Monthly Archives

February 2012

Mỉm cười và bao dung với những gì đã mất

Có một đôi tình nhân rất đẹp đôi, chàng trai cao to, tuấn tú, cô gái xinh đẹp, dịu dáng. Tất cả mọi người đều nói họ là một cặp trời sinh

Nghe vậy chàng trai vui mừng lắm, chỉ mong ngay lập tức được dắt tay cô gái bước vào nhà thờ làm lễ. Nhưng chàng trai không muốn cầu hôn một cách vội vàng, hấp tấp, vì anh vẫn chưa đủ tiền mua nhà, anh không muốn sau này cô gái phải chịu khổ cùng mình.

Để nhanh chóng được lấy cô gái, chàng trai lao đầu vào kiếm tiền, một ngày anh làm một lúc mấy công việc. Mặc dù rất mệt, nhưng nhìn số tiền mình kiếm được ngày một nhiều lên, ngay cả khi nằm mơ anh cũng mỉm cười.

Trong khi anh đang hạnh phúc, phác thải nên một tương lai tươi đẹp, cũng là lúc cô gái nói lời chia tay. Vào khoảnh khắc ấy, anh chỉ cảm thấy đầu mình như có những tràng âm thanh muốn nổ tung, anh như bị rơi vào một động băng lạnh đến rùng mình.

Một lúc lâu sau, anh mới cất lời bằng giọng nói hơi khàn khàn: “Vì sao?”

Cô gái cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt chàng trai, khẽ nói: “Anh ấy rất giàu có, anh ấy có thể mang lại một cuộc sống xa xỉ cho em.” Nhìn chàng trai không nói gì, cô gái thở dài, có phần hơi xúc động, nói: “Em biết anh rất yêu em, nhưng tiền anh kiếm được một tháng, không bằng tiền anh thua một ván mạt chược, em xin lỗi…..Em biết nói ra những lời này sẽ khiến anh rất đau lòng, nhưng em chỉ muốn cho anh hiểu, hiện thực rất tàn khốc, trong xã hội này tiền có thể làm chủ đạo tất cả……”

Chàng trai đứng chết lặng dưới trời mưa tuyết, lắng nghe….đau khổ…..Anh còn không biết cô gái đi từ lúc nào, anh chỉ cảm thấy toàn thân cứng đờ, lòng dạ rối bời.

Continue Reading

Đàn ông ngày 8.3

Nói chung, cuộc sống hiện đại đòi hỏi một gã đàn ông phải ăn, phải mặc, phải cạo râu, tắm rửa và phải sành điệu.

Kể ra, tốt nhất là sành điệu cả đời nhưng việc ấy quá khó, quá tốn nhiều sức lực nên phần lớn chúng ta chỉ sành điệu theo không gian, thời gian hoặc địa điểm . Ví dụ như đi chợ có thể ăn mặc lôi thôi, đi đám cưới phải trông ra người lịch sự, lúc nửa đêm có thể bèo nhèo nhưng lúc 8h sáng phải ra gã tuyệt hảo. Cũng tương tự như thế, ngày vớ vẩn sao cũng được nhưng phải coi chừng ngày 8 tháng 3.

Nhiều kẻ cứ đinh ninh ngày 8 tháng 3 là ngày của phụ nữ. Bọn chúng nhầm hoàn toàn. Đó chính là giờ khắc của đàn ông. Người đàn ông nhanh trí, thông minh, nhiều sáng tạo luôn biết dùng thời điểm lịch sử và để làm nổi mình.

Bởi ngày 8 tháng 3 chẳng phụ nữ nào nhìn nhau cả. “Chúng” giương mắt nhìn đàn ông của mình, đàn ông của đứa khác và đàn ông “vãng lai” cư xử ra sao. Đấy thật là một dịp may hiếm có. Dân gian có câu “lấy mỡ nó rán nó” chính là ám chỉ những cơ hội kiểu này. Đó là điều tất cả các chàng trai hãy ghi nhớ.

Vào ngày ấy, dân sành điệu không khi nào chậm trễ. Phụ nữ nhìn chung ghét chậm trễ, đặc biệt những kẻ chậm trễ trong ngày của họ. Tốt nhất, 6h sáng ta đã thức rồi và phải nhớ gội đầu, đánh răng, cạo râu cẩn thận. Có thể xức thêm một tí nước hoa, không nhiều quá nhưng cũng không ít quá. Nó phải đủ thơm cho phụ nữ nhận ra và phải đủ thoang thoảng cho họ thấy tiếc.

Continue Reading

Đàn ông

1. Sắc

Đàn ông thường bảo rằng họ yêu vẻ đẹp tâm hồn của người phụ nữ, nhưng là của 1 phụ nữ đẹp

Đàn ông đến để chúng ta chọn lựa , không phải đến để chọn lựa chúng ta . Vì vậy, hãy trở nên xinh đẹp. Đàn bà xấu vốn dĩ không có quà.

Chẳng hạn như cái tâm hồn đẹp của một khuôn mặt đa diện lồi bất đối xứng, rỗ rá xì mụn không phải là thứ họ quan tâm, không phải là loại phụ nữ có thể chứng tỏ được đẳng cấp của họ khi đi ngoài phố. Bất kể đứa con gái nào cũng có thể trở nên xinh đẹp. Quan trọng là có đủ tiền và có đủ sự đầu tư khôn ngoan trước sự kì diệu của công nghệ make up, công nghệ dao kéo và công nghệ silicon.

Đừng lợi dụng đàn ông như một công cụ ATM, nếu không muốn họ xem đàn bà chỉ là 1 thứ sextoy đa năng . Đừng tưởng mình lợi dụng được đàn ông, thứ gì còn có thể mua được bằng tiền thì đều còn quá rẻ, mọi sự trao đổi thân xác đều là khập khiễng

2. Say

Đàn ông thường bảo rằng không quan trọng chuyện trinh tiết , anh không quan tâm, anh là người bao dung, anh sẽ tha thứ cho em, bla bla bla. Nhưng về mặt phân tâm cảm giác mình là thằng ăn thừa là mặc cảm tâm lý sẽ được ghi nhận trong tầng sâu của vô thức. Khi không được ý thức kiềm giữ, khi say, khi tức giận, khi tự ái, khi ghen, chúng ta hãy sẵn sàng để chấp nhận tổn thương vì thứ không gọi là lỗi lầm nhưng được xem như lỗi lầm đó

Continue Reading

Đôi giầy nam trước cửa phòng ngủ

Sau chuyến công tác dài ngày trở về, tôi đến thẳng cơ quan báo cáo công việc rồi xin nghỉ buổi chiều. Về đến cửa nhà, tôi vui thấy cửa ngoài khóa, cửa trong khép hờ, thế là vợ có nhà. Tôi nhẹ nhàng dắt xe vào và định làm cho vợ ngạc nhiên.

Loanh quanh tầng một không thấy vợ đâu, tôi tiếp tục đi nhẹ nhàng lên tầng hai. Bất chợt đập thẳng vào mắt tôi là một đôi giầy nam sáng bóng trước cửa phòng ngủ. Tôi vô cùng sửng sốt, trái tim như chết lặng.

Tôi nhanh chóng tiến lại gần, định đạp tung cánh cửa nhưng không hiểu sao chính giây phút ấy tôi lại lặng lẽ quay đi, rời khỏi ngôi nhà, trong lòng cảm thấy vô cùng ức chế.

Thay vì đi uống rượu giải sầu, tôi quyết định ra ngoại thành câu cá để tìm sự tĩnh lặng. Lặng lẽ một mình, giờ tôi mới hiểu tại sao nhiều người đi câu cá mà cần câu không có lưỡi câu. Tôi dần hồi tưởng về quá trình hai vợ chồng lấy nhau xem có điều gì của mình với vợ khuất tất lắm không.

Vợ tôi là giáo viên, không xinh nhưng ưa nhìn, tính tình hơi nóng nảy nhưng tốt bụng, thỉnh thoảng hay gây sự với tôi toàn những việc lặt vặt trong nhà. Cuộc sống hai vợ chồng công chức, sống dựa bằng đồng lương săn siu vừa đủ không đến nỗi nào. Hơn sáu năm chung sống, hằng ngày sau buổi chiều tan tầm, vợ về đón con và nhanh chóng cơm nước, dạy con học. Tôi không làm được nhiều giúp vợ con vì công việc bận rộn và hay phải đi công tác xa. Mỗi khi cả nhà sum họp ăn cơm, tôi hay nhận giúp cô ấy bằng cách ngồi đơm cơm. Không có điểm gì khiến tôi không hài lòng với cô ấy.

Continue Reading

Chiếc ghế trống trên xe khách…

Gấu mẹ vĩ đại

Xa nhau nỗi nhớ nặng thêm
Trời nam, đất bắc nên đêm bỗng dài
Dẫu rằng có phải chia hai
Nhớ về nơi ấy mỗi ngày có nhau.

– Đã nói là không, không ai được ngồi vào ghế đó rồi mà! Tao đã nói bao nhiêu lần rồi!

Tiếng anh tài xế la phụ xe làm hành khách đang lim dim ngủ bỗng giật mình. Anh Tài xế đóng xầm cửa và lên xe đi tiếp, chỉ còn nghe tiếng phụ xe lầm bầm: “ngộ thiệt, đụng tới cái ghế đó là nổi đóa lên với tui là sao. Trời gần tối rồi để người ta đứng đón xe tội nghiệp. Mệt ghê, đón thêm khách mà la tui thấy ghê à”.

Nhà anh ở xứ cao nguyên thơ mộng nơi có thành phố sương mù mà ai cũng muốn một lần được đặt chân đến. Nhà anh kinh doanh xe khách tuyến Sài Gòn – Đà Lạt. Từ lâu lắm rồi, tên xe khách nhà anh đã trở thành cái tên thân thuộc của bao cô cậu sinh viên đi học xa nhà. Hầu như xóm nhà anh, hễ ai có con thi đậu đại học đều đi xe nhà anh, vì anh tận tình chở đến tận địa chỉ ở Sài Gòn. Đôi khi, lần đầu tiên con đi học xa mà Ba mẹ cũng an tâm gửi con cho anh chở đến nhà bà con ở Sài Gòn. Những cô cậu sinh viên lỡ xài hết tiền Ba Mẹ gửi cho, không còn tiền về xe thì cứ gọi điện cho anh, anh ghé đón, đưa về đến nhà, Ba Mẹ ra đón con rồi trả tiền xe cho anh.

***

Suốt đoạn đường dài anh chỉ có một người bạn thân đó là chương trình FM, và ông tơ bà nguyệt “Quà tặng âm nhạc” đã mang nhỏ đến với anh. Nhỏ là đồng hương của anh đó, anh biết điều này vì nhỏ gửi bài hát “Thương về miền đất lạnh” để tặng các bạn cùng khóa vừa mới tốt nghiệp của mình. Giờ nhỏ đang ở nơi xa, nơi mà anh đi rồi về mỗi ngày. Cô phát thanh viên đọc số điện thoại của nhỏ có một lần mà anh đã để bụng rồi nhắn tin làm quen được nhỏ. Từ đó đến giờ anh càng không thể bỏ qua chương trình: “Quà tặng âm nhạc” nào nữa.

Continue Reading

Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau đại loại là thế này…

Bạch Thủy Chử Kê đản
Dịch : Phong

1.Anh ta lái xe đâm vào tôi khiến tôi lộn nhào…

Tôi bò dậy dùng gót giày đập cho xe anh ta lõm xuống…
Anh ta mắng tôi qua đường không có chút đạo đức công cộng nào.

Tôi mắng anh ta lái xe nhanh vậy để vội đi ăn cứt chó à…

Tôi đập xe anh ta, anh ta mắng tôi đanh đá! Tôi mắng anh ta là tội phạm giết người.

Sau đó cả hai tức giận đường ai nấy đi. Năm đó tôi 26, anh ta 32.

Sau đó anh ta nói, lúc đó anh ta sợ toát cả mồ hôi tay nhưng khi thấy tôi lồm cồm bò dậy như chú cá chép, trong lòng đã cảm thấy yên tâm một nửa, thấy tôi mở miệng mắng người là chắc chắn tôi không sao rồi.

Lúc đó tôi vội tới trạm xe đường dài, đi công tác để làm nghiệp vụ. Tôi lao hẳn ra làn đường ô tô để bắt taxi đi. Tóc xõa tung bay, áo kẻ caro, quần bò, quần áo nghiêm túc còn để trong balo, gặp khách hàng mới có thể mặc. Mông tôi bị đâm sầm vào khiến nó sưng tướng, nửa tháng sau mới tiêu tan.

Mỗi lần bôi dầu hồng hoa, tôi đều lẩm bẩm: Cái tên chết tiệt, nếu không phải bà đây đang vội thì làm sao tha cho mày tiếp tục sinh tồn chứ… có giỏi thì lần sau xem bà giải quyết mày thế nào… lái máy kéo tới đè chết… hiếp xong rồi giết, hiếp xong rồi giết, giết xong rồi hiếp…

Continue Reading

Lãng mạn đâu cần thời gian

Người ta cho rằng lãng mạn là tư thế của tuổi trẻ, người ta đổ tại cuộc sống hối hả đã cướp đi của con người những giây phút ngọt ngào. Đâu phải…

20 tuổi

Nàng vừa đôi tám, xinh đẹp như bông hoa chớm nở. Tôi si tình trồng cây trước nhà nàng. Là tiểu thư lá ngọc cành vàng, bố nàng canh giữ ghê lắm. Đi học về cổng rào khép kín. Làm sao nàng có thể thấy được tình tôi? Tôi như kẻ mộng du đi lang thang quanh nơi nàng ở hòng mong nhìn thấy bóng nàng qua cửa sổ tầng hai. Tôi cầm ghita, đứng ngoài bờ rào cất lên những tiếng đàn da diết.

Trong hương thơm hoa móng rồng ngọt ngào nhưng quá gần cũng đâm ra… ngột ngạt, tôi vẫn kiên trì đứng chôn chân tại chỗ. Cửa sổ sáng đèn và bố nàng xuất hiện… như một hung thần. Từ đó, tôi bị cấm lảng vảng quanh nhà nàng trong vòng bán kính 100m. Kiểu này lại càng làm tôi đâm rực cả người.

Tôi chờ nàng trước cổng trường mỗi lần tan học. Tôi nhờ đứa bạn đưa cho nàng những lá thư thoang thoảng hương nhài. Tôi chép tặng nàng những bài thơ tình của nữ sỹ Xuân Quỳnh. Chữ xấu nên tôi phải chong đèn viết đi viết lại nhiều lần…

Vào ngày sinh nhật nàng, tôi không làm sao tiếp cận được. Bó hoa trên tay đã héo từ lúc nào. Chờ đến tối muộn, tôi đánh liều trèo qua bờ rào quyết chí tìm gặp tình yêu. Quái quỷ thế nào dây thép gai chọc một phát làm một đường rách to tướng sau mông. Nhưng đã vào được hang cọp thì xá gì xấu hổ quần rách. Nàng xuất hiện trên khung cửa sáng đèn, giấc mộng chiêm bao của tôi đã thành hiện thực. Nàng nở nụ cười dịu dàng nhận lấy bó hoa đã héo. Và nàng mở cổng sau cho tôi trở về nhà. Chuyện đó bố nàng hoàn toàn không biết.

Continue Reading

Vợ là vàng

Nếu như người đàn bà ấy không đến thì mọi chuyện đã tốt. Người đàn bà ấy là vợ mới cưới của Thiên Lương. Cô ta đến vào buổi chiều thu muộn. Sự xuất hiện của người đàn bà làm cho không khí tẻ lặng của nơi đây loạn cả lên.

Cô ta hồi hộp chờ đợi chồng, khi gặp chẳng biết nói gì, chỉ cười.

Thiên Lương gặp vợ, không chút tỏ ra vui mừng, còn bực bội hỏi:

– Cô đến đây làm gì?

Cô vợ mỉm cười hỏi lại:

– Sao em không lên thăm anh được?

Cô nhớ Thiên Lương, vừa cưới được ít hôm đã chia tay, xa nhau hơn nửa năm, không nhớ mới là kì.

Thiên Lương sầm mặt nói:

– Sao không báo trước?

Cô vợ xịu mặt, nụ cười vụt tắt, nói hờn:

– Người ta muốn làm cho mình vui, sao mình không hiểu?

Continue Reading