Monthly Archives

April 2012

Nếu như em có người yêu

Mai Mai

Nếu như em có người yêu, em muốn ít nhất một lần được cùng anh ngắm mặt trời mọc lúc bình minh để chúng ta thấy rằng mình cùng nhìn về một hướng và nơi đó là ngày mới, là tương lai tươi sáng của mình phải không anh, tiếc là…

Nếu như em có người yêu, em sẽ dỗi một chút và nói với anh là: “anh cứ xem em như em bé hoài à” khi anh nhắn tin hay gọi điện nói với em rằng: “Em ăn sáng chưa, hãy ngoan nghe lời anh ăn uống đầy đủ vào nhé”. Anh biết không em nói vậy nhưng em vui lắm đó, tiếc là…

Nếu như em có người yêu, em muốn đang lúc em đang bận bịu (hoặc giả bộ bận bịu…) nhưng lại nhận được tin nhắn hay điện thoại của anh mà không thể trả lời để được anh giận dỗi và trách em sao không trả lời anh. Em làm như vậy là vì em muốn có cảm giác được anh quan tâm và lo lắng cho em, không biết có đúng vậy không anh nhỉ, tiếc là…

Nếu như em có người yêu, em sẽ cùng anh dạo bước trên bờ cát mịn màng, nghe tiếng sóng thì thầm những lời yêu thương cùng bờ cát của biển quê em giống như những lời thương yêu ta dành cho nhau. Khi đó, anh nhớ là hãy nắm tay em thật chặt anh nhé bởi em sợ sóng gió vô tình khiến ta lạc mất nhau, tiếc là…

Continue Reading

Cô gái với bình xăng đầy

Ví như sáng nay, thứ hai đầu tuần, tôi chạy xe đi làm. Kim xăng chạm dưới vạch đỏ, hôm qua chồng tôi đã đi cạn bình xăng mà không đổ lại. Thế là nỗi buồn chụp gọn lấy tôi. Tôi cũng không hiểu vì sao một chiếc xe sắp hết xăng lại làm tôi buồn đến thế, có thể vì nó làm tôi bất an, làm tôi có cảm giác chùn bước trên phố, làm tôi sợ đèn đỏ (xe dừng lại và có thể chết máy vì hết xăng). Làm tôi phải rón rén chọn những con đường có cây xăng gần nhất. Tôi không còn là mình, lúng túng và ngại ngùng, tôi không còn lượn lờ bạt mạng… vì có thể xe sẽ hết xăng bất ngờ ngay khi tôi đang cố vượt một chiếc xe bồn.

Vì thế tôi luôn đổ xăng xe khi chưa chạm vạch đỏ. Nếu mượn xe ai đó, tôi cũng luôn tránh để kim xăng chạy về zero. Chồng tôi thường cười lớn khi tôi hối anh đổ xăng, anh hay nói ” Khi kim chạy về vạch đỏ em có thể chạy 30km nữa mà!” Anh luôn hồ hởi vô lo khi chạy trên chiếc xe đã hỏng đồng hồ đo xăng, tôi ghen tị với điều đó… tôi không thể làm như anh. 30km đó không làm tôi yên lòng.

Cuộc sống tự lập từ sớm dạy tôi luôn phải có phương án dự phòng, vì có thể lúc mình cần nhất lại là lúc không có ai ở bên. Có lẽ nếu một ngày nào đó, tôi không còn buồn khi ngồi trên những chiếc xe máy sắp hết xăng, thì đó là ngày tôi thực sự có một ai đó chăm sóc cho mình, chọn mua cho tôi một chiếc chăn ấm mà nhẹ hoặc đơn giản là cứ chiều chủ nhật có ai đó sẽ mang xe tôi đi rửa và đổ đầy một bình xăng, để suốt một tuần kế tiếp, tôi không bị nỗi buồn kéo lại từ phía sau.

Continue Reading

Đàn bà 30

Những năm tháng phải lòng, yêu đương, cuồng nhiệt đã trôi qua sau lưng lúc nào không nhận ra Đàn bà ba mươi có hai cuộc sống Một là gia đình, một là khao khát. Gia đình tức là có nơi về, yêu thương con, chăm sóc chồng, vun vén cuộc sống ít vui nhiều lo âu.

Những người phụ nữ ba mươi tất bật, bình yên và quyến rũ bởi đầy đặn, bởi từng trải, bởi thành tựu và yêu thương. Có những người quyến rũ được kẻ khác bằng cả vẻ đảm đương, an phận của mình, thật lạ. Khao khát tức là khi đã bỏ sau lưng mười năm yêu trắng tay, đã từng tha thiết, tưởng hy sinh tất cả, tưởng sẽ trời đất dài lâu, tưởng sẽ trọn đời. Rồi tuổi ba mươi đến, càng thành đạt càng hoang mang, mình đang ở đâu, ai sẽ đến trong đời mình. Bất hạnh cho ai bị giằng xé giữa hai cuộc sống ấy, ở trong gia đình vẫn khao khát, hoặc độc thân nhưng đầy gánh nặng.

Đôi khi tôi tự hỏi tôi là ai. Đàn bà ba mươi có quyền làm những gì tuổi hai mươi mơ ước chăng, có chứ Có quyền lực sai khiến bằng một ánh mắt, một lời nói. Có thể thanh thản từ chối vì biết mình là ai, cũng biết tiếc nuối bởi đủ từng trải để hiểu thế nào là hạnh phúc Biết cách lý giải cho mọi cảm xúc, biết cách đẹp, biết đàn ông cần gì.

Dường như đến tuổi ba mươi, đàn bà biết cách yêu, biết cách nồng nàn. Thứ nồng nàn đích thực mà tuổi thanh xuân không bao giờ chạm tay tới nổi. Những người đàn bà đang đi tới tuổi ba mươi thường hoảng hốt, những người đàn bà vượt qua tuổi ba mươirồi thường bình yên. Bởi hiểu ra không giống như xưa, chúng ta không còn lầm lẫn giữa nhan sắc và tuổi trẻ.

Continue Reading

Gió…

Huy Nguyễn

Vì sao anh cố chấp,

yêu một người để chia tay với một người…

Để rồi em lại quên mau từng yêu thương mình trao nhau,

để rồi em xa anh như anh từng xa…

Từng câu hát vang lên xoáy sâu vào tâm trí của nó, nó buồn, một nỗi buồn mang tên thất tình !

Củng như cách đây 6 tháng nó đã bỏ rơi 1 người, cố chấp để chạy theo 1 mối tình mới…

Chiều, củng như mọi buổi chiều khác, ngủ dậy, rồi lên mạng, đi đá banh với mấy đứa bạn gần nhà,… Nhưng chiều nay có một sự kiện khác nữa – nó nhận được tin nhắn. ” Em đang giấu anh một chuyện, em xin lỗi anh !” – là người yêu của nó. Nó lấy điện thoại gọi lại – máy bận, gọi lại thêm lần nữa – máy lại bận:” Nhắn tin đi anh, em không muốn nghe điện thoại”. Nó nhắn tin:”Chuyện gì nữa đây ?”, “em đang quen một người khác nữa ngoài anh!”. Không kịp cảm nhận hết câu nói, nó ngây người nhưng vẫn cố bình tĩnh, những tin nhắn hồi âm tiếp theo nối tiếp nhau cùng với nét mặt suy sụp của nó. Nó quyết định gặp mặt để nói chuyện vì nó nghĩ không thể nói được chuyện này qua những tin nhắn, nó cần gặp con bé ngay bây giờ!

Continue Reading

Đi bên trái em

Cũng giống như bao cặp tình nhân khác, cuộc tình của Anh và cô đã trải qua một quãng thời gian dài với nhiều sóng gió khó khăn. Cuối cùng cô và anh cũng quyết đinh kết hôn. Nhưng cuộc sống sau hôn nhân quả thật quá khác so với tưởng tượng của cô, giống như hai thái cực đối lập vậy.

Hôn nhân không giống với tình yêu, luôn luôn có nhiều ràng buộc và nguy cơ tan vỡ, sự lãng mạn và tình cảm chẳng biết còn được bao nhiêu nữa. Trong khi phải đối diện với cuộc sống đơn điệu và nhàm chán này mỗi ngày, cô cũng cảm thấy trái tim mình đang dần bị mài phẳng ra, tình yêu cũng giống như một bát nước lã không còn chút mùi vị…

Kết hôn xong, giữa hai người vẫn sống rất tình cảm, nhưng cũng thường xuyên cãi nhau, mà cũng chẳng phải chuyện gì to tát, chỉ là chuyện bé xé thành to. Hơn nữa, anh cũng không giống như trước kia, luôn chỉ nhượng bộ và dỗ dành cô. Cô cảm thấy đàn ông thật tồi tệ, kết hôn xong thì dường như cũng biến thành con người hoàn toàn khác, chẳng còn đâu người đàn ông khoan dung độ lượng như đang yêu. Còn giờ đây hai vợ chồng dường như chẳng ai để ý đến ai, hoặc rất ít khi nói chuyện, thậm chí có lúc cãi nhau xong một trận, anh cũng chẳng thèm dỗ ngọt cô như trước kia.

Mặc dù còn nhiều tình cảm trong lòng với anh, nhưng rút cuộc, sự nhẫn nại của cô với cuộc hôn nhân này cũng có giới hạn. Cuối cùng đến một ngày kia, sau một cuộc tranh cãi không có hồi kết thúc, khi mẫu thuẫn đã lên đến đỉnh điểm, cô lại thốt lên câu nói quen thuộc:” Vậy chúng ta ly hôn đi!”. Thật không ngờ anh cũng nhanh chóng gật đầu đồng tình:”Được thôi, bây giờ đi làm thủ tục luôn”.

Continue Reading

Sài Gòn vẫn không … kẹt xe

hoangmy505

Nó đậu xe bên vệ đường, chờ đèn đỏ, bâng quơ nhìn dòng người qua lại. Hôm nay Sài Gòn không kẹt xe, quả là chuyện lạ hiếm hoi khi nó đã lượn qua mười mấy con phố. Khói bụi mù mịt, nó phơi cái mặt của mình ra giữa trời nắng, lì lợm với thời tiết. Một vài người chạy qua liếc nhìn nó. Đèn đã bật xanh.

Nó mở cổng nhà một cách nhẹ nhàng. Mẹ nó đang lui cui trong bếp nấu nướng. Mùi cá kho xộc vào mũi, thơm lừng. Nó đậu xe, rón rén lên lầu như một con mèo rình chuột. Thả người xuống cái niệm, nó nhắm mắt, thở dài.

Nó vừa gặp anh và Ngọc Lan khi đậu xe chờ đèn đỏ. Ở hai làn đường đối diện nên nó nhìn rõ từng ánh mắt, nụ cười và từng cái nhếch môi của họ. Có lẽ họ đang nói chuyện gì đó rất vui.

Đã lâu rồi nó cố tình không gặp anh nhưng hôm nay chỉ một sự vô tình lại khiến con tim nó thổn thức. Nó còn nhớ rõ cái ngày anh nhờ nó mua giùm một chiếc cặp để tặng cho người yêu. Nó dạo hết các shop và siêu thị, tìm thấy một chiếc cặp rất đẹp. Nhờ người ta gói kỹ càng rồi mang đến cho anh. Nó đưa cái cặp ấy và bảo nó không biết người yêu anh thích màu gì, nên nó chọn theo sở thích của nó. Anh mỉm cười, cám ơn và gửi tiền lại cho nó. Nó cầm lấy xấp tiền, hờ hững quay lưng.

Kể từ hôm đó nó không muốn gặp anh nữa. Nó ghét phải thú nhận tình cảm của mình, anh đơn giản chỉ là một kẻ đào hoa và thích chinh phục. Cứ mỗi lần nhìn thấy anh chở những cô gái khác ngang qua là tim nó nghẹn lại, môi đắng ngắt.

Continue Reading

Bố bảo con trai trước khi lấy vợ

Bố bảo lúc giận có thể cãi nhau nhưng đừng thượng cẳng chân hạ cẳng tay. Cãi nhau không có nghĩa con dùng những lời lẽ xúc phạm dành cho người mà con sẽ đầu gối tay ấp cả cuộc đời . Cãi nhau có nghĩa là nói hết những gì trong lòng để hai Vợ Chồng con hiễu lẫn nhau, thông cảm cho nhau, xóa đi hết mỏi hiểu lầm. Bản thân con còn chẳng hiểu được con, thế nên đừng mong người khác phải hiểu con khi con cứ giữ trong lòng.

Bố bảo cãi nhau với phụ nữ thì đừng có nói nhiều. Chỉ cần nói vừa đủ. Độ khuếch tán âm thanh của đàn ông chẳng bao giờ bằng phụ nữ. Một người vợ chân chính sẽ đủ tinh tế để biết khi nào cần nói, lúc nào nên im lặng – ngay cả trong khi nóng giận nhất.

Bố bảo nhìn vào chiếc giường là biết cuộc sống vợ chồng có hạnh phúc hay không. Dù chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, đừng mang chăn gối ra sofa ngủ, cũng đừng quay lưng vào người vợ của con, hãy ôm cô ấy vào bờ vai và khuôn ngực nóng hổi của con. Tất cả sẽ qua đi, chỉ tình yêu còn lại.

Bố bảo dù ở ngoài XH, con có là xe ôm, hay ông lớn, ông bé, thì về nhà con vẫn là trụ cột của gia đình. Vợ con có thể là người phụ nữ rất đảm đang, cô ấy có thể đóng đinh, sửa ống nước hay tháo quạt trần, nhưng hãy làm việc đó – trừ khi con quá bận. Nó vừa thể hiện sự công bằng, vừa thể hiện sự chia sẻ vợ chồng.

Continue Reading

Mẹ bảo con gái trước khi lấy chồng

Mẹ bảo, lúc giận đừng có cãi nhau, có thể không nói gì, không giặt quần áo của chồng, nhưng không được cãi nhau với chồng.

Mẹ bảo, cãi nhau với đàn ông thì đừng có chạy ra ngoài mà oang oang khắp nơi, anh ta tiến về phía con một bước thì con hãy bước về phía anh ta hai bước.

Mẹ bảo, ngôi nhà chính là chỗ đóng quân của người phụ nữ, cho dù có xảy ra chuyện gì thì cũng đừng có bỏ đi. Bởi vì, đường trở về rất khó khăn.

Mẹ bảo, hai người trong nhà đừng có lúc nào cũng chỉ nghĩ đến sĩ diện, hai người sống với nhau, sĩ diện quan trọng lắm sao? Nếu thế thì ra ngoài sống thế nào được?

Mẹ bảo, bất kể một người đàn ông giàu có, nhiều tiền như thế nào thì anh ta vẫn hi vọng có thể nhìn thấy con sạch sẽ thơm tho ở trong một ngôi nhà sạch sẽ tươm tất và đợi anh ta.

Mẹ bảo, đàn ông tốt rất nhiều, anh ta sẽ không bao giờ đi ôm người phụ nữ khác. Nhưng trong cái xã hội như thế này, có rất nhiều phụ nữ xấu sẽ giang tay ra ôm lấy người đàn ông của con.

Mẹ bảo, phụ nữ nhất định phải ra ngoài làm việc, cho dù là kiếm được nhiều hay ít, làm việc chính là sự thể hiện giá trị cuộc sống của bản thân. Nếu con cứ ở nhà mãi, anh ta sẽ có cơ hội nói trước mặt con rằng: “Tôi đang nuôi cô đấy.”

Continue Reading