. Vẫn ánh mắt đó anh nhìn tôi, rồi anh ôm tôi vội vã. Đêm có bao giờ trôi đi thật chậm như thế, khi tóc tôi buông dài rối bời trong vòng tay của anh, nồng nàn ấm áp da thịt, khi hai linh hồn chạm vào nhau nhịp nhàng qua từng hơi thở. Là lúc tôi quên đi cái ngang trái của thế gian, bỏ mặc tất cả để thật sự bên nhau một phút hay một giây. Và rồi những năm tháng sau đó, chúng tôi sẽ giả vờ như chưa từng là gì của nhau. Anh hiểu không? chúng ta sẽ giả vờ.

Đốt một điếu capri, tôi nhắm mắt nghe từng âm thanh của bản tình ca nhạc Trịnh. Trong mơ hồ thấy mình cô đơn ngồi trước biển, lặng nhìn những con sóng lớn đua nhau vỡ mình trên đá.

Continue Reading

Làm dâu

Lần đầu tiên Hoàng đưa bạn gái về nhà giới thiệu với mẹ, chàng đã cẩn thận dặn dò nàng : -“Mẹ anh là một người khá kỹ tính, em nhớ cẩn thận và khéo léo nhé, nếu biết cách làm vừa lòng mẹ, mẹ sẽ quý em lắm đấy!”

Mai gật đầu khe khẽ :- “Em biết rồi, em sẽ cố gắng”.

Đón Hoàng và Mai ở cửa mẹ Hoàng cười nhạt : – Hai đứa về đấy à, vào thay quần áo rồi ra ăn cơm, em nó chuẩn bị sẵn cả rồi đấy

Mai xăng xái đặt túi hoa quả lên bàn rồi xắn tay áo đon đả : – Dạ, để cháu dọn mâm giúp em ạ!

Vừa bước đến cửa bếp, mẹ Hoàng đã nhẹ nhàng :- Còn con gà ở trên thớt đấy chưa chặt đâu, cháu vào chặt bày ra đĩa rồi mọi người cùng ăn.

Mai vâng dạ chạy vào bếp, một con gà luộc sẵn và một chiếc dao đã nằm ở đó tự bao giờ. Mai cầm dao bắt đầu công việc chặt gà của mình, nàng loay hoay mà không biết chặt thế nào cho hợp lý. Cái thớt quá bé và con dao thì quá nhỏ, lại có vẻ cùn. Nàng nhìn quanh, chẳng thấy con dao nào nữa, cũng chẳng thấy một cái thớt nào to hơn. Nàng nghĩ bụng : “hay là mẹ anh muốn thử mình”. Nàng nhắm mắt nhắm mũi cố lấy hết sức giáng một nhát xuống con gà, gà không đứt, nước bắn tung tóe suýt rơi xuống đất. Nàng luýnh quýnh xoay con gà lại giữa thớt giáng thêm một nhát nữa. Lần này thì conn gà đã chia ra làm đôi nhưng có vẻ chẳng đẹp mắt chút nào. Nàng do dự định hỏi con dao sắc hơn cho dễ chặt nhưng lại ngại, nàng vật lộn với con gà gần mười lăm phút. Khi đĩa gà được bày ra,dù cố sắp xếp để che đậy những phần nát nhưng cũng không thể nói đó là một đĩa thịt gà đẹp được. Nàng bối rối đặt đĩa thịt lên mâm trong khi mẹ Hoàng và cô em gái đã ngồi đợi sẵn. Mẹ chàng gắp một miếng thịt gà cho vào bát của mình, bà nhăn mặt, miếng thịt vừa to lại vừa xốc xếch.

Continue Reading

Gánh đàn bà

Dạ Ngân

Khi em mười tám đôi mươi, em có tất cả ưu thế để người khác giới phải nâng niu. Dĩ nhiên là vậy. Tóc em dày, bàn tay khiến cả em cũng phải thán phục bởi sức sống thanh xuân của nó. Dáng em thon, em tự tin với mỗi bước đi của mình khi tóc tràn trên tấm lưng con gái óng ả. Da em tươi, không gì tươi hơn khi mắt mày nổi bật lên như những nét vẽ mịn màng. Hơi thở em thơm, như hoa đồng, như gió nội, từng nhịp thở háo hức không gì ngăn nổi.

Người yêu hết lời khen tóc em đẹp, da em mát, mắt em sáng, môi em hồng. Dĩ nhiên là vậy. Anh ấy hay ôm xiết em để cả hai không còn gang tấc cách trở nào, anh ấy hay níu tay em khi đi qua chỗ khó, điều anh ấy thích nhất là bồng em lên đi một đoạn dài dưới trăng. Những nụ hôn ma mị, sự mê hoặc của thịt da và những khát khao bị giới hạn khiến con người ta quay cuồng dịu ngọt. Nhờ anh ấy mà em biết mình duy nhất đẹp, duy nhất đáng yêu, duy nhất được tôn thờ. Cuộc sống bồng bềnh như trong mơ, như thiên đường, như sách vở.

Đám cưới và trăng mật, không gì xác đáng hơn hai từ trăng mật cho những ngày em anh. Không khi nào anh quên đặt mái đầu em lên cánh tay anh, chị gái đùa sao không thêu hai con bồ câu lên đó để khỏi sắm áo gối, đỡ tốn! Nhìn má cười, nhìn chị gái cười và nhìn bạn bè của chị cùng cười, em biết họ đã qua những ngày nồng nàn như vậy.

Continue Reading

Hãy bước thêm một bước nữa

Nguyên lý này thật đơn giản. Nó ứng dụng hữu hiệu cho mọi lớp người không phân biệt tuổi tác, màu da, chủng tộc hay tôn giáo. Đó là … nếu con phải đi một dặm đường, hãy cố gắng đi hai dặm. Luôn luôn bước thêm một bước nữa.

Cách duy nhất để thành công trong bất cứ một hoàn cảnh nào, một công việc nào … là luôn luôn cố gắng vượt quá chỉ tiêu đòi hỏi nơi mình, luôn luôn dâng hiến nhiều hơn, từ sản phẩm đến dịch vụ, từ công việc đến xử thế, bất cứ trong hoàn cảnh nào. Đây là thói quen số một của mọi người thành công. Cách chắc nhất khiến con người trở thành hèn mọn là chỉ làm đủ việc mà con đã được trả lương để làm.

Đừng nghĩ rằng nếu con cho đi nhiều hơn con nhận là con bị lừa gạt. Giống như một quả lắc, con càng kéo về một phía thật xa, quả lắc sẽ dao động qua chiều đối diện gấp chục lần lực đẩy. Nếu ngày nay, con không nhận được phần mình, để càng lâu, phần của con sẽ sinh sôi nảy nở gấp trăm lần.

Continue Reading

Hãnh diện vì được trai bao

Trang Hạ

1. Tôi có một anh bạn trai, tài giỏi, có khiếu cảm thụ nghệ thuật, có một chức vụ khá cao trong một ngành kỹ thuật. Gọi là bạn, nhưng tuổi cũng khá lớn. Thời gian phần lớn dành cho công việc, nên tiền cũng tất nhiên nhiều.

Anh có vợ gần năm mươi tuổi, ở với con cháu cách anh nhiều nghìn cây số, anh có một cô bạn gái ngoài ba mươi đã có chồng mà anh rất yêu, làm việc gần cao ốc văn phòng của anh, và anh có một cô bồ – tất nhiên mới ngoài đôi mươi và chưa chồng – đang chung sống ngay cùng anh trong nhà. Cô bồ trước đây chính là nhân viên lễ tân của công ty anh, sau một thời gian, khi thành bồ, cô tự thôi việc và về nhà anh ở, tình nguyện cơm nước săn sóc anh bạn tôi. Chừng nửa năm anh cho cô bồ nghỉ phép một vài tuần, là khi vợ anh về nước.

Còn cô bạn gái anh yêu, có thể đi ăn trưa cùng nhau, chat và e-mail chia sẻ, đi quán cà phê, một vài hẹn hò lãng mạn, nhưng hầu như rất ít khi có quan hệ thân mật. Không phải vì anh mà là vì cô ấy. Cô ấy có vẻ như một nàng nhân tình nghiệp dư, hơn là một quý bà ngoại tình lão luyện.

Một ngày, cô bồ của anh gần như phát điên phát rồ và nổi cơn tam bành, rồi khóc như mưa, khi thấy anh bắt đầu tìm mua một căn chung cư mới tặng cho cô bạn gái – người yêu của anh. Cô bồ nói, tại sao em đẹp thế này, em chiều anh như thế, em yêu anh như vậy, suốt hai năm nay em ngoan ngoãn chỉ biết mỗi mình anh, em cũng bỏ việc để tránh người ta thị phị cho anh. Thế mà, em chỉ nhận được tiền lẻ đi chợ hàng tháng, và thỉnh thoảng anh mua cho em cái này cái kia, chả bằng một phần nhỏ mà anh dành cho chị kia!

Continue Reading

Đàn bà trẻ, đàn bà già

Đàn bà trẻ ít khi ở nhà, nếu có cũng ở trong phòng riêng, nằm đọc báo, nghe nhạc, chơi đùa với con hoặc có khi dán mắt vào máy tính. Đàn bà trẻ bận rộn nhiều công việc xã hội, sáng đi làm váy bó, sơ mi trắng sơ mi hồng, thơm nức mùi nước hoa. Đàn bà già ở nhà suốt ngày, bộ đồ bông nhỏ thay qua bộ đồ bông lớn, miệng túi áo có cái kim băng bự, mỗi lần thay đồ lại lôi cái bịch ni lông đựng mấy thứ trong túi áo bộ này bỏ qua túi áo bộ kia, rồi cài kim băng cẩn thận. Đàn bà già có mùi đồ ăn, mùi bếp, mùi mồ hôi.

Thích nói chuyện nên đàn bà già mong con đi làm về để kể chuyện bữa nay bà Sáu nhà bên kia phải đi cấp cứu, ông Tám dưới xóm sắp cưới vợ cho con trai, còn má sao hổm rày cái lưng đau ngâm ngẩm. Con trai năm bảy bữa mới về nhà đúng giờ cơm một lần, nói, má sao nghe toàn chuyện nhà người ta không hà, kệ người ta chớ.

Đàn bà trẻ hay tuyên bố. Hôm rồi tuyên bố một câu không biết có làm thiệt hay không: “Lần sau mà vầy nữa (nhậu, về khuya) thì đi luôn đi. Nhà này không ai thức mở cửa. Tôi mệt mỏi lắm rồi”. Tối đến, đàn bà già chờ cả nhà tắt đèn hết rồi mới lọ mọ xuống tầng trệt, mở hé cửa ngồi chờ con trong bóng tối. Sáng ra, thấy chồng ngủ vật vạ trên ghế salon, đàn bà trẻ buông một câu: “Má ngồi chờ vậy, trộm nó vô nhà hay có chuyện gì xảy ra ai chịu? Thời buổi giờ lưu manh kẻ cướp nó chỉ chờ mình hở ra là cướp của giết người…”. Đàn ông vùng dậy: “Cô câm đi. Cô trù ẻo cho má tôi bị ăn cướp chém hả?”. “Tôi nói vậy đó, ai đi về khuya tự biết…”. Đàn bà già vội tới trước mặt con trai: “Thôi con, má nghe má biết. Má thức cũng mệt, con ráng về sớm…”.

Continue Reading

Day dứt

Ploy

Ngọc đi một vòng kiểm tra hành khách, rồi trở lại buồng trữ vật dụng phục vụ trong chuyến bay. Cô đứng tư lự bên bàn nước, rồi nhìn đồng hồ. Còn hơn một tiếng nữa là giao thừa. Cô pha cho mình tách cà phê, cười thầm với ý nghĩ ” Thành truyền thống rồi đây, bốn năm liền uống cà phê đón năm mới trên không!”

Tuân lặng lẽ nhìn Ngọc nhấp môi dần hết món nước nâu sánh và đắng nghét. Nhìn đôi mắt cô man mác, anh tự dưng rất cảm ơn cốc cà phê máy bay dở tệ ấy. Ít nhất, nó sưởi ấm cho cô trong thoáng chốc, cứu vãn phần nào cái lạnh do anh phủ chụp lên cô suốt bao năm qua. Anh đưa tay vuốt nhẹ bầu má cô, vội vã rụt tay lại khi thấy cô khẽ rùng mình vì lạnh.

Ngọc trở lại khoang hành khách, ngồi vào ghế tiếp viên, nhìn mọi người – ngủ, đọc sách, nghe nhạc, đếm kim đồng hồ nhích chờ giao thừa. Đêm chuyển giao năm cũ – năm mới mà máy bay chật cứng, vé lại không hề khuyến mãi. Quan sát những mặt người, cô cố vẽ ra cái cớ mà họ chọn đón giao thừa giữa những đám mây, lòng tự nhiên chùng xuống – “Mong không có ai có lí do như mình” – Cô lặng lẽ thở dài.

Tuân quỳ xuống trước Ngọc, nắm bàn tay cô đang úp ngay ngắn trên đùi. Siết tay cô, anh cắn chặt môi, gồng căng thân người, mong có thể tạo ra một tia ấm truyền sang. Bỗng thấy cóng, Ngọc co nắm tay lại. Tuân hấp tấp buông tay cô ra. Anh cười khẩy mỉa mai mình – ” Ma thì làm sao mà ấm!”

Continue Reading