Monthly Archives

December 2011

Chồng ơi là chồng

Thị ôm mặt khóc sau khi thấy gã tít mắt ngồi đằng trước con xe quen thuộc vốn hay đưa đón thị. Giờ gã đang là tài xế cho một ả đàn bà. Hẳn gã sung sướng vui vẻ lắm nên khi phóng vụt ngang qua mặt thị gã không hề hay biết.

Trông khuôn mặt tươi rói khác hẳn vẻ ngày thường, thị biết chắc gã đang “âm mưu” lắm, lại còn cái điệu bộ thi thoảng ngoái đầu ra sau cười cười nói nói với ả đàn bà đó, thị biết ngay một mối quan hệ không bình thường. Lúc gã xượt qua thị, thị vừa giơ tay lên toan vẫy gã nhưng rồi tà váy hồng hồng đằng sau phấp phới hiện ra khiến miệng thị cứng lại, trái tim thị tưởng như có ai đó dùng tay bóp nghẹt, thị xịu dần xuống, tay chỉ trỏ, miệng ú ớ nói không nên lời.

Thị ngồi bệt xuống đất, hai tay giơ lên trời rồi lại đập xuống hai cẳng chân mình, thị bắt đầu gào toáng lên: “Ôi chồng ơi là chồng, chồng ơi… thế này thì tôi chỉ có nước chết thôi…”. Người đi đường thấy thị quần áo cũng trang nghiêm, chỉnh tề hệt như dân công chức nhưng lại trong bộ dạng “ăn vạ” có hơi hướng của người có vấn đề về tâm thần thì đổ dồn vào nhìn thị như nhìn vật thể lạ từ hành tinh khác xuống. Có người đang lao đi trên phố với tốc độ chóng mặt cũng phanh két xe lại ngó vào xem có chuyện gì. Thị đấy, người đàn bà kiêu hãnh, luôn hất mặt, giọng ngang tàng khi nói với chồng. Ấy vậy mà giờ thị ngồi đó, mắt ướt nhoẹt, mặt lấm lem vì bàn tay đen đúa do chống xuống đường thi thoảng phải đưa lên quệt nước mắt. Thị đã mất hết cả hình tượng, mất hết cả niềm kiêu hãnh chỉ vì nhìn thấy gã tình tứ với một cô ả không phải là thị. Thị sốc.

Continue Reading

Hẹn cuối

Đó là buổi đầu gặp gỡ, hai người va vào nhau khi cùng lao vào nhà vệ sinh. Trước khi đóng sập cửa phòng vệ sinh, nàng còn ném cho anh một ánh nhìn đầy vẻ kiêu kỳ. Lần thứ hai, hình như nàng đã rời quán trước, bỏ anh lại khiến anh chống chếnh gần hai năm qua. Họ chưa phải là tình nhân, cũng chẳng phải là bạn bè, nhưng có thể giận nhau đến hai năm chỉ vì một lý do rất đỗi khó hiểu. Lý do gì thì chỉ có người trong cuộc mới hiểu, nhưng quan trọng là cuối cùng họ lại có cuộc hẹn này.

Vừa bước vào quán, nàng vứt mạnh túi xách xuống bàn, cằn nhằn:

– Không biết chọn chỗ nào thơm hơn để hò hẹn à? Có biết đây là dòng sông bẩn nhất nước không hả? Thật là khéo chọn.

Anh bật cười khi thấy người con gái đang đứng trước mặt mình đã hai năm trôi qua mà vẫn chẳng thay đổi gì. Nàng vẫn trẻ con, nông nổi, đầu chưa kịp nghĩ, lời nói đã đến tai người khác. Vẫn với vẻ mặt kiêu kỳ, nàng hất hàm hỏi:

– Trông anh đẹp trai hơn đấy. Nghe nói dạo này công việc của anh khá bận rộn. Thế cũng tốt, còn hơn là “nhàm cư vi bất thiện”. Mà anh mải nghĩ gì vậy, hai năm gặp lại em, anh không thấy vui à?

– Anh đang nghĩ việc hẹn em đi uống cà – phê thế này có phải là “bất thiện” không?

– Anh cứ liệu hồn. – Nàng nguýt anh một cái rõ dài.

Continue Reading

Mừng giáng sinh, bạn của tôi

Tao sẽ không bao giờ quên mày đâu”, người đàn ông thì thầm. Giọt nước mắt lăn xuống đôi gò má nhăn nheo. “Tao đã quá già và không thể chăm sóc mày được nhiều hơn nữa

Với cái đầu nghiêng nghiêng sang một bên, con chó Monsieur Dupree chăm chú nhìn ông chủ của nó. Nó sủa lên mấy tiếng và cái đua cứ ve vẩy bên nọ bên kia ra chiều suy nghĩ không biết ông chủ đang nói cái gì.

“Tao không thể tự chăm sóc bản thân mình và cũng không thể nuôi mày”. Người đàn ông đằng hắng giọng, rút chiếc khăn tay trong túi áo ra xì mạnh một cái. “Tao sẽ đi đến nhà dưỡng lão và không thể mang mày đi cùng vì người quản lý không cho phép nuôi chó ở đó”. Ông cụ tiếp tục thì thầm, vuốt ve đầu con chó.

“Nhưng đừng lo lắng, anh bạn ạ. Chúng ta sẽ đi tìm một ngôi nhà cho mày, một ngôi nhà mới thật đẹp”. Như suy nghĩ đã lâu, ông cụ nói thêm: “Chúng ta sẽ không gặp bất cứ trở ngại gì đâu, một con chó tuyệt đẹp như mày sẽ khiến bất kỳ ai cũng phải tự hào khi có được mày đấy”.

Chú chó Monsieur DuPree ve vẩy đuổi một cách khó khăn nhưng cứ khệnh khạng hết đứng lên lại ngồi xuống ở sàn bếp. Trong phút giây này đây, mùi mồ hôi thân thuộc của ông chủ và mùi dầu mỡ từ thức ăn trong nhà bếp khiến chú chó cảm thấy rất hạnh phúc. Nhưng sự nhạy cảm của một chú chó thông minh khiến nó có chút bồn chồn lạ lẫm từ hành động lẫn lời thì thầm của ông chủ tốt bụng mà nó không sao hiểu được.

“Đến đây nào”, ông cụ khó nhọc nói rồi quỳ xuống sàn nhà và kéo con chó Monsieur DuPree lại gần mình một cách trìu mến. Ông buộc quanh cổ con chó một cái duy băng và thắt cho nó một cái nơ đỏ thật lớn, sau đó đính kèm một tờ giấy nhỏ. “Tờ giấy viết gì vậy?” chú chó Monsieur DuPree tự hỏi.

Continue Reading

Bất hạnh vì đố kỵ

Tô Hồng Trang

Tôi nghĩ tính đố kỵ nằm sẵn trong mỗi con người, không phân biệt giới tính, đàn ông hay đàn bà đều có cả, nhưng nhắc đến đố kỵ, người ta lại hay nghĩ đến phụ nữ nhiều hơn. Có lẽ vì phụ nữ có nhiều “vũ khí” để thực thi nó nhuần nhuyễn tới mức tước đoạt hạnh phúc của chính họ, biến họ thành những con người hèn kém, độc ác chỉ vì đố kỵ chăng?

Tôi đã chứng kiến nhiều cung bậc của đố kỵ. Trên các trang web đăng tải thông tin về một người nổi tiếng nào đó vừa đẹp, vừa tài năng lại vừa hạnh phúc, thì sẽ có ngay cả trăm cái comment rằng hạnh phúc đó là giả tạo, để xem tình cảm đó có bền không… Tôi không hiểu cô nghệ sĩ đó được hạnh phúc thì có tước đoạt đi của họ miếng cơm manh áo nào không mà họ phải đố kỵ đến thế. Rồi trên mạng xã hội, có những người phụ nữ tưởng chừng không hận thù gì, vẫn hỏi thăm nhau trong cuộc sống hàng ngày, vẫn chúc tụng bấm like liên miên trên Facebook của nhau, nhưng đến một ngày đẹp trời thì phát hiện ra tay này họ bấm like mình, tay kia họ ném đá không thương tiếc. Ở ngoài đời cũng vậy, khi gia đình tôi gặp sóng gió, rất nhiều người hỏi thăm, động viên, chia sẻ… cho đến một ngày, chứng kiến vợ chồng chúng tôi tay trong tay đến một cuộc vui thì ánh mắt họ thất thần tột độ, lảng tránh hỏi han và biệt tăm luôn. Thì ra, happy ending của chúng tôi không phải là kết cục được trông đợi trong kịch bản của những người đố kỵ đó.

Tôi tin rằng sự đố kỵ phải có sức hấp dẫn của nó mới khiến cho nhiều người dễ dàng biến mình thành kẻ hèn kém, tiểu nhân, biến những mối quan hệ đang yên lành trở thành thù hận, ganh ghét như vậy.

Continue Reading

Từ chối

Thiên Tiểu

Mưa. Lạnh. Nhưng trái tim tôi còn lạnh giá hơn khi ôm bó hoa hồng trắng tới thăm em. Người con gái mà tôi đã yêu nhưng chẳng dám nói vì tôi quá ích kỷ. Ngày tôi quen em, cũng như chiều đông này.

4 năm trước…

Tôi quen em qua một nhóm bạn. Em không để lại ấn tượng gì sâu sắc trong tôi. Có chăng cũng chỉ là những câu nói vô tư và nụ cười con trẻ của em. Và đương nhiên, tôi không có ý định xin số điện thoại của em.

Em gầy. Nhiều khi tôi thấy thương em vì cái dáng cò hương ấy. Dù tôi cũng chẳng gọi là béo tốt gì cho lắm. Nhưng đại khái, đa số đàn ông chúng tôi vẫn thích những người con gái cho da có thịt hơn một chút. Điều làm tôi ngạc nhiên chính là em chủ động xin số điện thoại của tôi. Tôi ỡm ờ chẳng muốn cho nhưng vì mấy thằng bạn trêu ác quá mà đồng ý. Nói thật, tôi không thích kiểu con gái mới lần đầu gặp mặt đã xin số điện thoại con trai làm quen.

Đêm đó, tôi vui vì bỗng nhiên có người bạn từ lâu không gặp gọi cho tôi. Đấy là thằng bạn từ khi học cấp hai. Đến Đại học, chẳng hiểu thế nào tôi mất liên lạc với nó. Nay lại hàn huyên tâm sự quả là mừng thật. Chỉ có điều, thằng bạn này lấy đâu ra số điện thoại của tôi ? Tôi có hỏi nhưng nó không nói. Tôi lấy làm lạ.

Bẵng đi một thời gian. Gần như tôi quên mất em thì hôm đó vô tình tôi gặp lại em. Em đi cùng mấy người bạn. Tôi chết đứng vì kiểu chào của em.

Continue Reading

Con gái tuổi 25

Quỳnh Hương

Người ta thích ca ngợi tuổi 18, tuổi 20, đôi khi tuổi 30 được tôn vinh như một thời điểm chín muồi của người đàn bà và tuổi 40 là thời điểm mùa xuân trở lại lần cuối. Không ai thích ca ngợi tuổi 25, mặc dù đó là một con số tròn vành vạnh.

Tuổi 15 đánh dấu tuổi dậy thì, có sự chuyển mình từ một đứa trẻ con thành thiếu nữ. Những cô gái tuổi 15 thường trở nên ương bướng, ngang ngạnh và cô độc trong vỏ ốc của mình. Bởi hoang mang chưa hiểu mình muốn gì, thích được nâng niu như trẻ nhỏ hay đòi hỏi tự do của một người trưởng thành.

Thì 10 năm sau đó, những người phụ nữ tuổi 25 cũng lặp lại mình một lần nữa. Bởi rồi cũng đến lúc phải đi qua cái trạm trung chuyển từ một thiếu nữ thành một người đàn bà trung niên. Cái gì giao thời cũng dở dở ương ương.

Nên những phụ nữ tuổi 25 cũng trở nên thất thường, mưa nắng. Họ bực bội khi bị một thằng nhãi nhép gọi bằng “bé con” nhưng hoảng hốt khi nhìn thấy một nếp nhăn sau đuôi mắt.

Họ không còn trẻ đẹp để đua đòi với tuổi mười tám, nhưng chưa đủ mặn mà và quyến rũ của đàn bà ba mươi. Đôi khi, họ hốt hoảng không hiểu mình đang ở thái cực nào. Nên thường thấy họ đứng rất lâu ở những con đường mua sắm. Không phải không tiền, không phải không thích. Chỉ vì họ không hiểu mình nên chọn thứ nước hoa cho tâm trạng của mình, Princess Purple ngọt như một thanh kẹo ngon hay Channel No.5 khát khao mà quý phái.

Continue Reading